Đến sửa đường ống nước hỏng tại nhà khách, người chồng bỗng ch//ết lặng tại chỗ khi cánh cửa phòng ngủ mở ra… và người bước ra lại chính là vợ mình. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc túi xách quen thuộc — nơi 50 triệu đồng được giấu kín bấy lâu nay.
Đến sửa đường ống nước hỏng tại nhà khách, người chồng bỗng ch//ết lặng tại chỗ khi cánh cửa phòng ngủ mở ra… và người bước ra lại chính là vợ mình. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc túi xách quen thuộc — nơi 50 triệu đồng được giấu kín bấy lâu nay.
Chỉ trong khoảnh khắc, mọi bí mật tưởng chừng chôn giấu kỹ lưỡng… bị phơi bày không sót một c//hi tiết.
Trời không phụ lòng người, sau một năm kiên trì, sức khỏe của con tôi dần ổn định. Bác sĩ thông báo thằng b/é có thể xuất vi/ện và đi học nhà trẻ lại. Ngày đón con về, căn nhà nhỏ của chúng tôi như bừng sáng trở lại. Nhưng tôi nhận ra, Lan đã khác. Cô ấy ít nói hơn, hay ngồi thừ người nhìn ra cửa sổ, và đôi khi, ánh mắt cô ấy nhìn tôi ánh lên sự m/ệt mỏi pha lẫn ch/án chư/ờng.
Thương vợ cả năm qua t///ù túng trong bốn bức tường bệ/nh v/iện, tôi động viên: “Em à, giờ con đi học rồi, em cứ tìm việc gì làm cho khuây khỏa. Không cần nặng nhọc, cũng chẳng cần kiếm nhiều tiền đâu, anh lo được. Em ra ngoài giao tiếp cho tinh thần thoải mái.”
Lan gật đầu. Chỉ vài ngày sau, cô ấy khoe xin được làm thu ngân tại một cửa hàng nội thất cao cấp gần trung tâm. Từ ngày đi làm, Lan thay đổi hẳn. Cô ấy bắt đầu trang điểm nhẹ, v/áy áo chỉn chu hơn, nụ cười cũng thường trực trên môi. Thấy vợ vui, tôi cũng phấn chấn, càng ra sức cày cuốc để sớm trả hết nợ nần.
Hôm ấy là một buổi trưa nắng gắt, tôi nhận được cuộc gọi từ một khách hàng VIP ở khu biệt thự TĐ. Giọng người đàn ông qua điện thoại trầm đục, yêu cầu tôi đến gấp vì hệ thống nước trong phòng tắ/m chính bị vỡ.
Đến nơi, tôi choáng ngợp trước sự xa hoa của căn biệt thự. Cổng sắt nghệ thuật, sân vườn rộng thênh thang, và nội thất bên trong thì sang trọng đến mức tôi không dám thở mạnh. Chủ nhà đi vắng, chỉ có người giúp việc mở cửa và chỉ tôi lên lầu.
“Ước gì mình có thể cho Lan và con sống trong một căn nhà thế này, dù chỉ một ngày,” tôi thầm nghĩ, tay siết chặt hộp đồ nghề, vừa tủi thân vừa lấy đó làm động lực.
Sự cố nằm ở phòng tắ/m master trên tầng hai. Tôi hì hục suốt gần hai tiếng đồng hồ, quần áo ướt đẫm mồ hôi và nước b/ẩn. Cuối cùng cũng xong. Tôi thu dọn đồ đạc, rửa sơ tay chân rồi bước ra ngoài định tìm người giúp việc để thanh toán.

Cánh cửa phòng ngủ lớn đối diện phòng tắm khẽ mở ra. Tôi đứng khựng lại..
Tôi đứng khựng lại, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Bước ra từ cánh cửa ấy là một người phụ nữ trong chiếc váy lụa mỏng manh, sang trọng – hình ảnh khác hẳn với người vợ giản dị hay mặc chiếc tạp dề ở nhà.
Đó chính là Lan.
Sự Thật Nghiệt Ngã
Cả hai chúng tôi đóng băng mất vài giây. Ánh mắt Lan từ kinh ngạc chuyển sang hoảng loạn, đôi môi cô ấy run rẩy không thốt nên lời. Tôi nhìn quanh căn phòng ngủ lộng lẫy, rồi ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn trang điểm. Ở đó, chiếc túi xách hiệu mà Lan nói là “hàng giả đồng nghiệp tặng” đang mở toang. Bên trong là những xấp tiền polyme dày cộm — đúng 50 triệu đồng mà tôi đã vất vả chắt bóp, giấu kỹ dưới lớp gạch vỡ sau tủ bếp để lo tiền học phí và thuốc men định kỳ cho con.
“Tại sao em lại ở đây? Và tại sao tiền của con lại nằm trong túi em?” giọng tôi khản đặc, uất nghẹn.
Lan định tiến lại gần nhưng tôi lùi lại, nhìn cô ấy như một người xa lạ. Đúng lúc đó, tiếng bước chân phong lưu vang lên từ phía cầu thang. Một người đàn ông trung niên, nồng nặc mùi rượu và nước hoa đắt tiền, bước vào phòng. Ông ta thản nhiên quàng tay qua eo Lan trước mặt tôi:
-
“Xong chưa em? Tiền anh cho thêm để lo cho thằng bé, em cứ cầm lấy mà chi tiêu.”
Cái Kết Của Sự Phản Bội
Hóa ra, công việc “thu ngân” chỉ là vỏ bọc. Lan đã dùng nhan sắc của mình để đổi lấy sự xa hoa, và cay đắng hơn, cô ấy đã lấy cắp số tiền mồ hôi nước mắt tôi dành cho con để “đầu tư” vào quần áo, mỹ phẩm nhằm bước chân vào giới thượng lưu này. Cô ấy sợ cái nghèo, sợ sự túng quẫn sau một năm chăm con b/ệnh đến mức đánh mất cả lòng tự trọng.
Tôi không đánh chửi, cũng không gào thét. Tôi chỉ lẳng lặng nhặt hộp đồ nghề vứt lăn lóc dưới sàn, rút tờ hóa đơn sửa nước đã thấm đẫm mồ hôi bẩn thỉu, đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch.
“Số tiền 50 triệu đó, coi như tôi trả công cho em vì đã sinh ra con tôi. Từ nay, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Tôi bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy, để mặc Lan quỳ sụp xuống khóc lóc phía sau. Ánh nắng trưa gắt gao chiếu xuống con đường thênh thang, lòng tôi đau như cắt nhưng bước chân lại nhẹ bẫng. Tôi sẽ về đón con, dù căn nhà thuê có chật hẹp, nhưng ít nhất, nó không bẩn thỉu như sự thật mà tôi vừa chứng kiến.
Trời không phụ lòng người, tôi vẫn còn sức lao động, còn con trai khỏe mạnh. Đó mới là tài sản lớn nhất mà không ai có thể lấy cắp được.