Cha vừa nhắm mắt xuôi tay chưa đầy một tháng, mẹ kế đã lạn/h lùng đuổi tôi ra khỏi căn nhà mà mình lớn lên từ thuở nhỏ. Năm ấy, tôi mới tròn 20 tuổi, ôm chiếc ba lô cũ cùng nỗi tủi hờn rời quê lên thành phố, tự nhủ sẽ không bao giờ quay trở lại.

Cha vừa nhắm mắt xuôi tay chưa đầy một tháng, mẹ kế đã lạn/h lùng đuổi tôi ra khỏi căn nhà mà mình lớn lên từ thuở nhỏ. Năm ấy, tôi mới tròn 20 tuổi, ôm chiếc ba lô cũ cùng nỗi tủi hờn rời quê lên thành phố, tự nhủ sẽ không bao giờ quay trở lại.

Năm năm sau, khi đã có sự nghiệp và cuộc sống ổn định, tôi quyết định trở về thắp cho cha một nén nhang. Nhưng ngay khi đặt chân đến cổng làng, tôi vô tình nghe được một sự thật bị chôn giấu suốt bao năm…TRUYỆN NGẮN

“Biến đi! Từ hôm nay căn nhà này không còn chỗ cho mày nữa!”

Tiếng quát của mẹ kế vang lên giữa sân khiến tôi chết lặng.

Chiếc bát trên tay rơi xuống nền gạch, vỡ tan thành nhiều mảnh.

Tôi nhìn người phụ nữ đã sống cùng mình suốt mười năm qua, không thể tin những lời vừa nghe là thật.

“Mẹ… mẹ nói gì vậy?”

“Tao nói mày đi khỏi đây!”

Bà chỉ tay ra cổng.

“Cha mày chết rồi. Tao không có nghĩa vụ nuôi báo cô thêm một đứa trưởng thành.”

Tôi cảm giác như có ai bóp nghẹt lồng ngực.

Mới ba ngày trước, cha tôi vừa được chôn cất trên ngọn đồi sau làng.

Nỗi đau mất cha còn chưa nguôi thì hôm nay tôi lại nhận thêm một nhát dao khác.

“Mẹ… con có thể đi làm phụ mẹ. Con không ăn bám…”

Bà cười nhạt.

“Mày nghĩ tao cần à?”

“Tao còn phải lo cho bản thân tao.”

“Mày đi đi.”

Tôi quỳ xuống.

“Nếu con có làm gì sai, mẹ cứ mắng con…”

Bà kế quay lưng, tàn nhẫn gạt phắt bàn tay tôi đang níu lấy gấu áo bà. Ánh mắt bà lạnh tanh, không một chút gợn sóng: “Không có sai đúng gì hết. Đi ngay cho khuất mắt tao!”.

Hôm đó trời đổ mưa giông. Tôi ôm chiếc ba lô cũ chứa vài bộ quần áo sờn vai và tấm ảnh nhỏ của cha, lầm lũi bước ra khỏi cổng nhà. Nước mắt hòa cùng nước mưa chát đắng. Tôi hận người đàn bà máu lạnh ấy, và hận cả số phận trớ trêu đã cướp đi chỗ dựa duy nhất của đời mình. Bước chân lên chuyến xe khách muộn ra thành phố, tôi thề với lòng mình sẽ thành công, và sẽ không bao giờ đặt chân lại mảnh đất bạc bẽo này nữa.

Năm năm sau…

Năm năm lăn lộn nơi đất khách quê người, từ một gã phụ hồ, phục vụ bàn, tôi đã nỗ lực không ngừng để trở thành quản lý của một chuỗi cửa hàng nội thất lớn. Thu nhập ổn định, cuộc sống đủ đầy, nhưng trong lòng tôi vẫn luôn đau đáu một nỗi niềm chưa trọn. Tôi chưa một lần trở về thắp cho cha nén nhang kể từ ngày giỗ đầu của ông.

Hôm nay, tròn năm năm ngày cha mất, tôi quyết định bắt xe về quê. Tôi tự nhủ, mình về là vì cha, hoàn toàn coi người đàn bà kia như người dưng nước lã.

Bước xuống xe ở đầu làng, cảnh vật vẫn thế nhưng lòng tôi lại ngổn ngang trăm mối. Khi vừa đi ngang qua quán nước chè đầu đình, tiếng của mấy bà hàng xóm rầm rì trò chuyện bỗng lọt vào tai tôi.

“Này, hôm nay là giỗ ông Hòa đúng không? Không biết thằng Nam có về không nhỉ?”

“Chắc không đâu. Ngày xưa bà Xuân đối xử với nó cạn tình cạn nghĩa thế, đuổi thẳng cổ nó đi mà. Mà nghĩ cũng tội bà Xuân, mang tiếng ác cả đời…”

Tôi khựng bước chân lại, tim khẽ thắt. Mang tiếng ác cả đời? Là sao?

