Sau khi é//p người vợ đang chốn/g chọ/i với bệ/nh tậ/t ký đơn ly hôn, gã chồng hí hửng đưa nh/ân tì/nh về nhà. Nào ngờ, mẹ ruột anh đã đứng đợi từ trước. Chỉ với một quyết định dứt khoát, bà khiến cả hai sụp đổ ngay trong ngày tưởng chừng hạnh phúc nhất, để lại một bài học mà họ không bao giờ có thể quên…
Sau khi é//p người vợ đang chốn/g chọ/i với bệ/nh tậ/t ký đơn ly hôn, gã chồng hí hửng đưa nh/ân tì/nh về nhà. Nào ngờ, mẹ ruột anh đã đứng đợi từ trước. Chỉ với một quyết định dứt khoát, bà khiến cả hai sụp đổ ngay trong ngày tưởng chừng hạnh phúc nhất, để lại một bài học mà họ không bao giờ có thể quên…
Ánh nắng chiều tà gay gắt lọt qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, loang lổ trên mặt sàn gạch men lạnh lẽo. Linh nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, từng nhịp lồng ngực phập phồng yếu ớt như một cánh bư:ớm rách nát đang cố chống chọi với cơn bão. Tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” vang lên đơn điệu, đều đặn như đếm ngược thời gian còn lại của một kiếp người đau khổ.
Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh, va sầm vào tường khiến Linh giật mình, lồng ngực nhói lên đau đớn. Nam bước vào, bộ vest đen sang trọng phẳng phiu không một nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với vẻ xơ x:ác, héo hon của vợ mình. Đi cạnh anh ta là Nhã – cô nhân tình với đôi môi đỏ mọng và bộ váy lụa bó sát, n:ồng n:ặc mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn sự kiêu kỳ.
Nam không một lời hỏi thăm, anh ta ném phịch một tập hồ sơ lên đôi chân gầy guộc của Linh. Ánh mắt anh nhìn cô không chút tình nghĩa, chỉ có sự gh:ê t:ởm và nóng vội như thể đang đứng trước một đống r:ác cần được dọn dẹp. “Ký đi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh để cạy cái bàn tay r:un r:ẩy đó của cô ra,” Nam gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
Linh cố gắng nheo đôi mắt mờ đục vì bệnh tậ:t, nhìn vào dòng chữ “Đơn ly hôn” to tướng in trên mặt giấy. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình b:óp ngh:ẹt, đau đớn đến mức không thể thốt nên lời. Cô ngước nhìn người chồng mà mình đã dành cả thanh xuân để chăm sóc, vun vén, giờ đây anh ta đứng đó, rạng rỡ bên kẻ thứ ba, ép cô vào đường cùng khi cô đang cận kề cái ch:ế:t.
Nhã tiến lại gần giường b:ệnh, ngón tay sơn đỏ rực rỡ vuốt ve lọn tóc xơ x:ác của Linh, nụ cười giả tạo nở trên môi. “Chị Linh à, nhìn chị thế này tôi cũng đau lòng lắm, nhưng sống mà cứ thoi thóp thế này thì khổ mình khổ cả người khác.” Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt: “Ký đi cho nhẹ nợ, để anh Nam còn có thời gian lo cho tương lai, chứ cứ ám nhau mãi ở cái nơi toàn mùi thu:ố:c s:át tr:ùng này thì xui xẻo lắm.”
Linh thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau: “Nam… ít ra… cũng phải đợi tôi khỏe lại chút ít. Anh tệ bạc đến mức này sao? Tôi là vợ anh mà…” Nước mắt cô lăn dài trên gò má h:ốc h:ác, thấm đẫm vào chiếc gối trắng muốt đã ngả màu vàng ố. Cô không thể tin nổi người đàn ông từng thề non hẹn biển lại có thể đê tiện đến mức ép vợ ly hôn ngay trên giường bệnh.
Nam nhếch mép, một nụ cười mỉ:a m:ai hằn sâu trên khuôn mặt điển trai nhưng vô hồn. “Vợ? Một người vợ chỉ biết nằm một chỗ tiêu tốn tiền bạc của tôi như nước chảy thì có ích gì? Cô nhìn lại mình đi, gầy gò, ốm yếu, trông chẳng khác gì một cái x:ác không hồn.” Anh ta dí chiếc bút vào tay Linh, ép những ngón tay yếu ớt của cô phải nắm chặt lấy nó, mặc cho cô đang r:un r:ẩy vì u:ất h:ận và kiệt sức.
Nhã lại bồi thêm một nh:át d:ao vào lòng Linh bằng giọng điệu ch:âm bi:ế:m: “Anh Nam nói đúng đấy chị ạ. Đàn bà mà không giữ được sắc, lại chẳng còn sức khỏe thì giữ cái ghế ‘bà chủ’ làm gì cho nặng nề? Để tôi gánh vác cái gánh nặng ấy thay cho, chị cứ yên tâm mà… nhắm mắt cho thanh thản.” Cô ta cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong phòng bệnh như một điệu nhạc ta:ng t:óc.
