Sau chuyến về ra mắt nhà tôi, cô bạn gái tưởng ngoan hiền lại có thể dứt khoát chia tay khiến tôi ngớ cả người
Sau chuyến về ra mắt nhà tôi, cô bạn gái tưởng ngoan hiền lại có thể dứt khoát chia tay khiến tôi ngớ cả người
Tiếng còi xe inh ỏi của buổi chiều muộn nơi phố thị không làm Nam bớt thẫn thờ. Anh ngồi thọt lỏm trên chiếc ghế sô pha đơn, mắt nhìn trân trân vào dòng tin nhắn ngắn ngủi vỏn vẹn mười hai chữ từ Linh: “Chúng mình dừng lại đi anh. Em nghĩ chúng ta không hợp nhau.”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Nam ngớ cả người. Mới hai ngày trước, anh còn háo hức đưa Linh về quê ra mắt gia đình. Linh trong mắt anh suốt hai năm yêu nhau luôn là cô gái ngoan hiền, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ và luôn biết lắng nghe. Chuyến đi ấy, anh tự tin nghĩ rằng đó sẽ là bước đệm hoàn hảo cho một đám cưới trong mơ. Vậy mà ngay khi vừa trở lại thành phố, cô lại dứt khoát cắt đứt mọi liên lạc một cách lạnh lùng như chưa từng có cuộc tình sâu đậm. Không một lời giải thích, không một cơ hội phân bua.
Suốt một tuần sau đó, Nam sống trong sự dằn vặt và hoang mang. Anh lật giở lại từng ký ức của chuyến đi về quê để tìm xem mình hay gia đình đã sai ở điểm nào.
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời quê trong vắt. Nam dẫn Linh về nhà với niềm tự hào ngập tràn. Mẹ Nam, một người phụ nữ đon đả nhưng ưa nề nếp, đã chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn để đón dâu tương lai. Ban đầu, không khí diễn ra vô cùng ấm áp. Linh lễ phép chào hỏi, chủ động xuống bếp phụ mẹ và các cô nhặt rau, gọt hoa quả. Sự khéo léo, bẽn lẽn của cô nhận được không ít lời khen ngợi từ những người lớn tuổi trong họ. Nam nhìn người yêu, lòng thầm nghĩ mình quả là người đàn ông may mắn nhất thế gian.
Tuy nhiên, bầu không khí bắt đầu thay đổi khi mâm cơm được dọn lên. Bố Nam, ông người vốn có tính gia trưởng và thích thể hiện uy quyền của người trụ cột, bắt đầu lên tiếng. Ông nhìn Linh, hỏi han về gia cảnh rồi chuyển sang “định hướng” tương lai bằng một giọng điệu bề trên, không chấp nhận sự phản kháng.
Ông bảo, phụ nữ thì sự nghiệp chỉ là phụ, gia đình mới là chính. Ông yêu cầu sau khi cưới, Linh phải chuyển về gần quê làm việc để tiện bề chăm sóc bố mẹ chồng và quán xuyến việc giỗ chạp của dòng họ. Ông say sưa nói về những quy tắc, những bổn phận mà một người con dâu nhà này phải gánh vác, từ việc thức khuya dậy sớm đến việc phải biết nhường nhịn, chịu nh:ục chịu nh:ằn để giữ hòa khí nhà chồng.
Lúc đó, Linh chỉ cúi đầu, im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ vâng dạ. Nam ngồi bên cạnh, dù cảm thấy những lời của bố có phần khắt khe và lỗi thời, nhưng anh lại chọn cách im lặng. Anh nghĩ đơn giản rằng cụ già rồi, tính khí thích dạy bảo thì cứ để cụ nói cho vui lòng, sau này hai vợ chồng sống ở thành phố, “xa thơm gần th:ối”, có ở cùng đâu mà lo. Anh còn khẽ huých tay Linh, nháy mắt ám chỉ cô cứ vâng dạ cho qua chuyện. Nam không hề nhận ra, đôi bàn tay Linh dưới gầm bàn đã si:ết chặt vào gấu áo đến mức trắng bệch, và nụ cười trên môi cô đã tắt ngấm từ lâu.
Đỉnh điểm là khi bữa ăn kết thúc. Mâm bát ngổn ngang ba, bốn mâm cỗ. Các cô, các bác đứng dậy phủi tay lên nhà uống nước, trò chuyện xôm tụ. Mẹ Nam nhìn Linh rồi bảo: “Con ăn xong rồi thì dọn dẹp, rửa bát giúp mẹ nhé, con gái là phải nhanh nhẹn cái tay cái chân.” Nam thấy vậy liền đứng dậy định bê đỡ phụ người yêu, nhưng bố anh lập tức quở trách: “Đàn ông con trai không việc gì phải vào bếp, lên đây uống trà với các chú.”

