Tin tưởng chị gái tuyệt đối, người em trai mỗi tháng đều đặn gửi 10 triệu đồng nhờ chăm sóc người vợ mới si//nh trong lúc mình đi làm xa

Tin tưởng chị gái tuyệt đối, người em trai mỗi tháng đều đặn gửi 10 triệu đồng nhờ chăm sóc người vợ mới si//nh trong lúc mình đi làm xa. Thế nhưng ngày trở về không báo trước, anh c//hết lặng khi bắt gặp người vợ g//ương mặt tá/i nhợt, lén lút nuốt vội bát trứng u//ng hấp như thể đó là bữa ăn quý giá nhất. Cảnh tượng ấy khiến tim anh quặn thắt. Nhưng điều khiến cả gia đình ki//nh hoà/ng hơn chính là quyết định l/ạnh lùn/g của người chồng ngay sa/u đó – một quyết định phơi bày tất cả sự thật và khiến những người vô tâm phải trả giá đắt…

Mùi son phấn và da thuộc cao cấp thoang thoảng trong không khí phòng khách, lấn át cả hương sữa non mỏng manh. Bà Hoa, với chiếc túi xách mới màu đỏ rực vừa tậu, đang say sưa kể với cô con gái Chi về buổi chiều mua sắm hoành tráng. Chi, tay mân mê hộp kem dưỡng da ngoại nhập, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười đắc ý, cô ta mặc chiếc váy lụa mới, bóng bẩy và kiêu kỳ, hoàn toàn tương phản với khung cảnh nhà có s:ản ph:ụ.

“Thằng Hùng nó gửi tiền không thiếu một xu nào,” Bà Hoa giọng hằn học, vừa nói vừa li:ếc mắt về phía cánh cửa phòng ngủ khép hờ, “tháng nào cũng mười triệu tròn trĩnh, cứ như tiền từ trên trời rơi xuống. Chỉ là nó quá dại dột, nghĩ rằng tiền ấy dùng để bồi bổ cho con dâu, ha! Quả thật là ngây thơ, phải không Chi?”

Chi bật cười thành tiếng, một tiếng cười s:ắc lạnh như mảnh thủy tinh vỡ: “Nó dại thì mình mới sướng mẹ ạ. Nuôi cô ta đâu cần tiêu pha gì nhiều, chỉ cần cô ta còn thở, thằng Hùng vẫn sẽ gửi tiền đều đặn. Chiếc túi này thôi đã bằng tiền ăn của cô ta cả nửa năm rồi đấy. Thằng bé nó b:ú mẹ hay b:ú nước lã thì có khác gì nhau, miễn là nó sống, thế thôi.”

Trong phòng, Lan gầy gò, khuôn mặt xanh xao như một chiếc lá héo úa, nghe rõ mồn một từng lời mẹ chồng và chị chồng nói. Nước mắt cô chảy dài, thấm ướt cả gối, tạo thành hai vệt dài trên chiếc má hóp sâu. Đứa con trai bé b:ỏng, Sâu, đang ngủ say bên cạnh, hơi thở yếu ớt khiến tim cô thắt lại. Cô cố gắng nén tiếng khóc, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng sẽ chọc giận hai người phụ nữ ngoài kia.

Hơn hai tháng sau sinh, Lan không được ăn một bữa nào ra hồn. Số tiền Hùng gửi về, thay vì trở thành bát canh chân giò hay chén yến sào bồi bổ, lại biến thành những món đồ hiệu chất đầy trong phòng của Bà Hoa và Chi. Thâ:n th:ể cô như một bộ xương di động, cái lạnh len lỏi vào từng th:ớ thị:t khiến cô r:un r:ẩy không ngừng, dù ngoài trời đang là mùa hè nóng bức.

“Đưa cái khăn sữa dơ này đây!” Bà Hoa bước vào phòng, giọng nói cộc lốc, không hề có chút tình thương. Bà giật lấy chiếc khăn trong tay Lan, ném vào xô nước: “Lần sau nhớ giặt kỹ vào. Tay chân cứ yếu ớt thế này thì làm sao mà giữ được nhà cửa, làm sao mà chăm được con? Tao thấy cô ăn ở đây như bà hoàng rồi đấy, hết nằm rồi lại ngồi, không làm được cái tích sự gì.”

Lan lí nhí: “Con… con đói, mẹ ạ. Con không có sữa cho Sâu b:ú nữa rồi…” Cô dường như đã phải vận hết sức lực cuối cùng để nói ra câu đó.