Sự khi:nh mi:ệt của họ như những gáo nước đá t:ạt thẳng vào mặt Linh, khiến cô cảm thấy sự sống trong mình đang dần đông cứng lại. Linh nhìn hai con người trước mặt, họ đứng đó rực rỡ và đ:ộc á:c như một đôi kền kền đang chờ đợi con mồi trút hơi thở cuối cùng để rỉ:a x:ác. “Hai người… thực sự không sợ quả báo sao? Trời xanh có mắt đấy,” Linh cố hết sức hét lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng r:ên r:ỉ ngh:ẹn ngà:o.
“Quả báo? Ở cái thời đại này, chỉ có kẻ ngh:è:o và kẻ bệnh t:ật mới tin vào quả báo thôi Linh ạ,” Nam cười gằn, bàn tay anh ta si:ết chặt lấy vai cô, tạo thành những vết lằn đau đớn trên làn da mỏng manh. “Ký ngay! Tôi không muốn phí thêm một giây phút nào ở đây nữa. Công ty đang cần tái cơ cấu, và tôi cần một người vợ có thể ra mắt đối tác, chứ không phải một con bệnh làm xấu mặt tôi.”

Giữa lúc không gian đang căng thẳng tột độ, khi Linh tưởng chừng như mình sẽ đổ gục hoàn toàn trước sự t:àn nh:ẫn, thì cánh cửa phòng bệ:nh một lần nữa bị đẩy ra. Một bóng dáng uy nghiêm, tĩnh tại nhưng toát ra khí chất áp đảo bước vào.
Bà Phương – mẹ ruột của Nam – bước vào phòng bệnh với khuôn mặt lạnh lùng như tiền. Sự xuất hiện đột ngột của bà khiến Nam và Nhã giật mình buông tay khỏi người Linh.
“Mẹ? Sao mẹ lại đến đây?” Nam lúng túng hỏi, vội vàng cất tập đơn ly hôn ra sau lưng.
Bà Phương không thèm nhìn con trai lấy một cái, bà bước thẳng đến bên giường, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho Linh, ánh mắt tràn ngập sự xót xa. “Mẹ đến để xem con trai mẹ đã biến thành một con quỷ cạn tình cạn nghĩa đến mức nào.”
Nhã thấy tình hình không ổn, liền nũng nịu bước tới định lấy lòng: “Bác ơi, bác đừng hiểu lầm anh Nam, tụi con chỉ muốn tốt cho chị Linh…”
“Câm miệng! Cái loại mèo mả gà đồng như cô không có tư cách lên tiếng ở đây!” Bà Phương quay ngoắt lại, cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt Nhã khiến cô ta ngã nhào ra đất, khóe môi rỉ máu. Nam định lao vào can ngăn nhưng ánh mắt sắc lẹm của mẹ đã đóng băng bước chân hắn.
Bà Phương rút từ trong túi xách ra một văn bản đóng dấu đỏ, ném thẳng vào người Nam: “Ký đi Linh. Con ký vào đơn ly hôn này đi, giải thoát cho bản thân mình khỏi gã đàn ông tồi tệ này. Nhưng hãy nhớ, con ký với tư cách là người chiến thắng, chứ không phải kẻ bị ruồng bỏ.”
Linh nhìn mẹ chồng, nước mắt nghẹn ngào. Với sự động viên của bà Phương, cô dùng chút sức lực cuối cùng ký xoẹt vào đơn ly hôn.
Nam thấy Linh đã ký, trong lòng thoáng chút hí hửng vì nghĩ mình đã đạt được mục đích. Hắn nhanh chóng dìu Nhã đứng dậy, cố vớt vát chút sĩ diện: “Mẹ đã thấy rồi đấy, cô ấy tự nguyện ký. Từ nay con và Nhã có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Con xin phép đưa Nhã về nhà diện kiến tổ tiên.” nói rồi, hai kẻ khốn nạn dắt nhau rời khỏi bệnh viện trong sự đắc ý, thầm nghĩ về một tương lai giàu sang, hạnh phúc.
Buổi tối cùng ngày…
Nam lái chiếc xe sang trọng chở Nhã về căn biệt thự gia đình. Suốt dọc đường, Nhã không ngừng mơ mộng về cuộc sống của một bà chủ, về những buổi tiệc tùng xa hoa sắp tới. Hắn cũng tự hào vì từ nay đã rũ bỏ được “gánh nặng” bệnh tật để tận hưởng vinh hoa.
Thế nhưng, khi chiếc xe vừa dừng trước cổng biệt thự, nụ cười trên môi cả hai bỗng chốc cứng đờ.
