Cậu bé m/ồ c/ôi năm nào được một cô giáo nghèo cưu mang, lặng lẽ dạy học miễn phí và chắt chiu từng cuốn sách để em không phải bỏ dở ước mơ
Cậu bé m/ồ c/ôi năm nào được một cô giáo nghèo cưu mang, lặng lẽ dạy học miễn phí và chắt chiu từng cuốn sách để em không phải bỏ dở ước mơ. Thế nhưng, một ngày, cậu đột ngột rời đi không một lời từ biệt, chỉ để lại nỗi day dứt theo cô suốt nhiều năm. Mười lăm năm sau, trong ngày trở về ngôi trường cũ, người đàn ông thành đạt ấy bất ngờ xuất hiện trước mặt cô giáo với một h//ành động khiến cô lặng người, nước mắt không ngừng rơi…
Tiếng trống trường vang lên giữa buổi sáng yên bình ở ngôi trường tiểu học nhỏ nằm ven sông thuộc một huyện miền Trung.
Các giáo viên đang tất bật chuẩn bị cho lễ kỷ niệm thành lập trường thì một đoàn xe sang bất ngờ dừng lại trước cổng.
Đám học sinh tò mò đứng nhìn.
“Ôi, xe gì đẹp quá!”
“Chắc có lãnh đạo về thăm trường!”
Cô giáo Lan, năm nay đã ngoài năm mươi tuổi, đang chỉnh lại chồng hồ sơ trong phòng giáo viên thì bác bảo vệ chạy vào.
“Cô Lan ơi, có người tìm cô.”

“Tìm tôi à?”
“Dạ. Một người đàn ông rất lịch sự. Họ bảo chỉ muốn gặp riêng cô.”
Cô Lan ngạc nhiên.
Suốt nhiều năm đứng lớp, cuộc sống của cô giản dị đến mức hiếm khi có người lạ tìm đến.
Bước ra sân trường, cô nhìn thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang đứng dưới gốc phượng.
Bộ vest chỉnh tề.
Dáng người cao lớn.
Ánh mắt sâu và trầm tĩnh.
Điều kỳ lạ là vừa nhìn thấy cô, người đàn ông ấy lập tức cúi đầu thật thấp.
Cô Lan sững người.
“Anh là…”
Người đàn ông nghẹn ngào.
“Cô còn nhớ em không ạ?”
Cô Lan chăm chú nhìn.
Một cảm giác quen thuộc thoáng hiện.
Nhưng rồi cô lắc đầu.
“Xin lỗi… cô không nhận ra.”
Người đàn ông mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe.
“Em là Tuấn.”
Chiếc cặp tài liệu trên tay cô rơi xuống đất.
“Tuấn?”…
Cô Lan đứng chôn chân tại chỗ, âm thanh náo nhiệt của ngày lễ kỷ niệm xung quanh như hoàn toàn biến mất. Cái tên “Tuấn” như một chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa ký ức mà cô đã khép chặt suốt mười lăm năm qua.
Hình ảnh cậu học trò gầy gò, đen nhẻm, chiếc áo sơ mi sờn vai lúc nào cũng ôm khư khư cuốn sách cũ bỗng chốc hiện về, chồng khít lên người đàn ông lịch lãm trước mặt.
“Tuấn… thực sự là em sao?” – Giọng cô Lan run rẩy.
Tuấn bước tới, quỳ một gối xuống nhặt chiếc cặp tài liệu lên cho cô, rồi bất ngờ, anh lùi lại một bước, quỳ rạp cả hai gối xuống nền sân trường đầy lá phượng rơi.
Hành động ấy khiến tất cả thầy cô và học sinh xung quanh đều sững sờ. Một vị chủ tịch tập đoàn lớn, người vừa bước xuống từ chiếc xe sang trọng, giờ đây lại quỳ gối trước một cô giáo nghèo vùng quê.
