Chồng nằm viện, vợ cũ đến thăm, mẹ chồng giới thiệu với mọi người đây là con dâu ngày trước, còn dâu mới là tôi thì bà lại phớt lờ
Chồng nằm viện, vợ cũ đến thăm, mẹ chồng giới thiệu với mọi người đây là con dâu ngày trước, còn dâu mới là tôi thì bà lại phớt lờ
Tiếng còi xe máy, tiếng người gọi nhau í ới dưới sân bệnh viện cứ ong ong bên tai khiến lòng An như thắt lại. Cô đứng nép bên góc hành lang n:ồng n:ặc mùi thu:ố:c s:át trù:ng, hai tay siết chặt chiếc giỏ giữ nhiệt đựng cháo gà còn nóng hổi. Qua ô cửa kính nhỏ của phòng bệnh, An nhìn thấy chồng mình – Thành – đang ngồi tựa lưng vào gối, gương mặt tuy còn mệt mỏi sau trận s:ốt xu:ất huy:ết nặng nhưng nụ cười đã rạng rỡ trở lại. Nụ cười ấy không dành cho An, mà dành cho một người phụ nữ khác.
Đó là Mai, vợ cũ của anh. Mai mặc chiếc váy thanh lịch, đang khéo léo gọt từng miếng táo cho vào đĩa. Cạnh đó, mẹ chồng An – bà nội – cười tét miệng, ánh mắt lấp lánh niềm vui rạng ngời mà cả năm qua An chưa từng được thấy.
“Mọi người xem này, con dâu ngày trước của tôi đấy! Vừa nghe tin thằng Thành nằm viện là nó xin nghỉ làm, lật đật chạy xe cả chục cây số mang hoa quả đến thăm ngay. Chu đáo, hiểu chuyện không ai bằng!” bà nội vừa nói vừa vỗ vỗ tay Mai, tự hào giới thiệu với mấy bác nuôi bệnh giường bên cạnh.
Một bác gái nhìn sang An, người đang lóng ngóng bước vào cửa, rồi quay lại hỏi bà nội: “Thế còn cô nhà đây là…?”
Bà nội liếc nhìn An một cái, nụ cười trên môi chợt nhạt đi. Bà quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy câu hỏi, tiếp tục thao thao bất tuyệt với Mai về chuyện ngày xưa. Sự phớt lờ lạnh lùng ấy như gáo nước đá dội thẳng vào lòng An. Cổ họng cô đắng ngắt. Cô là vợ hợp pháp hiện tại của Thành, là người đã thức trắng ba đêm qua để lau người, thay băng gạc và lo từng viên thu:ố:c cho anh. Vậy mà trong mắt mẹ chồng, cô lại là kẻ vô hình.
An hít một hơi thật sâu, cố nén giọt nước mắt chực trào, bước đến đặt hộp cháo lên bàn. Cô khẽ chào bà nội và Mai. Thành nhìn vợ, ánh mắt thoáng chút bối rối và ái ngại: “Em đến rồi à? Sao không ở nhà nghỉ ngơi một chút, anh đỡ nhiều rồi mà.”
“Em nấu ít cháo gà cho anh ăn lúc ấm.” An nói nhỏ, cố giữ giọng mình không r:un r:ẩy.

Bà nội lúc này mới hứ lên một tiếng, giọng lạnh nhạt: “Thằng Thành nó sắp xuất viện đến nơi rồi, ăn cháo mãi sao có sức. Khéo vẽ chuyện.” Mai thấy không khí chùng xuống, liền tinh tế đứng dậy, đỡ lấy hộp cháo từ tay An rồi cười dịu dàng: “Chị An chu đáo quá, cháo gà giải cảm là tốt nhất đấy ạ. Em cũng chỉ ghé thăm anh Thành một lát thôi, giờ em phải quay lại công ty rồi.”
Khi Mai ra về, bà nội còn luyến tiếc tiễn ra tận cửa thang máy. Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai vợ chồng, không gian rơi vào khoảng lặng im lìm.
Thành khẽ thở dài, anh vươn tay định nắm lấy bàn tay đang run rẩy của An, nhưng cô khéo léo rụt lại, quay đi vờ dọn dẹp mấy vỏ chai nước suối trên bàn.
“An… em đừng chấp nhặt mẹ. Tính bà xưa nay vẫn thế, hoài niệm chuyện cũ…” – Giọng Thành đầy vẻ phân trần, ái ngại.
An không trả lời. Câu nói “tính bà vẫn thế” của Thành cô đã nghe đến mòn tai suốt một năm làm dâu. Mẹ chồng cô luôn tìm mọi cơ hội để gợi lại hình bóng của Mai, so sánh An từ cách ăn mặc, nấu nướng cho đến công việc. Nhưng đỉnh điểm của sự tổn thương chính là ngày hôm nay, khi cô bị gạt ra rìal, trở thành một người ngoài ngay trước mặt người phụ nữ đã cũ của chồng.
