Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn bạn gái.

Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn bạn gái.

Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.



23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập…

Tuấn bắt đầu toát mồ hôi hột, cơn say biến mất sạch. Hắn điên cuồng đập cửa: “Mở cửa ra! Đứa nào ở trong nhà tao đấy? Mở cửa!”

Đèn trong sân bật sáng choang. Hai người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ chuyên nghiệp bước ra, phía sau là một người đàn ông trung niên trong bộ suit lịch lãm.

– “Ông là ai? Sao lại ở trong nhà tôi?” – Tuấn gào lên.

Người đàn ông kia thong thả rút ra một xấp tài liệu, giọng lạnh lùng: – “Chào ông Tuấn. Tôi là luật sư đại diện cho chủ sở hữu mới của căn biệt thự này. Căn nhà đã được thế chấp cho ngân hàng từ 6 tháng trước để vay vốn cho dự án ‘Cánh đồng xanh’ của công ty ông. Do công ty ông vừa tuyên bố phá sản cách đây 2 tiếng vì bê bối gian lận tài chính, ngân hàng đã tiến hành thu hồi tài sản ngay lập tức.”

Tuấn lảo đảo, khuỵu xuống: – “Phá sản? Vô lý! Dự án đó đang rất tốt mà? Vợ tôi… Hương mới là người giữ giấy tờ cơ mà?”

Lúc này, một chiếc xe sang trọng khác lướt tới. Cửa xe mở ra, Hương bước xuống, điềm tĩnh và sang trọng hơn hẳn vẻ lam lũ thường ngày. Cô ném cho Tuấn một xấp chứng từ:

– “Anh Tuấn, anh mải yêu đương nên quên không đọc kỹ điều khoản hợp đồng à? Toàn bộ tài sản anh tưởng là ‘của anh’ thực chất đều đứng tên công ty mẹ. Mà công ty mẹ đó, tôi đã dùng 2 tỷ tiền mặt anh đưa chiều nay cộng với toàn bộ cổ phần bí mật của mình để mua lại toàn bộ nợ xấu từ ngân hàng. Nói cách khác, bây giờ tôi là chủ nợ của anh.”

Tuấn sững sờ, lắp bắp: – “Cô… cô gài bẫy tôi? Cô nói tài sản chia đôi cơ mà?”

Hương nhếch môi: – “Tôi chia đúng như anh muốn đấy chứ? Anh lấy công ty và biệt thự (kèm khoản nợ 50 tỷ), tôi lấy 2 tỷ tiền mặt và sự tự do. À, còn chiếc nhẫn 1 tỷ anh vừa mua bằng thẻ tín dụng doanh nghiệp nữa…”

Hương chưa kịp nói hết câu, luật sư đã bồi thêm một đòn chí mạng: – “Thưa ông Tuấn, vì thẻ tín dụng đó thuộc tài sản công ty đang bị niêm phong, việc ông dùng nó vào mục đích cá nhân trị giá 1 tỷ đồng có thể bị khép vào tội chiếm đoạt tài sản. Chúng tôi sẽ yêu cầu thu hồi lại món đồ đó.”

Nghe đến đây, Mỹ – cô bồ nhí nãy giờ vẫn đang đứng nép sau lưng Tuấn – bỗng tái mặt. Cô ta vội vàng tháo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh ra, không đợi ai kịp phản ứng, cô ta ném thẳng vào người Tuấn rồi rít lên: – “Đồ lừa đảo! Đã phá sản còn bày đặt làm sang. Tôi không điên mà đi hầu hạ một gã trắng tay lại còn sắp đi tù như anh!”

Mỹ quay ngoắt đi, leo lên chiếc taxi vừa gọi, để mặc gia đình Tuấn đứng chết lặng giữa đêm tối. Mẹ Tuấn nhìn con dâu cũ định lên tiếng mắng nhiếc, nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Hương, bà ta chỉ biết ôm lấy chuỗi ngọc trai (vốn cũng là hàng giả mà Tuấn mua vội ở sạp ngoài phố) mà khóc ròng.

Hương nhìn Tuấn một lần cuối, không còn hận thù, chỉ còn sự khinh bỉ: – “Chiếc nhẫn đó, anh nên giữ lấy mà bán đi để thuê luật sư bào chữa. Chào anh, ‘người tự do’!”

Chiếc xe của Hương lăn bánh, bỏ lại Tuấn đứng trơ trọi trước cánh cổng sắt lạnh lùng. Trên tay hắn, chiếc nhẫn kim cương 1 tỷ đồng lấp lánh một cách mỉa mai dưới ánh đèn đường, báo hiệu cho một sự khởi đầu của chuỗi ngày tăm tối nhất cuộc đời.