Bà Hoa trừng mắt, ánh nhìn b:én nh:ọn như d:a:o: “Đói? Cô dám nói đói sao? Ăn hết một bát cháo loãng rồi còn đòi gì nữa? Ăn nhiều vào thì béo ị, xấu xí, thằng Hùng nó chán rồi thì cô lại vất vả ra. Chiều nay có một cái món đặc biệt cho cô đấy, ăn đi cho khỏe. Đừng có phí phạm.” Nói rồi, Bà Hoa quay lưng bước ra, nụ cười nửa miệng đầy mỉ:a m:ai vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt.

Một lát sau, Chi mang vào một chiếc bát sành cũ kỹ, bên trong là hai quả trứng ung xám xịt, b:ốc lên mùi t:anh n:ồ:ng nặc, được hấp sơ sài. Cô ta đặt mạnh chiếc bát xuống bàn, khiến Lan giật mình. “Đây, đặc sản của cô đấy. Món này vừa rẻ tiền, vừa ‘bổ dưỡng’ một cách ‘tuyệt vời’ theo cách của riêng nó. Đừng có mà kén cá chọn canh. Đây là thứ duy nhất cô được phép ăn thêm trong ngày hôm nay.”

Lan nhìn chiếc bát, đôi mắt mở to trong sự ki:nh ho:àng và gh:ê t:ở:m, nhưng rồi lại cúi gằm mặt xuống. Cái đói cồn cào trong dạ dày, sự khát khao được ăn một thứ gì đó có chất dinh dưỡng để cứu đứa con trai đang quấy khóc vì không có sữa, đã làm lu mờ mọi cảm giác khác. Cô biết, nếu cô từ chối, cô sẽ phải chịu đựng sự hành hạ t:i:nh th:ầ:n còn kh:ủng khi:ế:p hơn. Cô chỉ còn là cái bóng mờ nhạt của chính mình, một cỗ máy si:nh s:ản đang dần kiệt quệ.

“Sao? Không ăn à?” Chi chống tay vào hông, nhìn Lan từ trên xuống dưới với ánh mắt kh:inh mi:ệt. “Hay là cô nghĩ mình xứng đáng với yến sào hay bào ngư? Cô nên nhớ, cô chỉ là cái máy đ:ẻ của nhà này thôi. Ăn đi, rồi còn phải dọn dẹp cái phòng b:ẩn th:ỉu này nữa. Món quà này là một đặc ân đấy, hiểu không?” Chi nói một cách nhấn nhá, cố tình kéo dài từ “đặc ân” như một sự x:úc ph:ạm đỉnh điểm.

Lan r:un r:ẩy đưa tay đón lấy chiếc bát lạnh lẽo, cúi đầu lí nhí cảm ơn, một hành động mà chính cô cũng cảm thấy nh:ục nh:ã vô cùng. Chi quay đi, tiếng gót giày cao gót nện trên sàn nhà lạnh lẽo vang lên như tiếng búa gõ vào trái tim Lan. Cô nuốt vội từng miếng trứng u:ng t:anh tư:ởi, nước mắt hòa lẫn với mùi vị ki:nh kh:ủng đó, cố gắng không để bản thân n:ôn ọ:e ra.

Thế nhưng, sau mỗi lần nuốt, dạ dày cô lại qu:ặn th:ắt, ruột gan c:ồn c:ào đau đớn. Cô biết, những thứ này không những không giúp cô khỏe lên, mà còn đang từ từ gi:ế:t ch:ế:t cô. Nhưng nếu cô không ăn, thì cả cô và Sâu sẽ cùng ch:ế:t. Cô phải sống, cô phải chờ Hùng về. Đó là tia hy vọng mong manh duy nhất còn sót lại trong cuộc đời cô.

Trong khi Lan đang vật lộn với miếng ăn t:ử th:ần, cách đó hàng trăm cây số, Hùng bất ngờ nhận được quyết định nghỉ phép khẩn cấp. Anh mừng như đ:i:ên, vội vã thu dọn hành lý, nụ cười rạng rỡ trên môi. Anh thầm nghĩ, cuối cùng thì anh cũng được về ôm vợ, thơm con. Đứa bé đã hơn hai tháng rồi, chắc hẳn đã lớn hơn rất nhiều. Anh đã chuẩn bị một khoản tiền lớn và rất nhiều quà cáp.

Hùng đã làm việc cật lực, chịu đựng mọi gian khổ nơi đất khách quê người, tất cả chỉ vì muốn Lan và con được sống thoải mái, sung sướng. Mỗi tháng mười triệu, anh biết đó là một số tiền không hề nhỏ đối với gia đình anh ở quê, nhưng anh tin rằng, mẹ và chị gái sẽ dùng nó để chăm sóc Lan chu đáo nhất. Anh tin vào tình thân, anh tin vào lời hứa của mẹ.

