Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín. Nhưng rồi ngày đưa ta::ng ông, tôi h::ãi hù::ng khi chứng kiến cảnh qu::an t::ài động đậy… Một chuyện độ::ng tr::ời đã xảy ra…

Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín. Nhưng rồi ngày đưa ta::ng ông, tôi h::ãi hù::ng khi chứng kiến cảnh qu::an t::ài động đậy… Một chuyện độ::ng tr::ời đã xảy ra…

Đã mười năm kể từ ngày Huệ – vợ tôi qua đời vì TNGT, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái đ:ộc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô đ:ộc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ố:m yế::u nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.
Ba tháng nay, bệ::nh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiếp đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.

Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là “hồi quang phản chiếu”. Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, d::a bọc xư:ơng nắm chặt lấy tay tôi.

– “Thắng… Thắng ơi…” – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.

– “Con đây bố, con đây.” – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.
Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.
– “Cầm lấy… Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay…”

Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi th::ở g:ấp gáp:

– “Cầm lấy! Mười năm qua… con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này… là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi… con phải sống tốt…”

Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.

Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.

Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cú::ng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.
Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.