“Tuấn, em làm gì vậy? Đứng lên đi em!” – Cô Lan hốt hoảng, định đỡ anh dậy nhưng Tuấn khước từ. Anh ngước nhìn cô, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cương nghị:
“Cô ơi, mười lăm năm qua, chưa một ngày nào em không tự trách mình. Ngày đó, em bỏ đi không một lời từ biệt không phải vì em phụ công ơn của cô. Bà ngoại em đổ bệnh nặng ở quê gốc ngoài Bắc, người ta nhắn về bảo bà khó qua khỏi. Em còn quá nhỏ, lại hoảng loạn, chỉ biết gom vài bộ quần áo rồi nhảy tàu trốn đi ngay trong đêm. Em sợ… sợ nếu nói với cô, cô lại gom góp những đồng lương ít ỏi của mình để đưa cho em. Cô đã vì em mà khổ nhiều rồi, em không thể tiếp tục làm gánh nặng cho cô được nữa…”
Tuấn nghẹn ngào, giọng lạc đi:
“Sau khi lo hậu sự cho bà, em lưu lạc đủ nơi, vừa làm thuê vừa tiếp tục học từ những cuốn sách cô tặng. Em luôn tự nhủ phải thành người, phải thật thành công mới dám trở về đứng trước mặt cô để tạ lỗi. Em xin lỗi cô… vì sự biến mất ích kỷ năm đó đã làm cô phải đau lòng.”
Nói rồi, Tuấn cúi đầu sát đất, thực hiện một lễ bái tạ tôn kính nhất dành cho người ơn.
Nhìn đứa học trò tội nghiệp năm xưa, nỗi day dứt, hờn trách suốt mười lăm năm trong lòng cô Lan hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại niềm xót xa và tình yêu thương vô bờ bến. Nước mắt cô không ngừng rơi, nhạt nhòa cả thị giác. Cô quỳ xuống ôm lấy hai vai Tuấn, kéo anh đứng dậy.
“Thôi… đứng lên đi con. Cô không trách con, chưa từng trách con… Cô chỉ lo con gặp chuyện chẳng lành. Nhìn thấy con trưởng thành thế này, cô mãn nguyện rồi.”
Hai cô trò ôm nhau giữa sân trường, những giọt nước mắt của sự chia ly năm xưa giờ đã hóa thành giọt nước mắt của ngày đoàn viên hạnh phúc.
Sau khi bình tĩnh lại, Tuấn nắm tay cô giáo đi về phía đoàn xe của mình. Anh ra hiệu cho trợ lý mở cốp chiếc xe tải nhỏ đi phía sau. Khi cánh cửa bật mở, tất cả mọi người có mặt ở sân trường đều trầm trồ òa lên.
Bên trong là hàng ngàn cuốn sách mới tinh, thơm mùi mực, cùng hàng chục bộ máy vi tính hiện đại.
“Cô ơi, ngày xưa cô đã chắt chiu từng cuốn sách cũ để nuôi dưỡng ước mơ của em. Hôm nay, em xin phép cô được thay cô tiếp bước cho những đứa trẻ nghèo của ngôi trường này. Em muốn xây dựng một thư viện mang tên cô – ‘Thư viện cô Lan’ – để tụi nhỏ không còn phải thiếu thốn sách vở như em ngày trước.”
Chưa dừng lại ở đó, Tuấn trân trọng trao vào tay cô Lan một ngôi nhà mô hình nhỏ bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo.
“Và đây là món quà riêng em dành cho cô. Em đã mua lại ngôi nhà cũ ngày xưa cô trò mình từng ở, sửa sang lại thật khang trang. Từ nay về sau, cô không phải ở căn nhà dột nát đó nữa. Em cũng đã lập một quỹ dưỡng già cho cô. Mười lăm năm trước cô nuôi em, mười lăm năm sau và mãi về sau, hãy để đứa con trai này phụng dưỡng cô, có được không cô?”
Cô Lan lặng người nhìn món quà, rồi nhìn ánh mắt kiên định, hiếu thảo của Tuấn. Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này là nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi.
Tiếng vỗ tay của các đồng nghiệp và học sinh vang lên không ngớt. Giữa cái nắng vàng của miền Trung, tình thầy trò thiêng liêng ấy như sưởi ấm trái tim của tất cả mọi người, minh chứng cho một điều: Những hạt mầm yêu thương được gieo đi bằng lòng vị tha, chắc chắn sẽ gặt hái được những quả ngọt hạnh phúc.