Mỗi tháng đều đưa 15 triệu cho mẹ chăm sóc vợ mới s//inh, người chồng hoàn toàn yên tâm đi làm xa. Thế nhưng một hôm về nhà đột xuất, anh ch/ế/t lặng khi bắt gặp vợ lén ngồi trong bếp, vội vã nuốt bát cơm th//iu trộn với đầ//u cá. Sự thật phía sau khiến anh nghẹn đắng, còn h/àn….h động ngay sau đó của anh khiến cả gia đình bàng hoàng…
Mỗi tháng đều đưa 15 triệu cho mẹ chăm sóc vợ mới s//inh, người chồng hoàn toàn yên tâm đi làm xa. Thế nhưng một hôm về nhà đột xuất, anh ch/ế/t lặng khi bắt gặp vợ lén ngồi trong bếp, vội vã nuốt bát cơm th//iu trộn với đầ//u cá. Sự thật phía sau khiến anh nghẹn đắng, còn h/àn….h động ngay sau đó của anh khiến cả gia đình bàng hoàng…
Trưa hôm ấy công ty mất điện đột xuất, tôi được về sớm lúc 11 giờ trưa. Tôi định không báo trước để tạo bất ngờ, ghé qua chợ mua cho vợ hộp sữa ngoại xem có cải thiện được tình hình không.
Về đến nhà, cửa khép hờ. Căn nhà im ắng lạ thường, chắc thằng bé vừa mệt quá mà thiếp đi. Mẹ tôi thì giờ này chắc đang đi tập dưỡng sinh hoặc sang nhà hàng xóm buôn chuyện. Tôi rón rén bước vào, định bụng sẽ vào bếp hâm nóng đồ ăn cho vợ. Nhưng vừa bước đến cửa bếp, tôi sững lại…
Huệ đang ngồi thu lu ở góc bàn ăn, dáng vẻ lén lút, vội vàng. Trên tay cô ấy là một bát tô cơm to. Cô ấy vừa và vội vàng, vừa lấy tay quệt nước mắt, thỉnh thoảng lại ngước nhìn ra cửa như sợ ai bắt gặp.
Tôi nhíu mày. Ăn uống đàng hoàng sao phải lén lút? Hay là cô ấy ăn quà vặt, đồ h:;ại sức khỏe nên giấu tôi? Tôi bước nhanh vào, giọng g:ắt g:ỏng: “Em làm cái gì mà thậm thụt thế? Lại ăn b:ậy b:ạ gì đúng không”?
Huệ giật bắn mình, đánh rơi cả cái thìa xuống đất. Thấy tôi, mặt cô ấy c::ắt không còn gi:ọt má:;u, vội vàng lấy tay che miệng bát, lắp bắp: “Anh… sao anh về giờ này? Em… em đang ăn trưa”…
Tôi giằ:;ng lấy bát cơm trên tay vợ. Và khoảnh khắc nhìn vào bên trong, ti:;m tôi như ngừ:ng đ:ập. Cả người tôi lạ:nh to::át đi vì s:;ố:;c….
Bên trong bát tô không phải là thịt kho nghệ, canh móng giò hay bất kỳ món bổ dưỡng nào cho phụ nữ mới sinh. Đó là một thứ hỗn hợp đen ngòm, bốc mùi chua nồng: cơm nguội lác đác vài hạt nấm mốc đã ngả màu, trộn lẫn với những mẩu đầu cá kho thừa từ mấy ngày trước, xương xẩu chìa ra lởm chởm.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, ngực nghẹn thắt lại như có ai bóp nghẹt. Vợ tôi – người phụ nữ vừa mới vượt cạn đau đớn, đang trong tháng ở cữ và phải nuôi con thơ – lại phải ăn thứ thức ăn mà ngay cả đến con vật nuôi trong nhà cũng chưa chắc đã đụng mồm?
Tôi run rẩy nhìn Huệ. Đôi mắt cô ấy sưng húp, hai gò má hóp sâu, làn da xám xịt và đôi bàn tay gầy gò, nứt nẻ. Thấy tôi lặng người, Huệ tủi thân òa khóc nức nở, quỳ xuống ôm lấy chân tôi: — “Anh ơi, em xin anh, anh đừng làm ầm lên… Mẹ mà biết em mách anh, mẹ lại mắng em hoang phí, rồi mẹ lại hành hạ mẹ con em…”
Tôi đỡ vợ đứng dậy, nước mắt đàn ông cũng lã chã rơi. Tôi gào lên trong đau đớn: — “Tại sao? Mỗi tháng anh gửi về cho mẹ 15 triệu, dặn mẹ mua những thứ tốt nhất cho em tẩm bổ. Tiền đi đâu? Sao em lại phải ăn thứ này?”
Huệ khóc nghẹn, tiết lộ sự thật cay đắng mà bấy lâu nay cô ấy cắn răng chịu đựng. Số tiền 15 triệu tôi gửi về, mẹ tôi chưa từng bỏ ra một đồng nào để mua đồ ăn cho con dâu. Toàn bộ số tiền đó, bà gom góp lại để gửi cho vợ chồng người anh cả trên thành phố mua xe hơi, trả nợ ngân hàng.