Anh về đến nhà lúc trời vừa chạng vạng tối. Chiếc taxi đỗ lại trước cửa, Hùng bước xuống, lòng ngập tràn niềm vui và sự háo hức. Anh thấy ngôi nhà sáng đèn, nhưng có vẻ yên tĩnh một cách lạ thường. Căn phòng của mẹ và chị gái đều khóa kín, nhưng ánh đèn hắt ra khe cửa cho thấy bên trong đang có hoạt động.

“Mẹ! Chi! Con về rồi!” Hùng hô lớn, giọng nói chứa đầy sự phấn khích.

Chiếc cửa phòng mẹ anh mở tung, Bà Hoa bước ra, khuôn mặt trang điểm đậm, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ, nhưng nhanh chóng chuyển sang nụ cười rạng rỡ giả tạo: “Ôi trời ơi, thằng Hùng của mẹ! Sao con về mà không báo trước một tiếng?” Bà vội vã ôm lấy anh, nhưng ánh mắt lướt qua chiếc vali của anh đầy dò xét.

Chi cũng bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc gương nhỏ xíu, soi lại son môi. Cô ta cười tươi như hoa, nhưng đôi mắt lại lạnh t:anh: “Em về bất ngờ quá làm chị không kịp chuẩn bị gì. Chắc là em nhớ vợ con lắm nhỉ? Vợ em ngoan ngoãn lắm, chẳng cần tụi chị phải chăm sóc nhiều đâu.” Giọng Chi nghe ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự ch:ế nh:ạo khó tả.

Hùng thoáng thấy có gì đó không ổn trong ánh mắt của họ, một sự bối rối bị che đậy một cách vụng về. Nhưng niềm vui được trở về đã khiến anh gạt đi mọi nghi ngờ. Anh chỉ vội vã hỏi: “Lan đâu? Em ấy và thằng bé thế nào rồi? Mẹ, Chi, hai người chăm sóc em ấy có chu đáo không?”

Bà Hoa vội vã trấn an: “Ôi dào, chu đáo chứ con! Cô ta được chăm bẵm như trứng mỏng ấy. Ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi thoải mái, chỉ có điều cô ta… người hơi khó lên cân. Con cứ vào xem đi, rồi ra ăn cơm với mẹ, hôm nay có món thịt kho tàu con thích đấy.” Bà vừa nói vừa cố tình đẩy anh về phía phòng bếp.

Hùng đặt vali xuống, vội vã đi về phía phòng bếp, cánh cửa phòng hé mở một chút. Anh bước nhẹ nhàng vào trong, căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đèn nhỏ. Hình ảnh đập vào mắt anh khiến trái tim anh như bị b:óp ngh:ẹt.

Dưới đây là phần kết cho câu chuyện, đẩy bi kịch lên đỉnh điểm và mang đến một màn trừng phạt thích đáng, phơi bày toàn bộ sự thật:

Phần Kết: Bản Án Lúc Chạng Vạng

Trong góc bếp tối tăm và ẩm thấp, Lan – người vợ anh từng nâng niu như báu vật – đang ngồi còng lưng trên chiếc ghế gỗ gãy chân. Gương mặt cô xám ngoét, đôi mắt trũng sâu hoắm đầy tăm tối. Tay cô run rẩy bốc từng miếng trứng ung đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc đưa vào miệng, cố nuốt vội nuốt vàng như thể đó là một sơn hào hải vị. Cạnh đó, trên chiếc bàn bếp cáu bẩn, là một bát cháo loãng trơ trọi, loãng đến mức soi thấy cả bóng người.

Hùng chết lặng. Toàn thân anh đông cứng, lồng ngực thắt lại như có hàng nghìn mũi dao đâm qua. Người phụ nữ rạng rỡ ngày nào, giờ đây gầy mòn không khác gì một bộ xương khô, đang phải ăn thứ rác rưởi tột cùng của xã hội để duy trì sự sống nuôi con.

“Lan…” – Giọng Hùng nghẹn đắng, phát ra một tiếng gọi run rẩy.

Lan giật nảy mình, chiếc bát sành trên tay rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Thứ chất lỏng tơi tả, hôi thối bắn tung tóe. Nhìn thấy Hùng, đôi mắt cô hiện rõ sự kinh hoàng, cô hoảng sợ vội vàng lấy tay quệt miệng, lùi lại góc tường, lí nhí: “Anh… anh về rồi à? Em… em xin lỗi, em làm bẩn nhà mất rồi… Để em dọn…”

Phản ứng sợ hãi, phục tùng như một phản xạ có điều kiện của vợ khiến dòng máu trong người Hùng sôi lên sùng sục. Anh lao đến ôm chầm lấy thân hình gầy guộc, nhẹ bẫng như một chiếc lá của vợ, nước mắt anh tuôn rơi lã chã: “Lan ơi! Anh xin lỗi… Anh có tội với mẹ con em!”