Sự im lặng của hai vợ chồng kéo dài cho đến chiều tối, khi bà nội trở về phòng bệnh với một túi đồ ăn mua sẵn dưới căng tin. Vừa bước vào cửa, bà đã cằn nhằn: “Đấy, cưới hỏi cho lắm vào rồi chồng nằm viện cũng chẳng biết mở mồm ra nhờ vả ai. Thằng Thành sang tuần xuất viện, bác sĩ bảo phải bồi bổ nhiều. Chiều nay con Mai nó nhắn cho mẹ, nó bảo đã đặt sẵn một tuần yến chưng thượng hạng gửi thẳng về nhà cho thằng Thành rồi. Đúng là con nhà trâm anh thế phiệt, thoáng tính và biết nghĩ!”
An đứng dậy, cô không khóc, cũng không tranh cãi như mọi lần. Sự cam chịu suốt một năm qua bỗng chốc hóa thành một sự bình thản đến đáng sợ. Cô nhìn mẹ chồng, rồi nhìn sang Thành – người vẫn đang im lặng chọn cách trung lập để bảo vệ mẹ mình.
“Bà nội, anh Thành.” – An cất tiếng, giọng cô nhẹ nhưng rõ ràng, khiến cả hai người đều giật mình quay lại. – “Nếu mẹ và anh đã trân trọng chị Mai đến thế, có lẽ con nên trả lại vị trí này cho đúng người. Một năm qua, con cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ, người dâu, nhưng con nhận ra mình không thể chung sống với một bóng ma của quá khứ.”
An quay sang nhìn chồng, ánh mắt không còn sự yếu đuối hằng ngày: “Đơn ly hôn em sẽ ký sẵn và để trên bàn trang điểm. Anh xuất viện về thì ký. Cháo trong nồi còn ấm, anh nhớ ăn.”
Nói rồi, An xách chiếc túi trống không, dứt khoát quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh. Thành thảng thốt gọi giật giọng: “An! Em điên à? Chuyện có gì đâu mà em làm mình làm mẩy lên thế?”. Nhưng bước chân của An không hề dừng lại.
Bà nội ở trong phòng lầm bầm: “Đi được thì cho đi luôn! Cái loại vợ hở tí là dọa ly hôn, để xem ra khỏi nhà này cô sống thế nào!”.
Một tuần sau, Thành xuất viện. Căn nhà vắng tanh, không có bóng dáng của An, chỉ có một tờ đơn ly hôn đơn phương nằm lặng lẽ trên bàn đúng như lời cô nói. Những tưởng Mai sẽ là người thay thế, nhưng khi Thành nhắn tin cảm ơn vụ yến chưng và ngỏ ý muốn gặp mặt, Mai lại trả lời bằng một dòng tin nhắn lạnh lùng: “Anh Thành, em đến thăm anh vì nghĩa cũ, và vì mẹ anh cứ gọi điện khóc lóc cầu xin em đến để ‘dằn mặt’ vợ mới của anh. Em có cuộc sống riêng của mình rồi, mong anh và bác đừng làm phiền em nữa.”
Thành chết lặng. Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch do mẹ anh đạo diễn vì sự ích kỷ và định kiến của bà.
Không có An, căn nhà trở nên lạnh lẽo. Không còn ai thức dậy từ 5 giờ sáng nấu bữa điểm tâm hợp khẩu vị cho anh, không còn ai kiên nhẫn bóp lưng cho mẹ anh mỗi khi trái gió trở trời, cũng không còn ai lặng lẽ chịu đựng những lời cay nghiệt của bà nội mà vẫn chu toàn nhà cửa. Mẹ chồng Thành bắt đầu thấm thía sự bất tiện khi phải tự mình làm hết mọi việc, bà bắt đầu cằn nhằn, nhớ về sự khéo léo và cam chịu của An, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
Ba tháng sau, họ gặp lại nhau ở tòa để nhận quyết định ly hôn. An xuất hiện với diện mạo hoàn toàn khác: rạng rỡ, xinh đẹp và tràn đầy sức sống trong chiếc đầm trắng thanh lịch. Cô không còn là người con dâu gầy gò, khắc khổ, luôn cúi đầu nép sau lưng chồng ngày nào.
Nhìn thấy vợ cũ, Thành lao đến, nắm lấy tay cô, giọng nghẹn ngào hối hận: “An… anh sai rồi. Mẹ anh cũng biết lỗi rồi, bà nhắc em suốt. Em rút đơn về nhà với anh được không?”.
An nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt tay Thành ra. Cô nhìn anh, mỉm cười một nụ cười thanh thản nhất từ trước đến nay:
“Thành ạ, một người đàn ông không bảo vệ được vợ mình trước tổn thương do chính gia đình anh ta gây ra, thì không xứng đáng có được sự tử tế của cô ấy. Bản án ly hôn này không phải vì em bốc đồng, mà là sự giải thoát cho chính em. Chúc anh và mẹ tìm được người dâu hoàn hảo như hai người mong muốn.”
An bước đi, gót giày kiêu hãnh gõ nhịp trên thềm tòa án, bỏ lại Thành đứng thẫn thờ giữa khoảng sân đầy nắng. Giờ đây, anh mới hiểu ra một sự thật cay đắng: Khi một người đàn bà chấp nhận rời đi trong im lặng, nghĩa là họ đã mang theo toàn bộ sự bao dung cuối cùng, và không bao giờ có đường quay trở lại.