Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn có bầu. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định AD//N khiến tôi ch;;’ết lặng không thể tin nổi…

Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn có bầu. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định AD//N khiến tôi ch;;’ết lặng không thể tin nổi…

Tôi tên Trần Quốc Nam, 39 tuổi, làm kỹ thuật điện cho một nhà thầu ở TP.HCM. Mười bốn năm trước, tôi thắt ống dẫn tinh ở một phòng khám tư gần cầu. Lý do thì đơn giản và ích kỷ: tôi sợ nghèo. Khi đó tôi vừa trả xong khoản nợ vì đợt làm ăn thua lỗ của bố vợ, lại chứng kiến mấy người bạn đẻ dồn dập rồi vỡ trận. Tôi và vợ tôi, Nguyễn Thị Lan, thống nhất “kế hoạch lâu dài” cho nhẹ đầu. Bác sĩ bảo chỉ là thủ thuật nhỏ, vài ngày là ổn. Tôi cầm giấy xác nhận, cất vào ngăn tủ như cất một cái khóa cửa.

Từ đó đến nay, hai vợ chồng sống yên. Lan mở tiệm làm tóc nhỏ ở quận 8. Còn tôi cứ chạy công trình. Chúng tôi từng nói về chuyện có con, rồi thôi. Lan không ép, chỉ thỉnh thoảng nhìn trẻ con hàng xóm mà im lặng. Tôi nghĩ sự im lặng đó là đồng thuận.

Cho đến tối hôm Lan đặt que thử thai lên bàn, hai vạch đỏ như vết dao.

Lan nói rất nhẹ: “Em có bầu rồi anh.”

Tôi đứng như bị ai giật mất trọng lực. Mười bốn năm, cái “khóa cửa” kia vẫn nằm trong tủ. Tôi mở tủ, lôi tờ giấy ra, chữ ký bác sĩ còn rõ. Tôi muốn hỏi, muốn gào, muốn hất đổ cả căn bếp… nhưng cổ họng tôi chỉ bật ra được một câu vô hồn: “Ừ… vậy hả.”

Từ hôm đó tôi chọn im lặng. Tôi đưa Lan đi khám, gật đầu nghe bác sĩ dặn, mua sữa bầu, xoa lưng khi Lan nghén. Ai chúc mừng, tôi cười. Ai hỏi sao giờ mới có, tôi đùa: “Duyên tới muộn.” Nhưng đêm nào tôi cũng nằm quay mặt vào tường, đếm những giả định như đếm tiếng mưa: Lan đã quen ai? Từ khi nào? Mình ngu đến mức nào?

Ngày Lan sinh, tôi đứng ngoài phòng mổ, tay ướt mồ hôi. Khi y tá bế đứa bé ra, nó đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, khóc khàn. Lan nhìn tôi, mắt ươn ướt: “Con mình đó anh.”



Tôi vẫn gật. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch lạnh tanh đã chạy xong: giám định AD///N.

Một tuần sau, tôi nhận phong bì kết quả. Tôi mở ra, đọc dòng chữ in đậm. Tim tôi đập hụt một nhịp rồi rơi thẳng xuống bụng. .

Dòng chữ trên tờ kết quả ghi rõ: “Có quan hệ huyết thống Cha – Con (99.99%)”.

Tôi đứng tựa vào bức tường lạnh lẽo của bệnh viện, tờ giấy trên tay run bần bật. Một cảm giác nực cười, hoang mang rồi đến kinh hãi bủa vây lấy tâm trí. Làm sao có thể? 14 năm trước tôi đã thắt ống dẫn tinh, tôi đã cầm tờ giấy xác nhận trong tay, tôi đã đinh ninh mình là một người đàn ông “vô sinh chủ động”. Chẳng lẽ…

Tôi lao về căn phòng khám tư cũ kỹ năm nào, nơi giờ đây đã trở thành một trung tâm y tế lớn hơn. Sau một hồi truy xuất hồ sơ và đối chất với vị bác sĩ già đã về hưu, sự thật mới dần lộ diện qua những lời giải thích chuyên môn lạnh lùng.


Sự thật đằng sau cái “khóa cửa”

  • Sự cố hy hữu: Tỉ lệ thất bại của thủ thuật thắt ống dẫn tinh rất thấp nhưng không phải là không có. Bác sĩ giải thích rằng trong một số trường hợp cực kỳ hiếm gặp, cơ thể có khả năng tự phục hồi bằng cách hình thành các vi kênh (recanalization), nối lại hai đầu ống đã bị cắt.

  • Sai lầm chết người: Tờ giấy xác nhận 14 năm trước tôi nhận được thực chất chỉ là giấy xác nhận đã thực hiện thủ thuật, không phải giấy xét nghiệm tinh dịch đồ xác nhận không còn tinh trùng. Tôi đã quá chủ quan khi không đi kiểm tra lại sau 3 tháng như lời dặn mà tôi đã chọn lờ đi vì quá sợ hãi sự thật.


Khoảnh khắc sụp đổ và hối hận

Tôi trở về nhà, căn chung cư nhỏ ngập tràn mùi sữa và tiếng khóc trẻ con. Lan đang ngồi trên giường, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khi nhìn con. Thấy tôi vào, cô ấy khẽ cười, nụ cười hiền lành mà suốt 9 tháng qua tôi đã coi đó là sự giả tạo ghê tởm.

Tôi quỳ sụp xuống bên cạnh giường, áp tờ kết quả xét nghiệm vào ngực và bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

  • Sự ích kỷ của tôi: Tôi nhận ra mình đã tàn nhẫn đến mức nào khi để vợ một mình chịu đựng thai kỳ trong sự lạnh lùng của chồng.

  • Sự im lặng của Lan: Cô ấy không biết về bí mật thắt ống dẫn tinh của tôi. 14 năm qua, cô ấy vẫn âm thầm hy vọng, âm thầm cầu nguyện và nghĩ rằng lỗi là ở mình nên mới không có con. Cô ấy đã yêu tôi bằng tất cả sự bao dung mà không một lời oán trách.


Cái kết

“Anh xin lỗi… Lan ơi, anh xin lỗi,” tôi nghẹn ngào trong tiếng nấc.

Lan ngơ ngác, cô ấy đặt bàn tay gầy gò lên đầu tôi, vuốt nhẹ: “Anh sao vậy? Con ngoan mà, em không sao đâu.”

Tôi không dám nói ra sự thật về 14 năm lừa dối và sự nghi ngờ khốn nạn của mình ngay lúc này. Tôi chỉ biết ôm lấy đôi bàn chân của vợ, tự hứa với lòng mình sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp. Đứa trẻ này không phải là một “sự cố”, nó là một phép màu, một cơ hội thứ hai mà cuộc đời đã ban tặng để thức tỉnh một kẻ ích kỷ như tôi.

Hóa ra, cái “khóa cửa” tôi tự tay chốt lại năm xưa đã bị tình yêu và định mệnh phá bỏ. Mười bốn năm sống trong lời nói dối do chính mình tạo ra, cuối cùng tôi cũng được giải thoát bằng chính đứa con mà tôi từng chối bỏ.