L;y h;;ôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 20 tỷ, anh ta ném cho tôi thiệp mời cưới với tiểu tam của anh ta, mẹ tôi cươi nói: “Con cứ đến đi, có kịch hay cho con xem”. Để rồi…kịch hay bắt đầu…quả thật mẹ quá cao tay!
L;y h;;ôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 20 tỷ, anh ta ném cho tôi thiệp mời cưới với tiểu tam của anh ta, mẹ tôi cươi nói: “Con cứ đến đi, có kịch hay cho con xem”. Để rồi…kịch hay bắt đầu…quả thật mẹ quá cao tay!
Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ng;oại tì;nh với Tuyết Mai – cô trợ lý có đôi mắt lúng liếng và nụ cười ngây thơ giả tạo.
“Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá. Để lại chìa khóa biệt thự rồi đi đi.” – Câu nói ấy của Quân như nh;;át d;;ao ch;;í mạ;;ng g;;ăm vào t;;im tôi ngay đêm giao thừa năm ngoái.
Ngày ký đơn, tôi – Thanh Lam – mới hiểu thế nào là mất trắ;;ng. Căn biệt thự 20 tỷ ở Thảo Điền – niềm kiêu hãnh của tôi – đứng tên anh ta. Toàn bộ hồ sơ pháp lý đã bị Quân âm thầm “phù phép” từ nhiều năm trước. Tôi tin chồng đến mức m;;ù quá;;ng, để rồi bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một tâm hồn nát vụn.
Tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa tầm tã, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng lấp lánh đầy thách thức.
Thiệp cưới. Chú rể: Vũ Hoàng Quân. Cô dâu: Lê Tuyết Mai. Địa điểm: Chính căn biệt thự của tôi.
Tôi vò nát tấm thiệp, nước mắt trào ra: “Con không đi đâu mẹ ạ. Đến đó để họ giẫ;;m đ;;ạp lên lòng tự trọng của con thêm lần nữa sao?”
Mẹ tôi – bà Loan – thản nhiên nhấp ngụm trà gừng, ánh mắt bà không hề có chút bi lụy. Bà vuốt lại nếp áo cho tôi, cười khẽ: “Cứ đến đi con. Kẻ cư;;;ớp thường thích khoe khoang chiến tích, nhưng chúng quên mất rằng tang vật vẫn còn đó. Có kịch hay cho con xem.”…
Ngày cưới, căn biệt thự 20 tỷ được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng ngàn đóa hoa hồng nhập khẩu. Quân vận bộ vest lịch lãm, tay trong tay cùng Tuyết Mai đang diện chiếc váy cưới đuôi cá cầu kỳ. Họ cười rạng rỡ, đón nhận những lời chúc tụng của giới thượng lưu.
Đúng lúc buổi lễ bắt đầu, mẹ con tôi xuất hiện. Quân nhìn thấy tôi, gương mặt thoáng chút đắc thắng rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mỉa mai: — “Cô đến để chúc phúc cho chúng tôi sao? Hay đến để nhìn lại những gì mình đã mất?”
Mẹ tôi không nói gì, bà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý rồi cùng tôi tiến thẳng vào khu vực trung tâm sảnh lớn. Ngay khi vị hôn phu định trao nhẫn cho cô dâu, một đoàn người mặc đồng phục ngân hàng và lực lượng chức năng bước vào, dẫn đầu là một luật sư trung niên.
Quân sầm mặt: — “Các ông là ai? Đây là tiệc riêng tư, ai cho phép các ông xông vào?”

Vị luật sư đẩy gọng kính, dõng dạc nói: — “Chào ông Quân. Chúng tôi đến đây để thực hiện lệnh thu hồi và niêm phong tài sản. Căn biệt thự này, cùng với 3 chiếc xe sang đứng tên ông, đã bị kê biên để thanh lý nợ cho khoản vay tín chấp khổng lồ quá hạn của Tập đoàn X.”
Cả khán phòng xôn xao. Quân cười khẩy: — “Nực cười! Tập đoàn X là của gia đình vợ cũ tôi, tôi chỉ là người điều hành cũ, liên quan gì đến tài sản cá nhân của tôi?”
Lúc này, mẹ tôi mới thong thả bước lên sân khấu. Bà rút ra một xấp tài liệu và đưa lên trước mặt mọi người: — “Đúng, tập đoàn là của gia đình tôi. Nhưng Quân à, con quên rằng để ‘phù phép’ tên mình vào sổ đỏ căn nhà này, con đã dùng pháp nhân của công ty con để ký một hợp đồng bảo lãnh nợ với tập đoàn. Và con cũng quên rằng, 12 năm qua, mọi dòng tiền con dùng để mua tài sản này đều được trích từ quỹ dự phòng mà tôi – với tư cách là Chủ tịch hội đồng quản trị – đã cài đặt một điều khoản ‘thu hồi bắt buộc’ nếu người điều hành có hành vi gây thiệt hại nghiêm trọng đến danh tiếng công ty.”
Gương mặt Quân chuyển từ đỏ sang tái mét. Tuyết Mai bên cạnh run rẩy, chiếc nhẫn cưới trên tay bỗng chốc trở nên nặng nề. Mẹ tôi tiếp tục, giọng đanh thép: — “Toàn bộ bằng chứng về việc con lập quỹ đen, tuồn tiền cho nhân tình và giả mạo chữ ký của con gái tôi trong các hợp đồng tài chính đã được gửi tới cơ quan điều tra sáng nay. Căn biệt thự này không phải của con, nó vốn dĩ thuộc về tập đoàn và sẽ được chuyển giao lại cho Thanh Lam ngay lập tức.”
Quân gào lên: — “Bà lừa tôi! Các người bẫy tôi!”
Mẹ tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ: — “Tôi không bẫy con, tôi chỉ để con tự lọt vào cái hố tham lam mà con đã đào. Kịch hay nhất chính là đây: Toàn bộ sính lễ, vàng bạc và đám cưới xa hoa này, con cũng dùng tiền vay từ thẻ tín dụng đứng tên doanh nghiệp đã bị đình chỉ. Chúc mừng con và cô dâu mới đã có một khởi đầu… nợ nần chồng chất.”
Tuyết Mai vừa nghe đến chữ “nợ”, lập tức buông tay Quân, bật khóc nức nở rồi chạy khỏi lễ đường, không thèm nhìn lại người đàn ông mà cô ta từng nghĩ là “mỏ vàng”.
Quân quỵ xuống giữa đống hoa tươi rực rỡ, xung quanh là những ánh mắt mỉa mai của quan khách. Tôi nhìn người đàn ông ấy, không còn thấy đau khổ, chỉ thấy sự thương hại. Mẹ nắm lấy tay tôi, dịu dàng: — “Về thôi con. Căn nhà này ngày mai mẹ sẽ thuê người dọn dẹp thật sạch, tống khứ hết những thứ bẩn thỉu này đi. Con của mẹ xứng đáng với những khởi đầu mới rực rỡ hơn.”
Quả thật, mẹ đã âm thầm chuẩn bị cho đòn giáng này từ ngày Quân bắt đầu có dấu hiệu thay lòng. Sự bình tĩnh của mẹ chính là vũ khí sắt đá nhất để lấy lại công bằng cho tôi.