Mang t//hai thán//g thứ ch/ín, bụ/n/g đã kề ngày sinh, cô con gái thất thểu xách túi, dắt theo hai đứa nhỏ lặng lẽ trở về quê… sau khi bị chính ch/ồng nhẫn tâm đưa nhâ/n tình đang man//g th/ai con trai về nhà rồi đu//ổi mẹ con cô đi không thương tiếc.

Mang t//hai thán//g thứ ch/ín, bụ/n/g đã kề ngày sinh, cô con gái thất thểu xách túi, dắt theo hai đứa nhỏ lặng lẽ trở về quê… sau khi bị chính ch/ồng nhẫn tâm đưa nhâ/n tình đang man//g th/ai con trai về nhà rồi đu//ổi mẹ con cô đi không thương tiếc.

Người cha già chỉ biết gạt nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Con cứ về đây s//inh nở cho mẹ tròn co/n vuông… mọi chuyện đã có bố lo.”

Nhưng không ai ngờ rằng, đúng ngày đứa chá/u chà/o đời, ông lại làm một chuyện khiến tất cả bàng hoàng…

Lan nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Cô đang dọn phòng cho ngày si//nh cận kề thì Tuấn lạnh lùng bước vào, giọng đầy chán gh//ét: “Cô thu xếp đồ đi. Tôi nói thật, con của tôi với Vy là con trai, tôi phải có người nối dõi. Tôi không thể để đồng nghiệp khinh thường mình mãi được. Cô si//nh đến đứa thứ 3 vẫn là con g//ái thì lần này xác định 3 mẹ con đưa cả nhau về quê mà đ//ẻ. Đừng ở đây chướng mắt.”

Lan sững người, bụ//ng quặn lại. “Anh nói gì vậy Tuấn? Em sắp si//nh rồi… Sao anh lại…?”. Tuấn ném chìa khóa nhà lên bàn, nhếch mép: “Cô si//nh con gái thì để cho mẹ con Vy ở. Tôi không đuổi cô, nhưng tôi chọn con trai.”

Có thể là hình ảnh về trẻ em

Câu nói ấy như m//ũi da//o đâ//m thẳng vào tr//ái ti//m người đàn bà sắp làm mẹ. Lan không va//n xi/n, chỉ thương 2 đứa con g/ái nh//ỏ và đứa bé trong bụng chưa kịp chào đời. Cô chỉ lặng lẽ thu lại vài bộ đồ trẻ sơ si//nh, ít quần áo của 2 con g//ái 2 và 4 tuổi cùng với đồ của mình rồi dắt con ô/m bụ//ng rời đi khỏi căn nhà ấy.

Khi bóng Lan và 2 cháu nhỏ xuất hiện trước cổng, ông Lâm – cha cô – đang sửa lại cái chuồng gà. Ông ch//ết sững vài giây khi thấy con gái g//ầy r//ộc, bụ//ng tròn căng, đôi mắt đỏ hoe. 2 đứa cháu thì mặt t/ái m/ét vì s//ay x//e sau khi đi chặng đường dài: “Lan… sao con lại đưa cháu về một mình? Còn thằng Tuấn đâu?”…

Dưới đây là phần tiếp theo và cái kết bùng nổ, đầy cảm xúc và mang tính lật kèo thích đáng cho câu chuyện của bạn:

Phần 2: Đêm Mưa Trước Ngày Trở Dạ

Nghe con gái nghẹn ngào kể lại sự tình, ông Lâm lặng người đi. Đôi bàn tay chai sạn vì sương gió của người cha run lên bần bật, không phải vì yếu ức, mà vì một cơn giận dữ tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực. Nhưng nhìn đứa con gái bụng mang dạ chửa, hai đứa cháu ngoại mặt mũi lấm lem vì say xe, ông nuốt nước mắt vào trong, đỡ lấy chiếc túi rách từ tay Lan rồi bảo:

“Con cứ vào nhà tắm rửa, nghỉ ngơi. Về đến nhà với bố rồi, không phải sợ gì nữa. Con cứ yên tâm sinh nở cho mẹ tròn con vuông… mọi chuyện đã có bố lo.”

Cả tháng trời sau đó, ông Lâm chăm con gái từng ly từng tí. Ông đi thả lưới ban đêm, nuôi thêm đàn gà chỉ để có bát cháo nóng cho Lan tẩm bổ. Còn gã chồng tệ bạc ở thành phố? Anh ta không một lời hỏi thăm, thậm chí đã chặn hoàn toàn liên lạc của Lan để vui vầy bên nhân tình. Tuấn đinh ninh rằng, nhà vợ ở quê nghèo kiết xác, ông Lâm lại là người hiền lành, cục mị, Lan có uất ức cũng chỉ biết ngậm đắng nuốt cay nuôi ba đứa con gái qua ngày.

Nhưng gã đàn ông cạn tình ấy không bao giờ hiểu được, lòng tự trọng của một người cha có thể biến một người hiền lành nhất trở thành một chiến binh khi con cái họ bị chà đạp.

Ngày Sinh Nở Và Sự Thật Bàng Hoàng

Đúng một tháng sau, Lan chuyển dạ vào giữa một đêm mưa lớn. Ông Lâm hớt hải gọi xe đưa con lên bệnh viện huyện. Sau ba tiếng hộ sinh căng thẳng, tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên.

“Chúc mừng gia đình nhé, lại là một cô công chúa rất đáng yêu, nặng 3,2kg!” – Tiếng cô y tá vang lên.