Tôi nép vào sau gốc cây đa cổ thụ, nín thở lắng nghe. Giọng một người đàn ông lớn tuổi khác chép miệng thở dài:

“Bà ấy không làm thế thì thằng Nam làm sao mà sống nổi đến giờ này? Các bà không biết chứ hồi ông Hòa sắp mất, ông ấy nợ sáu mươi triệu tiền cờ bạc, lại còn vay nặng lãi của bọn xã hội đen trên phố huyện để chữa bệnh. Lúc nhắm mắt, bọn chúng đến siết nợ, đòi đốt nhà, dọa chặt chân chặt tay thằng Nam nếu không trả.”

“Trời đất, thật thế cơ ạ?” – Tiếng mấy người phụ nữ hốt hoảng.

“Thật chứ sao không! Bà Xuân biết tính thằng Nam hiếu thảo, nếu biết chuyện chắc chắn nó sẽ bán mạng đi làm thuê trả nợ cho cha, rồi cả đời chôn chân ở cái vũng bùn này, không ngóc đầu lên nổi. Thế nên bà ấy mới bàn với ông Hòa trước lúc nhắm mắt, đóng một kịch bản đóng vai ác để đuổi nó đi. Bà ấy bảo: ‘Cứ để nó hận tôi mà đi. Nó đi xa, bọn xã hội đen không tìm được nó. Ở thành phố nó còn có cơ hội làm lại cuộc đời’. Sau khi thằng Nam đi, bà Xuân một mình ở lại bán sạch ruộng vườn, rồi đi làm mướn cày thuê suốt năm năm qua để trả nợ thay cho chồng.”

Bên tai tôi bỗng vang lên một tiếng nổ lớn. Toàn thân tôi run rẩy, chiếc túi xách trên tay rơi bộp xuống đất.

“Bà ấy không làm thế thì thằng Nam làm sao mà sống nổi đến giờ này?…”

Hóa ra… hóa ra không có người mẹ kế độc ác nào cả. Hóa ra cái ngày tôi ôm hận rời đi, lại là ngày người phụ nữ ấy chấp nhận gánh lên vai toàn bộ giông bão, dùng danh dự, tình thương và cả sự căm ghét của tôi để đổi lấy tự do và tương lai cho tôi.

Tôi lao như điên về phía ngôi nhà cũ.

Cánh cổng gỗ năm xưa giờ đã mục nát, mảnh sân gạch nơi tôi quỳ lạy khóc lóc ngày nào giờ mọc đầy cỏ dại. Trong gian nhà cấp bốn tồi tàn, khói hương nghi ngút.

Trước bàn thờ của cha, một người phụ nữ với mái tóc đã bạc nửa đầu, tấm lưng còng rạp xuống, đang gầy guộc thắp từng nén nhang. Bà vừa khóc vừa thì thầm với di ảnh của cha tôi:

“Ông ơi… Thằng Nam năm nay 25 tuổi rồi. Nghe người ta bảo nó trên thành phố sống tốt lắm, làm ông chủ rồi. Tôi không phụ lời hứa với ông… Tôi trả hết nợ cho ông rồi, cũng giữ được an toàn cho con trai ông rồi…”

Tôi đứng ở ngưỡng cửa, nước mắt tuôn rơi như mưa. Mọi sự oán hận, tức gi scissor suốt năm năm qua bỗng chốc hóa thành niềm xót xa và hối hận tột cùng.

Tôi bước vào, quỳ sụp xuống sau lưng bà, gọi một tiếng mà năm năm qua tôi đã thề sẽ không bao giờ thốt ra:

“Mẹ… Con về rồi!”

Bà Xuân giật mình quay lại. Chiếc bật lửa trên tay bà rơi xuống. Nhìn thấy tôi, đôi mắt mờ đục của bà mở to đầy ngỡ ngàng, rồi bà vội vã quay đi, cố giấu đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vào vạt áo: “Mày… mày về đây làm gì? Ta đã bảo mày đi rồi mà…”

Tôi không để bà nói hết câu, lao đến ôm chặt lấy đôi vai gầy guộc, run rẩy của bà.

“Con biết hết rồi. Con xin lỗi mẹ… Con sai rồi… Mẹ ơi!”

Trong gian nhà nhỏ rách nát, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Nỗi đau mồ côi năm 20 tuổi của tôi giờ đây đã được chữa lành bởi một tình yêu thương cao cả mà tôi chưa từng thấu hiểu. Tôi dắt tay mẹ bước ra khỏi bóng tối của quá khứ, tự hứa từ nay về sau, con đường phía trước của mẹ sẽ chỉ có sự phụng dưỡng và hạnh phúc mà thôi.