Nam khựng lại, rồi gãi đầu cười trừ, nghe theo lời bố đi thẳng lên nhà trên, bỏ mặc Linh một mình trơ trọi giữa đống bát đĩa bề bộn dưới bếp. Anh mải mê vào những câu chuyện phiếm, những lời chúc tụng của họ hàng mà quên mất người con gái mình yêu đang phải lủi thủi một mình, gánh vác cái gọi là “thử thách làm dâu” một cách bất công.
Nghĩ đến đây, Nam chợt tỉnh ngộ.
Nghĩ đến đây, Nam chợt tỉnh ngộ. Hai chữ “ngoan hiền” mà anh từng tự hào trao cho Linh, hóa ra chưa bao giờ đồng nghĩa với “cam chịu” hay “ngu muội”.
Anh lật đật lao ra khỏi nhà, phóng xe như bay đến căn hộ của Linh. Anh không thể mất cô một cách vô lý như thế này được. Sau ba tiếng đồng hồ kiên trì đứng dưới sảnh chung cư, nhắn tin, gọi điện và cả nhờ cô bạn thân của Linh nói đỡ, cuối cùng, Linh cũng chịu bước xuống.
Linh xuất hiện trong bộ trang phục giản dị, gương mặt mộc không chút phấn son nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ kiên định đến lạ lùng. Không còn sự bẽn lẽn, rụt rè như ngày ở quê, Linh nhìn thẳng vào mắt Nam, giọng bình thản:
“Anh tìm em có việc gì không? Em tưởng tin nhắn của em đã đủ rõ ràng rồi chứ.”
Nam bước tới, định nắm lấy tay cô nhưng Linh khéo léo lùi lại một bước. Anh bối rối, giọng khẩn khoản:
“Linh à, anh biết lỗi rồi. Có phải vì chuyện bữa cơm và đống bát đĩa ở quê đúng không? Anh xin lỗi vì lúc đó đã không xuống rửa cùng em. Nhưng bố anh già rồi, tính cụ xưa nay gia trưởng như thế, anh chỉ muốn vâng dạ cho đẹp lòng người lớn. Sau này tụi mình sống trên thành phố, có ở chung đâu mà em phải lo xa như vậy?”
Linh khẽ lắc đầu, một nụ cười cay đắng thoáng qua trên môi:
“Nam ạ, anh vẫn chẳng hiểu gì cả. Chuyện không phải là ở mấy mâm bát, cũng không phải vì bố anh khắt khe. Em chia tay, là vì thái độ của anh.”
Nam ngơ ngác: “Thái độ của anh? Anh có làm gì sai đâu?”
Linh nhìn anh, ánh mắt đầy thất vọng:
“Bố anh áp đặt, gia trưởng, đó là thế hệ của cụ, em có thể không chấp nhặt. Nhưng phản ứng của anh lúc đó là gì? Anh im lặng, anh huých tay bảo em chịu nhịn, anh gạt phắt những bất công mà em đang gánh chịu chỉ để đổi lấy cái sĩ diện và sự bình yên giả tạo của anh.
Đỉnh điểm là khi bố anh cấm anh vào bếp, anh lập tức buông tay, bỏ mặc em một mình với đống chiến trường đó để lên nhà uống nước, nói chuyện phiếm. Anh nghĩ chúng ta sống ở thành phố là xong sao? Không đâu Nam ạ. Sự dung túng, thỏa hiệp của anh ngày hôm đó chính là tấm gương phản chiếu tương lai của em. Sau này kết hôn, mỗi khi có xung đột giữa mẹ chồng – nàng dâu, hay dòng họ có việc, anh cũng sẽ lại bảo em ‘nhịn đi’, ‘vâng dạ cho qua chuyện’ và bỏ mặc em cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.”
Linh hít một hơi thật sâu, giọng cô đanh lại nhưng rõ ràng từng chữ:
“Em ngoan hiền, em biết điều vì em được giáo dục tử tế, chứ không phải vì em yếu thế để người khác định hướng cuộc đời hay dạy em phải ‘chịu nhục, chịu nhằn’. Em có học thức, có công việc, và em tự tôn trọng giá trị của bản thân mình. Một người đàn ông không dám đứng ra bảo vệ người yêu trước những điều vô lý, thì không xứng đáng để em đặt cược cả đời.”
Nói rồi, Linh quay lưng đi thẳng vào trong sảnh, không một lần ngoảnh lại.
Cánh cửa kính tự động khép lại, ngăn cách hoàn toàn hình bóng của cô khỏi tầm mắt của Nam. Nam đứng chôn chân giữa sảnh tòa nhà chung cư, gió buổi đêm lướt qua lành lạnh. Anh ngớ người, rốt cuộc cũng hiểu ra cái giá của sự im lặng và nhu nhược của mình. Hóa ra, cô ấy dứt khoát đến tàn nhẫn như vậy, không phải vì cô ấy thay đổi, mà vì cô ấy đã nhìn thấu bản chất của một người đàn ông chưa đủ trưởng thành để làm chỗ dựa cho một mái ấm tương lai.