Ra khỏi tòa, mẹ chồng cũ chỉ thẳng mặt tôi mà quát: “Kể từ hôm nay, mẹ con cô sống ch//ết thế nào cũng mặc! C//ái loại lương tháng không chịu đưa mẹ chồng giữ, còn xúi chồng ra ở riêng. Nhà tôi không có đứa con dâu hỗ//n láo như cô”…
Ra khỏi tòa, mẹ chồng cũ chỉ thẳng mặt tôi mà quát: “Kể từ hôm nay, mẹ con cô sống ch//ết thế nào cũng mặc! C//ái loại lương tháng không chịu đưa mẹ chồng giữ, còn xúi chồng ra ở riêng. Nhà tôi không có đứa con dâu hỗ//n láo như cô”…
Tiếng bà vang lên giữa sân tòa án khiến ai cũng ngoái nhìn. Tôi chỉ lặng lẽ nắm tay con trai năm tuổi. Thằng bé sợ hãi nép sát vào người mẹ.
Bên cạnh bà, chồng cũ của tôi vẫn đứng im như một cái bóng. Anh cúi đầu, không bênh mẹ cũng chẳng nói đỡ cho vợ cũ một câu. Sự im lặng ấy còn đau hơn cả những lời cay nghiệt.
Tôi khẽ mỉm cười.
– Vâng, từ nay mẹ con tôi sẽ không làm phiền gia đình nữa.
Nói xong, tôi dắt con bước đi.
Ba năm trước, khi cưới nhau, vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng. Lương của tôi hơn hai mươi triệu đồng mỗi tháng, còn anh được khoảng mười lăm triệu.
Ngay tháng lương đầu tiên sau cưới, mẹ chồng đã đưa tay bảo:
– Đưa mẹ giữ hết. Mẹ biết chi tiêu, các con còn trẻ dễ tiêu hoang.
Tôi nghĩ đó là sự quan tâm nên đồng ý.
Nhưng rồi tháng nào cũng vậy. Lương của hai vợ chồng đều nằm trong tay bà.
Muốn mua hộp sữa cho con phải xin.
Muốn mua chiếc váy mới đi làm cũng phải trình bày.
Có lần con trai sốt cao nửa đêm, tôi lấy tiền đưa con vào viện thì mẹ chồng giữ chặt ví.
– Chờ sáng hẵng đi, đêm hôm tốn kém.
Hôm ấy, tôi ôm con bắt taxi, phải vay tiền cô đồng nghiệp để đóng viện phí.
Lần đầu tiên, tôi đề nghị chồng:
– Hay mình ra ở riêng đi. Không phải vì gh//ét mẹ, mà vì mình cần tự chủ cuộc sống.
Anh gạt đi.
– Mẹ già rồi, em nhịn một chút.
Nhịn một chút…
Một chút ấy kéo dài suốt bảy năm.
Đến khi tôi phát hiện toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng đã bị mẹ chồng đem cho anh cả vay làm ăn mà chẳng hỏi lấy một câu.
Tôi phản đối.
Thế là cả nhà quay sang kết tội tôi ích kỷ.
Chồng tôi chỉ nói đúng một câu:
– Tiền để mẹ giữ thì mẹ có quyền quyết định.
Câu nói ấy khiến tôi hiểu, trong căn nhà đó, tôi chưa bao giờ được xem là người thân.
Tôi nộp đơn l//y hôn.
Ngày ra tòa, anh đồng ý rất nhanh.
Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ chẳng sống nổi khi vừa nuôi con vừa trả tiền thuê nhà.
Nhưng anh không biết, suốt nhiều năm qua, ngoài khoản lương bị mẹ chồng giữ, tôi vẫn âm thầm học thêm kỹ năng, nhận việc ngoài giờ và tích lũy cho mình một khoản tiền riêng.
Sau l//y hôn, hai mẹ con thuê một căn hộ nhỏ.
Cuộc sống tuy không dư dả nhưng yên bình.
Con trai không còn phải chứng kiến cảnh bà nội m/ắng mẹ mỗi ngày.
Tôi cũng không còn phải xin từng đồng tiền do chính mình làm ra.
Nửa năm sau, công ty cử tôi làm trưởng nhóm.
Một năm sau nữa, tôi được thăng chức trưởng phòng.
Thu nhập tăng gần gấp ba.
Tôi mua được một căn hộ trả góp, tự tay trang trí từng góc nhỏ cho con.
Còn chồng cũ…
Nghe bạn bè kể, sau khi tôi đi, toàn bộ chi tiêu trong nhà dồn lên vai anh.
Mẹ anh vẫn giữ thói quen quản lý tiền.
Anh cả làm ăn thua lỗ, khoản tiền năm xưa không lấy lại được.
Mỗi tháng anh phải làm quần quật nhưng trong túi chẳng bao giờ có nổi vài triệu đồng.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi đang đón con tan học thì thấy anh đứng trước cổng.
Anh g//ầy hơn trước rất nhiều.
Nhìn thấy con, mắt anh đỏ hoe.
– Anh… muốn gặp con một chút được không?
Tôi gật đầu.
Hai bố con ngồi trên ghế đá gần đó.
Lúc ra về, anh bước đến trước mặt tôi.
– Anh xin lỗi… Ngày đó anh đã không bảo vệ em.
Tôi bình thản đáp:
– Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Anh cúi đầu.
– Nếu được quay lại…
Tôi mỉm cười cắt ngang.
– Điều em cần năm đó không phải là quay lại. Chỉ là một lần anh dám đứng về phía vợ con.
Anh im lặng rất lâu rồi quay đi.