Hằng ngày, bà chỉ mua vài ba bìa đậu phụ, hoặc mấy lạng thịt mỡ ôi thiu ngoài chợ về nấu qua loa. Đến bữa, bà múc hết phần ngon mang vào phòng ăn riêng, chỉ để lại cho Huệ những đồ thừa, xương xẩu. Bà còn đe dọa Huệ: “Thằng Hải đi làm xa vất vả, mày mà mở mồm than vãn làm nó lo nghĩ, tao đuổi thẳng cổ hai mẹ con ra khỏi nhà!” Vì thương chồng, sợ gia đình xáo trộn, Huệ cứ thế nín nhịn, vừa trầm cảm vừa thiếu sữa nuôi con.
Cơn thịnh nộ và hành động bàng hoàng
Chính lúc đó, tiếng cửa sắt ngoài cổng vang lên. Mẹ tôi vừa đi buôn chuyện về, trên tay cầm túi hoa quả nhập khẩu đắt tiền, vừa đi vừa lẩm bẩm khen ngon. Thấy chiếc xe máy của tôi dựng ở sân, bà đon đả chạy vào bếp: — “Ôi, Hải về đấy à con? Sao về không bảo mẹ để mẹ đi chợ mua gà về hầm? Thằng bé ngủ chưa con?”
Tôi quay lại, ánh mắt đỏ ngầu, lạnh lùng nhìn mẹ. Không nói không rằng, tôi giật phắt bát cơm thiu trên bàn, đổ ụp toàn bộ xuống sàn nhà ngay trước mũi giày của mẹ.

Bà thảng thốt lùi lại, định lên giọng quát: “Mày điên à Hải? Tự dưng…”
“Mẹ ăn đi!” – Tôi gầm lên, cắt ngang lời bà. “Mẹ ăn thử xem thứ cơm này có nuốt nổi không? Con đi làm thâu đêm suốt sáng, gửi về 15 triệu một tháng để mẹ chăm vợ con, chứ không phải để mẹ nuôi béo vợ chồng anh cả rồi cho cháu nội mẹ ăn cơm thiu, đầu cá thế này!”
Mẹ tôi cứng họng, mặt tái mét khi nhìn thấy bát cơm nguội mốc xanh dưới sàn. Đúng lúc đó, vợ chồng anh cả nghe tin tôi về cũng vừa khéo ghé qua chơi, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ. Thấy cảnh tượng hỗn loạn, chị dâu lên tiếng vẻ dạy đời: — “Chú Hải làm cái gì mà hỗn hào với mẹ thế? Thím Huệ ăn gì là việc của thím ấy, thím ấy vụng thối vụng nát không biết nấu nướng chứ liên quan gì đến mẹ?”
Cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi bật cười cay đắng. Tôi bước vào phòng ngủ, thu dọn toàn bộ quần áo của hai mẹ con Huệ, bế thốc đứa con trai chưa đầy hai tháng tuổi đang ngon giấc ra ngoài.
Đoạn tuyệt
Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn thẳng vào ba con người ruột thịt nhưng lòng dạ độc ác, lạnh lùng tuyên bố ba việc khiến cả nhà bàng hoàng, ngã ngửa:
1. Cắt đứt viện trợ kinh tế
“Từ ngày hôm nay, con không gửi một đồng nào về ngôi nhà này nữa. Số tiền 15 triệu mỗi tháng sẽ chấm dứt ngay lập tức. Anh chị cả muốn mua xe, muốn trả nợ thì tự đi mà làm, đừng hút máu từ mồ hôi nước mắt của em trai mình nữa.”
2. Thu hồi tài sản
Căn nhà cả gia đình đang ở hiện tại, một nửa tiền là do tôi đứng ra xây dựng và giấy tờ đất vẫn đứng tên tôi.
“Con cho mẹ và anh chị thời hạn đúng một tháng để dọn đồ đạc ra khỏi đây. Con sẽ bán căn nhà này để lấy tiền mua một căn chung cư nhỏ trên thành phố cho vợ con con ở. Con không thể để vợ con mình sống chung với những người máu mủ nhưng tàn nhẫn hơn cả người dưng.”
3. Đưa vợ con rời đi ngay lập tức
Mẹ tôi nghe đến việc mất tiền, mất nhà thì hoảng loạn khóc lóc, lao vào giữ tay tôi: “Hải ơi, mẹ sai rồi, mẹ chỉ nghĩ cho anh mày khó khăn thôi… Con đừng đi, người ta cười vào mặt mẹ con ơi!”. Anh cả chị dâu cũng tái mặt, vội vàng xuống nước cầu xin.
Nhưng lòng tôi đã nguội lạnh. Tôi gạt tay mẹ ra, một tay bế con, một tay dắt Huệ bước thẳng ra cửa. Tôi thuê một chiếc xe taxi, đưa vợ con thẳng tiến lên thành phố, thuê một căn căn hộ dịch vụ đầy đủ tiện nghi ngay trong chiều hôm đó.
Nhìn Huệ ôm con bú, dòng sữa gầy yếu sau chuỗi ngày nhịn đói, tôi tự thề với lòng mình: từ nay về sau, tôi sẽ chỉ sống vì vợ và con. Sự hiếu thảo mù quáng của tôi suýt chút nữa đã hại chết người phụ nữ yêu thương mình nhất, và đó là sai lầm tôi không bao giờ lặp lại lần thứ hai.