Vì thương con lấy chồng vất vả, tôi và ông xã bàn nhau cho con gái 2 tỷ làm của hồi môn, đủ để con mua một căn chung cư tiện nghi, ai ngờ biến cố cũng đến từ đây vợ chồng tôi mới rõ b/ộ m/ặt con rể…

Tôi ôm lấy con gái, xót xa hỏi dồn: “My, nói mẹ nghe, thằng Thành làm gì con? Sao căn nhà lại nông nỗi này?”
My nấc nghẹn, vừa khóc vừa mở điện thoại đưa cho vợ chồng tôi xem một tập tài liệu chụp ảnh và những đoạn tin nhắn. Lúc này, toàn bộ sự thật phũ phàng mới được phơi bày, khiến vợ chồng tôi bàng hoàng đến mức không thở nổi.
Hóa ra, ngay sau khi kết hôn, bộ mặt thật của Thành mới dần lộ diện. Khoản tiền 300 triệu cậu ta hứa góp thêm thực chất là tiền đi vay nặng lãi để “làm màu” với gia đình tôi. Cậu ta vốn là một kẻ nghiện cá độ bóng đá và đầu tư tiền ảo. Sau đám cưới, Thành liên tục ép buộc, cằn nhằn My phải sang tên căn chung cư sang cho cả hai vợ chồng cùng đứng tên, hoặc đem sổ hồng đi cắm ngân hàng để lấy tiền cho cậu ta “làm ăn đổi đời”.
Khi My kiên quyết từ chối vì nhớ lời ba mẹ dặn, Thành bắt đầu bạo lực lạnh. Cậu ta không đưa một đồng sinh hoạt phí, bỏ mặc vợ với những khoản hóa đơn. Đỉnh điểm là ba ngày trước, chủ nợ đến tận nhà khóa cửa, tạt sơn đòi nợ vì Thành lấy địa chỉ căn hộ này để vay tiền. Cậu ta đã gom sạch tiền vàng cưới của hai đứa rồi bỏ trốn, để lại My một mình đối diện với đám giang hồ bặm trợn và nỗi sợ hãi tột cùng.
Đang lúc con gái khóc lóc kể khổ thì tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Thành bước vào, quần áo xộc xệch, nồng nặc mùi rượu. Thấy vợ chồng tôi ngồi đó, cậu ta không hề sợ hãi hay hối lỗi, ngược lại còn nhếch mép cười, giọng điệu tráo trở:
“À, ba mẹ sang chơi ạ? Tiện có ba mẹ ở đây, con nói luôn. Con đang nợ người ta 1 tỷ rưỡi. Mẹ bảo cái My ký tên vào tờ giấy bán nhà này đi, hoặc ba mẹ rút thêm tiền túi ra cứu con rể. Nhà này dù sao cũng là của con gái ba mẹ, con là chồng nó, tiền của nó cũng là tiền của con. Ba mẹ không cứu, tụi giang hồ nó tới cào nhà, con gái ba mẹ cũng chẳng sống yên đâu!”
Nhìn điệu bộ lưu manh, tham lam vô độ của kẻ mà cách đây vài tháng còn khép nép, dạ thưa hiền lành, chồng tôi giận đến mức toàn thân run rẩy. Ông đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt Thành, giọng đanh thép:
“Mày câm miệng lại! Hóa ra từ đầu mày cưới con tao chỉ vì nhắm vào cái nhà, cái tài sản của gia đình này đúng không? Tao nói cho mày biết, một cắc tao cũng không cho mày, và cái nhà này mày đừng hòng chạm vào một sợi lông!”
Thành cười khẩy, thách thức: “Không bán nhà? Vậy thì ly hôn! Nhưng ly hôn thì tài sản sau hôn nhân phải chia đôi. Căn nhà này mua sau khi cưới, con cũng có quyền lợi trong đó!”
Đến lúc này, tôi mới lau nước mắt, đứng thẳng dậy nhìn thẳng vào bản chất tham lam nhưng thiếu hiểu biết của gã con rể hờ. Tôi lấy từ trong túi xách ra một văn bản pháp lý – lá bùa hộ mệnh mà ông xã tôi, vốn là một cựu công chức ngành tư pháp, đã cẩn thận chuẩn bị từ trước khi cưới.
Tôi ném cuốn sổ hồng và văn bản đó lên bàn, dõng dạc nói:
“Mày nhìn cho kỹ đi! Trước khi giao tiền mua nhà, vợ chồng tao đã lập ‘Hợp đồng tặng cho tài sản riêng trước hôn nhân’ cho con My, có công chứng đàng hoàng. Số tiền 2 tỷ đó là tài sản riêng của con gái tao được tặng cho, căn nhà này hoàn toàn là tài sản riêng của nó, không liên quan gì đến mày hết! Còn 300 triệu mày góp vào hả? My, đưa cho anh ta tờ sao kê tài khoản đi!”
My lau nước mắt, ném tờ biên nhận chuyển khoản lại cho Thành. Hóa ra, ngay khi biết số tiền 300 triệu của Thành là tiền bẩn, My đã lập tức chuyển trả lại vào tài khoản riêng của Thành từ tháng trước để rạch ròi tài chính.
Gương mặt Thành từ đắc thắng bỗng chốc tái mét, cắt không còn một giọt máu. Cậu ta vội vàng vớ lấy tờ giấy, đọc đi đọc lại, hai tay run bần bật. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản hoàn hảo mà cậu ta tính toán bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ trước sự thông thái và cẩn trọng của vợ chồng tôi.
Không để cậu ta kịp định thần, chồng tôi dứt khoát nắm lấy tay My: “Đi con, thu dọn quần áo về nhà với ba mẹ. Căn nhà này ngày mai tao sẽ báo ban quản lý và công an phường về việc có đối tượng lạ đến quấy rối đòi nợ. Đơn ly hôn tao sẽ nhờ luật sư nộp ngay ngày mai. Mày cứ chờ ra tòa mà chia khoản nợ của mày đi!”
Thành khuỵu xuống sàn nhà, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa. Cậu ta mất trắng: mất đi người vợ hiền thục, mất đi gia đình vợ tử tế, và phải tự mình đối diện với đống nợ ngập đầu do chính mình tạo ra.
Bước ra khỏi căn hộ, trời quận 2 lộng gió sau cơn mưa, không khí trong lành đến lạ kỳ. My ôm chặt lấy cánh tay tôi, khẽ nói: “Con xin lỗi vì đã làm ba mẹ lo lắng.” Chồng tôi vỗ vai con gái, mỉm cười: “Không sao con ạ. Tài sản mất đi thì tiếc, chứ loại người tồi tệ đó, nhận diện sớm ngày nào là phước đức ngày đó. Về nhà, mẹ nấu cơm cho ăn!”
Tôi nhìn con gái, thầm cảm ơn sự cẩn trọng ngày ấy của hai vợ chồng. Hồi môn của cha mẹ trao cho con, không chỉ là để con có một mái nhà, mà là để con có được sự tự do và tôn nghiêm để từ bỏ một kẻ không xứng đáng.