Vài tháng sau, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng cũ…câu đầu tiên bà nói khiến tôi cười khẩy không muốn nghe …
Vài tháng sau, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng cũ… câu đầu tiên bà nói khiến tôi cười khẩy không muốn nghe:
“Hương à? Con xem thế nào dọn về lại với thằng Bình đi. Giận dỗi thế hai năm là đủ rồi, con cái cũng cần có bố, với lại… dạo này nhà cửa neo người, không ai lo cơm nước, chợ búa.”
Nghe giọng điệu kẻ cả, ban ơn như thể đang mở đường cho tôi quay về làm ô sin của bà, tôi bật cười khẩy, ngắt lời không một chút nể nang:
– Bà gọi cho tôi chỉ để nói mấy lời nực cười này sao? Tôi và con trai bà đã ly hôn hai năm rồi, tôi không có nghĩa vụ phải hầu hạ gia đình bà nữa.
Nói rồi, tôi thẳng tay cúp máy. Nhưng bà ta không bỏ cuộc, liên tục gọi lại, đến mức tôi phải bắt máy để cảnh cáo thì đầu dây bên kia, giọng bà ta bỗng xẹp xuống, chuyển sang khóc lóc, van nài – một âm thanh nhu nhược mà suốt 7 năm làm dâu tôi chưa từng được nghe thấy từ người đàn bà quyền lực này.
Hóa ra, bi kịch của gia đình họ đã đẩy lên đến đỉnh điểm. Sau khi khoản tiền tiết kiệm xương máu của vợ chồng tôi bị bà ta dốc hết cho anh cả vay làm ăn và mất trắng, anh cả trốn nợ biệt tích. Số nợ cờ bạc, làm ăn thua lỗ của anh cả đổ hết lên đầu bà ta và chồng cũ của tôi.
Căn nhà đất cũ – niềm tự hào duy nhất của bà ta – vừa bị chủ nợ đến siết, khóa trái cửa. Chồng cũ của tôi vì áp lực nợ nần, làm việc kiệt sức lại không có tiền chữa trị nên bị tai nạn lao động phải nhập viện cấp cứu. Trong túi hai mẹ con họ lúc này không có nổi 5 triệu đồng để đóng tạm ứng viện phí. Bà ta nhớ đến tôi, nghe phong phanh tôi đã mua được nhà riêng trên thành phố, nên mới hạ mình gọi điện, mưu đồ dùng đứa cháu nội để ép tôi quay lại gánh nợ thay cho con trai bà ta.
Chiều hôm đó, vì muốn dứt điểm mọi chuyện, tôi bắt xe đến bệnh viện nơi chồng cũ đang nằm.
Vừa thấy bóng tôi xuất hiện ở hành lang, mẹ chồng cũ như vớ được cọc chèo, lao đến định nắm lấy tay tôi: “Hương ơi! Mẹ xin con, con cứu thằng Bình với! Nó mà có mệnh hệ gì thì mẹ sống sao nổi. Con có tiền, con đóng viện phí cho nó trước đi, rồi hai mẹ con dọn về căn chung cư mới của con mà sống…”
Tôi lạnh lùng gạt tay bà ta ra, đứng cách xa một khoảng rồi nhìn vào phòng bệnh. Chồng cũ của tôi đang nằm truyền dịch, gương mặt hốc hác, tàn tạ đến xót xa. Nhìn thấy tôi, anh ta quay mặt vào tường, hai hàng nước mắt lăn dài vì nhục nhã.
Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng cũ, bình thản nói: “Bà nhớ ngày ra khỏi tòa bà đã nói gì không? Bà bảo mẹ con tôi sống chết thế nào cũng mặc, nhà bà không có loại con dâu hỗn láo như tôi. Ngày đó tôi lương tháng hơn hai mươi triệu, bà giữ không thiếu một cắc, con tôi sốt đi viện bà còn giữ chặt ví. Vậy lúc đó, bà có nghĩ đến ngày hôm nay không?”
Mẹ chồng cũ cứng họng, mặt tái mét, lí nhí khóc lóc: “Mẹ biết mẹ sai rồi… là tại mẹ mù quáng…”

“Bà không sai với tôi, bà chỉ đang phải trả giá cho sự ích kỷ của mình thôi.” – Tôi rút trong túi xách ra một xấp tiền, đặt lên chiếc ghế đá hành lang – “Đây là 10 triệu đồng. Tôi đưa với tư cách là mẹ của con trai anh Bình, giúp đỡ một người quen cũ lúc hoạn nạn. Sau ngày hôm nay, xin bà đừng bao giờ gọi điện hay làm phiền đến cuộc sống của mẹ con tôi nữa. Giữa chúng ta, không còn bất kỳ mối quan hệ nào hết.”
Tôi quay lưng bước đi, mặc cho tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ chồng cũ vang lên phía sau. Lần này, tôi đi giữa hành lang bệnh viện với tư thế ngẩng cao đầu, không còn chút vướng bận, không còn một chút lòng thương hại nhen nhóm.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, ánh nắng chiều tà đổ dài trên phố. Tôi lấy điện thoại ra, gọi điện cho cô giáo đón con trai, nghe tiếng cười giòn tan của thằng bé qua đầu dây bên kia mà lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Phụ nữ chấp nhận buông tay một người đàn ông không dám bảo vệ mình, không phải là vì họ nhẫn tâm, mà là vì họ đã đủ trưởng thành để hiểu rằng: Bình yên của bản thân và nụ cười của con cái mới là thứ đáng để gìn giữ nhất trên đời.