Lâu lắm mẹ chồng mới rủ đi chùa, tưởng mẹ đã nhìn nhận mình như con gái, nhưng con dâu ch’;’ết s’;’ững khi nghe lời mẹ khấn Phật…

Lâu lắm mẹ chồng mới rủ đi chùa, tưởng mẹ đã nhìn nhận mình như con gái, nhưng con dâu ch’;’ết s’;’ững khi nghe lời mẹ khấn Phật…
Sáng ấy, trời tháng Hai mát dịu, mưa bụi lất phất như sương. Mẹ chồng tôi bảo:
“Mai cùng mẹ đi chùa lễ Phật đầu năm nhé. Nhà mình mấy năm rồi chưa đi.”
Tôi nghe vậy thì mừng lắm. Sau gần ba năm làm dâu, đây là lần đầu tiên bà chủ động rủ tôi đi đâu cùng. Dù mối quan hệ mẹ chồng – con dâu chưa bao giờ ấm áp, nhưng trong lòng tôi vẫn thầm mong có một ngày, bà nhìn nhận tôi như con gái.
Tôi dậy từ sớm, nấu nước, chuẩn bị lễ. Mẹ chồng bước ra, áo dài nâu sẫm, tóc búi gọn, gương mặt nghiêm nghị nhưng trang trọng. Trên xe, bà không nói gì, chỉ nhìn thẳng, thi thoảng quay sang dặn:
“Lên chùa đừng nói chuyện ồn ào. Lễ Phật phải thành tâm.”
Tôi mỉm cười gật đầu, trong lòng bỗng dâng lên chút hy vọng nhỏ nhoi.

Chùa đầu năm đông đúc, khói hương nghi ngút quyện vào màn mưa bụi. Tôi cung kính bưng mâm lễ đi sau mẹ chồng, lòng khấp khởi niềm vui vì tưởng rằng sợi dây ngăn cách bấy lâu cuối cùng cũng được tháo gỡ.

Đợi lúc bà quỳ xuống trước ban Tam Bảo, tôi nhẹ nhàng lùi lại phía sau, định bụng sẽ khấn nguyện cho sức khỏe của bà và sự bình an của gia đình. Nhưng khi tiếng chuông chùa vừa ngân lên một nhịp trầm buồn, tôi chợt nghe giọng bà lầm rầm, từng câu chữ như những nhát dao cứa vào lòng:

“Lạy Phật đại từ đại bi… Con trai con cưới vợ đã ba năm, nhà cửa vẫn hiu quạnh, chẳng thấy tiếng trẻ thơ. Con biết con bé ấy mệnh mỏng, không có phúc phần làm mẹ, cũng chẳng xứng với dòng tộc nhà này. Cúi xin Phật trời phù hộ cho con trai con sớm tìm được mối duyên khác, gặp được người biết sinh nở để nối dõi tông đường, để con sớm ngày được tiễn con dâu hiện tại ra khỏi cửa mà không mang tiếng ác…”

Tôi chết lặng, mâm lễ trên tay run rẩy chực rơi xuống. Hóa ra, chuyến đi chùa này không phải để gắn kết tình cảm, mà là để bà cầu xin một lý do tâm linh nhằm hợp thức hóa việc đuổi tôi đi. Bà rủ tôi đi cùng không phải vì coi tôi là con gái, mà để tôi chứng kiến sự “thành tâm” của bà trong việc loại bỏ tôi.

Tôi không khóc, nước mắt dường như lặn ngược vào trong. Tôi đặt nhẹ mâm lễ xuống góc sân, lặng lẽ bước ra khỏi cổng chùa. Giữa không gian thiền tự thanh tịnh, tôi chợt nhận ra: Có những người đi lễ Phật để tìm sự bình yên, nhưng cũng có những người mượn cửa thiền để che đậy những toan tính hẹp hòi.

Tôi rút điện thoại, bấm dòng tin nhắn cho chồng: “Em đang ở chùa cùng mẹ, và em đã hiểu hết tất cả. Mình dừng lại thôi anh.”

Trời tháng Hai vẫn mưa bụi lất phất, nhưng lòng tôi lúc này lại tỉnh táo đến lạ lùng. Có lẽ, đây chính là sự “khai sáng” mà tôi nhận được trong chuyến đi lễ này: Tự giải thoát cho mình khỏi một mái ấm vốn dĩ chưa bao giờ dành cho mình.