Toàn bộ đồ đạc cá nhân của Nam đã bị vứt ngổn ngang ngoài vỉa hè. Cánh cổng sắt kiên cố khóa chặt. Và đứng sau cánh cổng đó, bà Phương đã đợi sẵn từ bao giờ, bên cạnh bà là hai luật sư đại diện pháp lý cùng đội an ninh nghiêm ngặt.
“Mẹ! Chuyện này là sao? Sao mẹ lại vứt đồ của con ra ngoài?” Nam hốt hoảng lao đến vịn vào cánh cổng sắt, gào lên.
Bà Phương thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn con trai đầy sự khinh bỉ: “Anh quên rồi sao? Căn biệt thự này, chiếc xe anh đang đi, và cả 80% cổ phần của công ty mà anh đang điều hành, tất cả đều đứng tên tôi và do một tay tôi gầy dựng từ thời trẻ. Anh chỉ là một kẻ làm thuê được tôi giao quyền quản lý.”
Bà Phương quay sang vị luật sư, người này ngay lập tức dõng dạc đọc văn bản: “Kể từ 18h ngày hôm nay, ông Trần Nam chính thức bị bãi nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành. Toàn bộ tài sản cố định, tài khoản ngân hàng thuộc quyền sở hữu của bà Phương sẽ bị đóng băng và thu hồi đối với ông Trần Nam.”
Nam như bị sét đánh ngang tai, mặt cắt không còn một giọt máu: “Mẹ! Con là con trai duy nhất của mẹ mà! Sao mẹ lại đối xử với con như thế vì một đứa con dâu bệnh tật?”
“Con trai?” Bà Phương bật cười chua chát. “Tôi thà không có đứa con trai khốn nạn, tàn nhẫn như anh. Ngày xưa khi anh khởi nghiệp trắng tay, ai là người thức đêm thức hôm cùng anh, ai là người nhịn ăn nhịn mặc, thậm chí bán cả của hồi môn của mẹ đẻ để đưa tiền cho anh làm vốn? Là cái Linh! Nó vì lo cho anh, lo cho cái công ty này đến mức kiệt sức, đổ bệnh di căn. Vậy mà khi nó nằm xuống, anh lại dắt nhân tình đến ép nó ký đơn ly hôn ngay trên giường bệnh!”
Bà Phương chỉ tay thẳng vào mặt Nam và Nhã, giọng bà đanh lại, vang vọng cả khu phố: “Loại đàn ông ăn cháo đá bát, thấy sang bắt quàng làm họ, thấy vợ bệnh tật thì ruồng bỏ như anh, không xứng đáng có được một xu tài sản của nhà họ Trần. Toàn bộ số tài sản anh vừa bị tước đoạt, tôi đã lập di chúc chuyển nhượng hoàn toàn sang tên của Linh làm chi phí chữa bệnh và bồi thường thanh xuân cho nó. Kể từ giờ phút này, anh ra đường với hai bàn tay trắng!”
Nhã nghe đến đây thì hoảng loạn tột độ. Cô ta nhận ra gã nhân tình giàu có của mình giờ đây chỉ là một kẻ ăn mày không hơn không kém. Không một chút do dự, Nhã thẳng tay hất bàn tay đang níu kéo của Nam ra, gào lên: “Buông tôi ra! Hóa ra anh chỉ là thằng nghèo kiết xác bám váy mẹ! Đồ lừa đảo!” Nói rồi, ả nhân tình quay lưng chạy biến vào màn đêm, bỏ mặc Nam đứng trơ trọi.
Nam bàng hoàng quỳ sụp xuống trước cánh cổng sắt, điên cuồng dập đầu khóc lóc van xin: “Mẹ ơi con sai rồi! Mẹ cho con vào nhà đi mẹ! Linh ơi anh sai rồi…”
Nhưng cánh cửa biệt thự vẫn đóng chặt, ánh đèn trong nhà vụt tắt, bỏ mặc hắn giữa cái lạnh buốt giá của lòng người và sự cô độc.
Một tháng sau, nhờ có số tiền tài trợ và sự chăm sóc tận tình của bà Phương, Linh đã vượt qua cơn nguy kịch và dần hồi phục một cách thần kỳ. Trong khi đó, Nam phải chật vật đi làm thuê cuốc mướn để trả những khoản nợ cá nhân, sống một cuộc đời chui lủi, nhục nhã dưới đáy xã hội. Mỗi lần nhìn thấy Linh rạng rỡ, xinh đẹp xuất hiện trên các mặt báo với tư cách là nữ chủ tịch mới của tập đoàn, Nam lại đau đớn đến thấu xương tủy. Anh ta hiểu rằng, quả báo không phải là không đến, và mọi lời hối hận lúc này đã hoàn toàn quá muộn.