Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ, hai người đang vui vẻ thì xảy ra một chuyện khiến họ cả đời này không thể quên
Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ, hai người đang vui vẻ thì xảy ra một chuyện khiến họ cả đời này không thể quên
Tôi từng nghĩ, trên đời này, điều tàn nhẫn nhất là cái chết.
Nhưng không.
Điều tàn nhẫn nhất… là cách người ta đối xử với một người đã chết.
Người phụ nữ trong câu chuyện này — Lan — là chị họ của tôi. Và tất cả những gì tôi sắp kể, đều là những gì chính mắt tôi chứng kiến, không thêm, không bớt.
Lan lấy chồng năm 27 tuổi. Chồng chị — Hùng — là một người đàn ông nhìn ngoài thì tử tế: có công việc ổn định, nói năng nhẹ nhàng, biết quan tâm. Ít nhất là trước mặt mọi người, anh ta luôn như vậy.
Nhưng chỉ có Lan mới biết, cuộc hôn nhân đó không hề đẹp như vẻ ngoài của nó.
Chị từng tâm sự với tôi, vào một đêm rất muộn:
“Chị cảm giác như mình đang sống chung với một người xa lạ.”
Tôi hỏi vì sao, chị chỉ cười buồn:
“Có những thứ… không phải cứ nhìn là thấy.”
Họ sống với nhau gần 6 năm, không có con. Không phải vì Lan không muốn, mà vì Hùng luôn tìm cách trì hoãn. Khi thì nói chưa ổn định tài chính, khi thì nói chưa sẵn sàng.
Rồi Lan đổ bệnh.
Ban đầu chỉ là những cơn đau đầu nhẹ, sau đó là chóng mặt, rồi ngất xỉu. Đi khám, bác sĩ kết luận chị bị u não.
Tin đó như sét đánh.

Tôi vẫn nhớ ngày Lan nhập viện, Hùng đứng bên ngoài phòng bệnh, gương mặt lạnh tanh. Không khóc, không hoảng loạn — chỉ im lặng đến đáng sợ.
Chị nằm viện hơn nửa năm.
Trong suốt thời gian đó, người chăm sóc chị chủ yếu là tôi và mẹ chị. Hùng có đến, nhưng rất ít. Mỗi lần đến chỉ ngồi vài phút rồi đi, lấy lý do bận công việc.
Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất… là sự xuất hiện của cô giúp việc trong nhà họ…
Sự xuất hiện của cô giúp việc trẻ măng tên Thắm đã làm đảo lộn mọi thứ. Trong khi Lan nằm trên giường bệnh héo hon từng ngày, Thắm lại nghiễm nhiên như bà chủ mới, diện những bộ đồ cũ của Lan và cười nói lả lơi với Hùng ngay trong căn bếp.
Ngày Lan trút hơi thở cuối cùng, trời đổ mưa tầm tã. Hùng làm một đám tang chóng vánh, nước mắt rơi vài giọt “làm cảnh” rồi vội vã đưa chị ra nghĩa trang.
Ngay đêm hôm đó, khi khói hương trên bàn thờ vẫn còn nghi ngút, Hùng và Thắm đã bày biện một bàn tiệc thịnh soạn ngay giữa phòng khách. Tiếng ly rượu chạm nhau chan chát, tiếng cười đùa lả lơi át cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ.
“Cuối cùng con mụ đó cũng đi rồi. Từ nay ngôi nhà này, tài sản này là của chúng mình!” – Hùng vừa nói vừa ôm eo Thắm, tay cầm chén rượu cung kính hướng về phía di ảnh của vợ nhưng với thái độ mỉa mai tột độ.
Ngay khi hắn vừa dứt lời, một tiếng SẤM nổ ngang tai khiến cả căn nhà rung chuyển. Toàn bộ hệ thống điện vụt tắt.
Trong bóng tối đen đặc, chiếc điện thoại của Lan – vốn đã hỏng và được đặt cạnh di ảnh – bỗng nhiên sáng rực màn hình. Một đoạn video bắt đầu tự động phát với âm thanh cực lớn. Đó là giọng nói thều thào của Lan trong những ngày cuối đời tại bệnh viện:
“Hùng à… em biết hết rồi. Anh nghĩ vì sao em lại đổ bệnh nhanh như thế không? Anh có nhớ lọ thuốc bổ anh đưa em uống mỗi ngày không? Em đã giữ lại một ít… và gửi cho luật sư rồi.”
Hùng mặt cắt không còn giọt máu, chén rượu trên tay rơi xuống vỡ tan tành. Hắn run rẩy tiến lại gần bàn thờ để tắt điện thoại, nhưng đôi chân như bị ai đó ghì chặt xuống sàn.
Đúng lúc đó, từ phía sau lưng hai kẻ tội lỗi, một luồng gió lạnh buốt tràn vào. Cánh cửa chính vốn đã khóa chặt bỗng bật tung. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông, họ thấy một bóng người dong dỏng cao, mặc bộ đồ trắng mà Lan mặc khi khâm liệm, đang đứng lù lù ở hiên nhà.
Thắm hét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất lịm. Hùng quỳ sụp xuống, lắp bắp không thành tiếng: “Lan… Lan ơi, anh sai rồi… tha cho anh!”
Nhưng bóng người đó bước vào trong ánh đèn pin loang loáng của lực lượng công an. Người đứng đầu không ai khác chính là vị luật sư của Lan. Phía sau họ là những điều tra viên với lệnh khám xét khẩn cấp.
Hóa ra, Lan đã sớm nghi ngờ Hùng và Thắm lén lút bỏ chất độc mãn tính vào thuốc của mình. Chị đã âm thầm đặt camera giấu kín trong lọ hoa trên bàn thờ và ủy quyền cho luật sư công bố bằng chứng ngay sau khi chị qua đời.
Cái kết không phải là một hồn ma hiện về báo thù, mà là sự tỉnh táo và mạnh mẽ của một người phụ nữ đến phút cuối cùng. Hùng và Thắm bị áp giải đi ngay trong đêm tiệc ăn mừng cay nghiệt đó.
Suốt phần đời còn lại trong chốn lao tù, mỗi khi nhắm mắt lại, Hùng vẫn luôn ám ảnh bởi ánh sáng từ chiếc điện thoại và nụ cười bí hiểm của vợ mình trên tấm di ảnh – một sự thật mà hắn sẽ không bao giờ có thể quên.