Vì m/ê “bé ba” trẻ đẹp tôi đã dứt khoát rời nhà để theo tiếng gọi tình yêu ở tuổi 40, 10 năm sau trở vể người cha bật khóc khi nghe con gái nói về ‘vị trí’ của mình trong nhà…..
Vì m/ê “bé ba” trẻ đẹp tôi đã dứt khoát rời nhà để theo tiếng gọi tình yêu ở tuổi 40, 10 năm sau trở vể người cha bật khóc khi nghe con gái nói về ‘vị trí’ của mình trong nhà…..![]()
![]()
![]()
Năm 30 t/uổi, tôi đã có một gia đình hạnh phúc. Vợ tôi là mẫu phụ nữ sống vì gia đình. Từ khi có con, cô ấy chọn một công việc ít tốn tâm sức, mức lương trung bình để có nhiều thời gian cho chồng con. Cô ấy từ bỏ rất nhiều cơ hội thăng tiến để ưu tiên cho mái ấm nhỏ của mình. Nhiều người nói tôi may mắn khi lấy được người vợ biết lo biết nghĩ như thế.
10 năm sống cùng nhau, tôi không có gì ch/ê b/ai vợ mình, chỉ có điều chúng tôi chỉ có hai cô con gái. Vợ tôi không thể si/nh được nữa, sức khỏe của cô ấy không tốt. Nhưng tôi lại thè/m một cậu con trai. Tôi nghĩ có con trai thì sau này khi về già mới trông cậy nhờ vả được. Dù con gái có tốt thế nào cũng là con của người ta, rồi cũng phải gả chồng, chẳng thể nối dõi hay phụng dưỡng cha mẹ cả đời. Cứ nghĩ thế mà tôi lại tự dày vò, khó chịu không thôi.
Khi nghĩ đến chuyện trở thành người chồng ng/o/ại tình vì muốn tìm con trai, tôi cũng thấy có lỗi với vợ. Nhưng mong muốn kiếm con trai trong tôi quá lớn, tôi đã nghĩ cứ đem một thằng nh/óc về cho vợ nuôi thì cô ấy chắc cũng sẽ đồng ý. Dù vậy, mọi chuyện không như tôi dự liệu. Nh/ân tìn/h sau khi si/nh được con trai thì d/ứt kho/át không muốn giao con cho tôi. Cô ta muốn tôi l/y d/ị vợ, còn không sẽ không cho tôi gặp mặt con trai…
Đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã ở tuổi 40, sự ích kỷ và khao khát có người “nối dõi” đã lấn át lý trí của tôi. Tôi gạt phăng những giọt nước mắt của người vợ tào khang, phớt lờ tiếng khóc xé lòng của hai đứa con gái để dọn đến sống cùng nhân tình và đứa con trai vừa tròn một tuổi. Tôi ra đi với ảo tưởng rằng mình đang đi tìm “cội rễ” và sự bảo đảm cho tuổi già.
Nhưng cuộc đời không như mơ. 10 năm chung sống với nhân tình là 10 năm tôi bị bào mòn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô ta trẻ đẹp nhưng tiêu xài hoang phí, coi tôi như một chiếc máy in tiền. Đứa con trai tôi hằng tự hào lại được nuông chiều quá mức, càng lớn càng ngang bướng và coi thường bố. Khi công việc kinh doanh của tôi sa sút, nhân tình không ngần ngại ôm hết số tài sản còn lại theo người đàn ông khác, bỏ mặc tôi với những căn bệnh của tuổi già và đôi bàn tay trắng.
Ở tuổi 50, nếm trải đủ đắng cay, tôi lết đôi chân mệt mỏi trở về ngôi nhà cũ. Căn nhà năm xưa giờ đã khang trang hơn, sân vườn đầy hoa – loài hoa mà vợ cũ của tôi yêu thích.
Tôi đứng chôn chân trước cổng, không dám vào. Đúng lúc đó, một thiếu nữ xinh đẹp, thanh tú bước ra. Đó là con gái lớn của tôi. Con bé nhìn tôi, đôi mắt ngỡ ngàng rồi nhanh chóng chuyển sang sự bình thản đến lạ lùng.
— “Ông tìm ai?” – Giọng con bé trong trẻo nhưng xa cách.
Tôi nghẹn ngào, giọng run run: — “Lan… bố đây. Bố đã về rồi.”
Con bé nhìn tôi một hồi lâu, không oán trách, không giận dữ. Nó khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bặm: — “Chào ông. Mẹ tôi đang ở trong nhà với chồng mới và em gái tôi. Họ đang rất hạnh phúc.”
Tôi khuỵu xuống, nước mắt tràn ra: — “Bố sai rồi, Lan ơi. Bố muốn xin lỗi mẹ và các con. Bố muốn… về lại vị trí của mình trong căn nhà này.”
Con gái tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi, nhẹ nhàng nói những lời khiến tim tôi vỡ vụn:
— “Vị trí của ông sao? Ông biết không, suốt 10 năm qua, vị trí của ông trong ngôi nhà này chưa bao giờ mất đi. Mẹ vẫn giữ nó rất kỹ…”
Tôi nhen nhóm một chút hy vọng tội lỗi, cho đến khi con bé nói tiếp:
— “Vị trí của ông là một tấm ảnh đen trắng nằm sâu trong góc tủ kho. Ngày ông đi, mẹ nói với chúng tôi rằng bố đã mất trong một vụ tai nạn. Mẹ không muốn chúng tôi lớn lên với nỗi nhục nhã rằng bố mình đã vứt bỏ vợ con để theo nhân tình. Với chúng tôi, người bố tên Hùng đã chết từ 10 năm trước rồi. Người đang đứng đây… chỉ là một người lạ có khuôn mặt giống trong ảnh mà thôi.”
Tôi bật khóc nức nở, tiếng khóc muộn màng của một kẻ trắng tay. Hóa ra, tôi không chỉ mất đi một mái ấm, mà tôi đã tự tay xóa sổ sự tồn tại của mình trong trái tim những người duy nhất từng yêu thương tôi vô điều kiện.
Con gái tôi quay lưng đi vào, cánh cổng sắt khép lại lạnh lùng. Bên trong sân, tiếng cười đùa của gia đình họ vang lên. Tôi đứng đó, giữa con phố cũ, nhận ra rằng: Thứ “nối dõi” thật sự không phải là giới tính của một đứa trẻ, mà là tình thương và trách nhiệm. Và cái giá của sự phản bội là sự lãng quên vĩnh viễn.