Lan rơi nước mắt, vừa hạnh phúc vừa có chút tủi hủi xót xa cho số phận của con. Nhưng ông Lâm thì khác, ông bế đứa cháu ngoại thứ ba vào lòng, rơm rớm nước mắt nhưng ánh mắt lại lóe lên một sự kiên định lạ thường. Ông quay sang bảo Lan: “Con nghỉ ngơi đi, bố có việc phải đi giải quyết ngay bây giờ. Bố sẽ đòi lại công bằng cho bốn mẹ con.”

Không ai ngờ rằng, ngay trong sáng hôm đó, ông Lâm làm một việc khiến cả vùng quê và chính Lan phải bàng hoàng. Ông không hề về nhà, cũng không ra đồng. Ông Lâm mặc bộ quần áo chỉnh tề nhất, bắt chuyến xe sớm nhất lên thẳng thành phố, trên tay cầm theo một xấp tài liệu dày cộp đã ngả màu vàng ố.

Điểm đến của ông không phải là căn nhà của Tuấn, mà là Trụ sở Tổng công ty Xây dựng Nhà nước – nơi Tuấn đang làm trưởng phòng dự án và luôn tự hào về cái ghế chuẩn bị thăng chức phó giám đốc của mình.

Màn Lật Kèo Đỉnh Cao Của Người Cha Già

Hóa ra, ông Lâm không phải là một ông già nông dân nghèo hèn như Tuấn vẫn khinh miệt. Ba mươi năm trước, ông từng là một kỹ sư cầu đường kỳ cựu, người có ơn cứu mạng và là đồng nghiệp chí cốt của vị Chủ tịch Hội đồng quản trị hiện tại của chính Tổng công ty nơi Tuấn đang làm việc. Năm xưa, sau một tai nạn công trình, ông Lâm chọn lui về quê sống ẩn dật, nhường lại toàn bộ hào quang và suất thăng tiến cho người bạn của mình.

Suốt bao năm qua, ông giấu kín quá khứ vì muốn con cái lớn lên tự lập bằng chính đôi chân của mình. Nhưng hôm nay, ông quyết định dùng đến ân tình cũ.

Khi ông Lâm bước vào phòng chủ tịch, người đàn ông quyền lực nhất công ty đã đứng bật dậy, ôm chầm lấy người bạn già trong nước mắt. Ông Lâm đặt xấp tài liệu lên bàn, thẳng thắn: “Tôi đến đây không phải để xin tiền, cũng không phải xin việc. Tôi đến để tố cáo một kẻ vi phạm đạo đức nghiêm trọng, vi phạm luật hôn nhân gia đình, ngoại tình và ruồng bỏ vợ con khi sắp sinh.”

Cùng lúc đó, tại căn hộ của Tuấn, gã đang cùng cô nhân tình Vy tổ chức tiệc mừng vì nghĩ sắp có con trai nối dõi và sắp được thăng chức. Đúng lúc cuộc vui đang cao trào, Tuấn nhận được quyết định khẩn cấp từ ban giám đốc: Cách chức, sa thải ngay lập tức vì vi phạm nghiêm trọng đạo đức lối sống, đồng thời đóng băng toàn bộ các dự án mà Tuấn đang ăn chặn phần trăm. Chưa kịp hoàn hồn, Tuấn nhận tiếp tờ đơn ly hôn đơn phương từ tòa án do luật sư do chính công ty hỗ trợ Lan lập ra, yêu cầu Tuấn phải ra khỏi căn nhà (vốn là tài sản có sự đóng góp của Lan) và chu cấp cho ba đứa con phần lớn mức lương hiện tại.

Kịch tính hơn, ngay chiều hôm đó, cô nhân tình Vy nhận được kết quả xét nghiệm ADN bào thai từ người chồng cũ (do ông Lâm âm thầm thuê người điều tra từ trước). Đứa bé trong bụng cô ta hoàn toàn không phải con của Tuấn. Vy lập tức thu dọn toàn bộ tiền bạc còn sót lại của Tuấn rồi bỏ trốn, để lại gã đàn ông trắng tay, mất sự nghiệp, mất gia đình chỉ trong một ngày.

Cái Kết Viên Mãn

Ba ngày sau, Tuấn tơi tả, nhục nhã mò về căn nhà cấp 4 ở quê của ông Lâm. Gã quỳ rạp dưới sân, khóc lóc van xin Lan tha thứ, hứa sẽ yêu thương ba đứa con gái.

Ông Lâm từ trong nhà bước ra, đứng chắn trước cửa, giọng đanh thép:

“Ngày anh đuổi mẹ con nó đi vì ba đứa con gái, anh đã tự tay gạch tên mình ra khỏi cuộc đời của con tôi rồi. Con gái tôi sinh con gì cũng là báu vật của dòng họ này. Nhà tôi tuy nghèo tình nghèo nghĩa với loại người như anh, chứ không nghèo tiền bạc để nuôi cháu. Cút đi trước khi tôi gọi công an!”

Lan nhìn gã chồng cũ thất thểu bước đi trong cái nắng gắt của miền quê, lòng cô nhẹ bẫng. Cô ôm ba đứa con vào lòng, nhìn người cha già vĩ đại của mình. Hóa ra, giông bão ngoài kia có lớn đến đâu, chỉ cần bước về nhà, sau lưng cô luôn có một bóng cây đại thụ vững chãi bảo vệ đến cùng.