Vợ xin tiền chồng mua váy để mặc trong tiệc sinh nhật con gái, người chồng ném chiếc thẻ ngân hàng lên bàn và buông một câu đầy lạnh lùng: “Nhìn như mẹ x//ề mà còn váy với vóc. Mua cái nào cho t///ử tế đừng làm mất mặt tôi”

Phần Kết: Đóa Hoa Tái Sinh
Bữa tiệc sinh nhật 5 tuổi của bé Hà diễn ra tại một nhà hàng chuẩn 5 sao sang trọng bậc nhất thành phố. Khải trong bộ suit may đo cao cấp, lịch lãm đứng ở sảnh đón tiếp khách khứa. Anh ta bận rộn bắt tay, cười nói với những đối tác làm ăn, ánh mắt không giấu nổi sự tự mãn.
Khi tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Khải quay lại, chuẩn bị sẵn một nụ cười xã giao để đón người vợ mà anh ta nghĩ sẽ xuất hiện trong một bộ váy kín cổng cao tường, khép nép và cam chịu.
Nhưng không. Cả khán phòng bỗng chốc im bặt, rồi rộ lên những tiếng xì xào ngưỡng mộ.
An bước vào, dắt tay con gái. Cô không chọn một chiếc váy lộng lẫy để “trang trí” cho Khải. An mặc một chiếc đầm lụa dáng dài màu trắng ngà tối giản nhưng cắt cúp vô cùng tinh tế, tôn lên bờ vai thanh mảnh và vòng eo thon gọn – vóc dáng của một người phụ nữ đã âm thầm tập luyện và lấy lại phong độ từ lâu, chỉ là Khải chưa bao giờ thèm ngó ngàng tới. Mái tóc cô được búi cao sang trọng, lối trang điểm sắc sảo che đi hoàn toàn nét mệt mỏi thường ngày. An lúc này rực rỡ và khí chất như một nữ thần, hoàn toàn lấn lướt sự hào nhoáng giả tạo của Khải.
Khải đứng hình, chiếc ly vang trên tay suýt chút nữa rơi xuống. Anh ta vừa ngỡ ngàng, vừa có chút tự hào hão huyền, định bước tới để khoác tay vợ trước những lời trầm trồ của đối tác.
Nhưng An đã né sang một bên, lịch sự nhưng đầy khoảng cách. Cô mỉm cười cúi xuống hôn con gái: “Chúc mừng sinh nhật công chúa của mẹ.”
Sự thật sau chiếc thẻ bạch kim
Bữa tiệc kết thúc mỹ mãn, Khải say sưa trong những lời khen ngợi của bạn bè rằng có một người vợ quá mực xinh đẹp và sang trọng. Vừa về đến phòng khách căn nhà, Khải cởi phăng chiếc cà vạt, lớn tiếng gọi: “An! Hôm nay cô làm tôi khá bất ngờ đấy. Biết nghe lời ăn mặc như vậy là tốt…”
Lời Khải nghẹn lại nơi cổ họng. Trên chiếc bàn kính giữa phòng khách, chiếc thẻ ngân hàng bạch kim hôm trước nằm im lìm. Bên cạnh nó là một tờ đơn ly hôn đã có sẵn chữ ký của An, cùng một xấp hóa đơn.
An từ trong phòng bước ra, cô đã thay lại bộ quần áo giản dị thường ngày, nhưng ánh mắt không còn sự cam chịu, rụt rè của một “bà nội trợ” nữa. Nó tĩnh lặng và lạnh băng.
“Cô có ý gì đây?” Khải gằn giọng, cảm giác lòng tự tôn bị xúc phạm.
An nhìn thẳng vào mắt Khải, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: “Chiếc váy tôi mặc hôm nay là do tôi tự mua bằng tiền tiết kiệm của mình từ những bản thiết kế tự do tôi nhận làm ban đêm. Tôi không dùng một cự lực nào từ chiếc thẻ của anh cả. Hóa đơn chi phí bữa tiệc của con gái, tôi cũng đã chuyển khoản trả lại cho anh một nửa vào tài khoản công ty.”
Khải cười khẩy, cố vớt vát sự bộc trực: “Cô nghĩ cô đủ lông đủ cánh rồi sao? Rời khỏi cái nhà này, không có tiền của tôi, cô nuôi con bằng cách nào? Ai sẽ thèm ngó ngàng đến một người đàn bà đã qua một lần đò?”
“Khải ạ, anh nhầm rồi.” – An ngắt lời, giọng cô đanh thép, từng chữ rõ ràng. “Tôi chấp nhận lui về phía sau không phải vì tôi bất tài, mà vì tôi đã từng yêu anh và muốn vun vén cho gia đình này. Nhưng câu nói của anh hôm đó đã giúp tôi tỉnh ngộ. Anh không cần một người vợ, anh chỉ cần một món trang sức để làm sang mặt anh. Khi món trang sức đó cũ kỹ, anh sẵn sàng chà đạp nó không thương tiếc.”
An kéo chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị từ trước, dắt bé Hà đang ngủ say trên tay. Trước khi bước ra cửa, cô quay lại nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình, buông lời kết cho cuộc hôn nhân tăm tối:
“Anh giữ lấy tiền và danh vọng của anh đi. Từ nay về sau, tôi xấu hay đẹp, tử tế hay không, không còn liên quan gì đến thể diện của anh nữa.”
Cánh cửa khép lại với một tiếng “cạch” dứt khoát. Khải đứng chôn chân trong phòng khách rộng lớn nhưng trống rỗng. Nhìn tờ đơn ly hôn và chiếc thẻ bạch kim lạnh lẽo trên bàn, lần đầu tiên trong đời, gã giám đốc tự cao cảm thấy một nỗi sợ hãi và hụt hẫng tột cùng chạy dọc sống lưng. Anh ta đã đánh mất thứ trân quý nhất, chỉ để đổi lấy cái sĩ diện hão huyền của bản thân.
Còn ngoài kia, dưới ánh đèn đường, An hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí tự do tự tại. Đóa hoa tàn phai ngày nào, nay đã sẵn sàng để tự mình nở rộ một lần nữa.