Nghe tiếng động lớn, bà Hoa và Chi vội vã chạy vào bếp. Nhìn thấy cảnh tượng đổ vỡ, bà Hoa lập tức đổi giọng, giả vờ trách móc để lấp liếm: “Ối dào, cái cô này! Đã bảo là trứng ấy để cho mèo ăn, sao lại lén lút mang ra ăn thế này? Làm thằng Hùng nó hiểu lầm!”

Chi cũng phụ họa, khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt khinh miệt: “Phải đấy, tiền cậu gửi về chị mua bao nhiêu đồ bổ, cô ta không ăn, cứ thích ăn đồ ôi thiu rồi làm trò tội nghiệp!”

Quyết định lạnh lùng của người chồng

Hùng từ từ đứng dậy. Anh quay người lại, ánh mắt đỏ ngầu, sặc sụa sát khí nhìn thẳng vào mẹ và chị gái. Sự im lặng đáng sợ của anh khiến cả bà Hoa và Chi bất giác rùng mình, lùi lại một bước.

“Mèo ăn?” – Hùng cười gằn, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm ty vọng về. “Hai người nghĩ tôi là thằng ngu sao?”

Không một lời báo trước, Hùng bước thẳng ra phòng khách, giật phăng chiếc túi xách hàng hiệu đỏ rực của bà Hoa và hộp kem dưỡng đắt tiền của Chi ném thẳng xuống nền nhà. Anh lục lọi trong đống đồ, lôi ra chiếc điện thoại của mình, bấm loa ngoài và gọi điện cho một người.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Alo, anh Chiến à? Tôi Hùng đây. Anh mang xe tải và mấy anh em bốc vác đến nhà tôi ngay lập tức. Toàn bộ đồ đạc trong căn nhà này, từ tivi, tủ lạnh, bàn ghế, cho đến đống quần áo hiệu kia… đem bán sạch cho tôi. Bán tống bán tháo, được đồng nào hay đồng ấy!”

Bà Hoa kinh hoàng hét lên: “Hùng! Con điên rồi à? Đó là đồ đạc của cái nhà này, con dám bán?”

Chi cũng luống cuống: “Cậu không có quyền! Tiền cậu gửi về là cho gia đình này!”

“Số tiền đó là tiền tôi mồ hôi nước mắt, gửi về để NUÔI VỢ NUÔI CON TÔI!” – Hùng gầm lên, tiếng nổ như sấm sét khiến hai người phụ nữ ngã quỵ xuống sàn. “Mỗi tháng 10 triệu, hai tháng là 20 triệu. Hóa ra các người dùng tiền của con trai, của em trai mình để ăn diện, rồi cho vợ tôi ăn trứng ung, ăn cháo loãng? Các người có còn là con người không?!”

Hùng nhìn thẳng vào mẹ đẻ của mình, ánh mắt không còn một chút tình thâm: “Căn nhà này đứng tên tôi. Từ ngày mai, tôi sẽ cắt toàn bộ viện trợ. Mẹ và chị tự đi mà làm lụng kiếm ăn. Số tiền bán đống đồ hiệu và nội thất này, tôi sẽ cầm đi để chạy chữa, bù đắp sức khỏe cho vợ con tôi.”

Mặc cho bà Hoa gào khóc, van xin, mặc cho Chi nhục nhã gom nhặt những món đồ hiệu bị ném vỡ nát, Hùng quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ. Anh dịu dàng bế bé Sâu đang ngáy ngủ, một tay dìu người vợ đáng thương của mình bước ra khỏi căn nhà đầy sự nhẫn tâm.

Hùng đưa vợ con thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố. Ngồi bên giường bệnh nhìn Lan đang được truyền dịch, Hùng nắm chặt bàn tay gầy gộc của vợ. Anh biết, vết thương thể xác có thể lành, nhưng vết thương lòng sẽ mất rất nhiều thời gian. Nhưng ít nhất, từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ để bất kỳ ai – kể cả những người gọi là ruột thịt – được phép chà đạp lên gia đình nhỏ của mình thêm một lần nào nữa. Còn những kẻ vô tâm, tham lam ngoài kia, cái giá phải trả cho sự ích kỷ của họ mới chỉ vừa mới bắt đầu trong sự nghèo đói và cô độc.