33 t, lương 70 triệu nhưng vẫn ê vợ. Bố mẹ xót ruộ/t ngày nào cũng bài ca “cưới vợ đi không già rồi”… bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô e:m ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt…Ai ngờ 5 hôm sau cả nhà lại một việc bất ngờ này!
33 t, lương 70 triệu nhưng vẫn ê vợ. Bố mẹ xót ruộ/t ngày nào cũng bài ca “cưới vợ đi không già rồi”… bí quá tôi ra đường thu:ê bừa cô e:m ‘đồng nát’ cao 1m70 với giá 10 triệu về ra mắt…Ai ngờ 5 hôm sau cả nhà lại một việc bất ngờ này!
33 tuổi, Trưởng phòng Marketing một công ty công nghệ, thu nhập ngót nghét 70 triệu một tháng, có ô tô riêng. Hồ sơ của Tùng nghe qua thì đúng chuẩn ước mơ của bao cô gái. Nhưng khổ nỗi, ông trời không cho ai tất cả. Tùng chỉ cao vỏn vẹn… 1m52. Cái chiều cao khiêm tốn ấy gây khó khăn rất nhiều cho anh trong việc tìm kiếm 1 người bạn đời. Mấy mối tình vắt vai đều tan tành mây khói. Cô thì ch/ê anh l/ù/n, cô thì ngại đi cạnh anh như chị em, cô thì bố mẹ c/ấm cản sợ “hỏng n/òi gi/ống”. Tùng chán nản, định bụng ở vậy nuôi thân b/é/o mầm.
Nhưng Tết năm nay là một cơn á/c m/ộng thực sự. Bố Tùng ở quê b/ệ/nh nặng, nằm li/ệ//t giư/ờ/ng mấy tháng nay. Nguyện vọng duy nhất của ông cụ trước khi nhắm mắt xuôi tay là thấy thằng con trai đích tôn yên bề gia thất, có người nối dõi. Mẹ gọi điện lên kh/óc ló/c ỉ ôi: “Mày không mang vợ về thì đừng về nữa, để bố mày đi mà không nhắm được mắt.”
Bí quá hóa liều. Chiều 29 Tết, Tùng lang thang ngoài đường Hà Nội vắng vẻ, đầu muốn n//ổ tung. Bỗng nhiên, anh khựng lại trước một bóng người cao lênh khênh đang hì hục đẩy chiếc xe ba gác chở đầy bìa các tông và sắt vụn ở ngõ vắng. Cô g/ái đeo khẩu trang kín mít, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem, nhưng đôi châ/n d/ài miên man kia thì không lẫn đi đâu được.
“Cao thế này chắc phải mét bảy!” – Tùng lẩm bẩm, một ý nghĩ đ/iên r/ồ lóe lên. Anh tấp xe vào lề, hắng giọng gọi: “Em ơi, dừng lại anh bảo!”. Cô gái quay lại, đôi mắt to tròn lộ ra sau lớp khẩu trang nhìn anh đầy cảnh giác. Tùng vào thẳng vấn đề, chìa ra xấp tiền 500 nghìn làm tin: “Anh không phải người x/ấ/u. Anh muốn th/uê em… đó/ng gi/ả người yêu anh về quê ăn Tết. 10 triệu cho 10 ngày. Bao ăn ở. Chỉ cần em diễn cho tròn vai con dâu hiếu thảo là được. Bố anh ố/m n/ặng, anh cần người làm ông vui.” Tiền công thế này cao gấp nhiều lần em đi thu mua đồng nát mà lại không vất vả. Làm tốt anh thưởng thêm.
Cô gái tên Mai, 23t nhìn Tùng từ đầu đến chân, rồi nhìn xấp tiền. Cô ngập ngừng một lát rồi gật đầu: “Được, nhưng anh phải trả trước 50%.”…
Gemini đã nói
Tùng thở phào, đưa Mai đi “tân trang” cấp tốc. Rũ bỏ bộ đồ bảo hộ lấm lem, Mai xuất hiện trong chiếc váy len trắng trang nhã, mái tóc buộc cao để lộ gương mặt thanh tú, sắc sảo. Đặc biệt, khi đứng cạnh Tùng, cô cao hơn anh gần một cái đầu rưỡi. Một cặp đôi “đũa lệch” đúng nghĩa, nhưng trong tình thế này, Tùng chẳng còn tâm trí đâu mà tự ti.
Về đến quê, cả họ hàng được một phen chấn động. Mẹ Tùng mừng rơi nước mắt khi thấy con trai dắt về một cô gái vừa xinh đẹp, vừa cao ráo như người mẫu. Bố Tùng đang nằm trên giường bệnh cũng cố gượng dậy, ánh mắt sáng lên tia hy vọng. Mai diễn vai “con dâu tương lai” ngọt đến lạ lùng. Cô không nề hà việc quét dọn, nấu nướng, thậm chí còn tự tay bóp chân, chăm sóc ông cụ vô cùng chu đáo.
Thế nhưng, đến ngày mùng 5 Tết, biến cố bất ngờ xảy ra.
Một đoàn xe sang trọng bất ngờ đỗ xịch trước cổng ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ. Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên bệ vệ và một người phụ nữ sang trọng, nhìn qua đã biết là giới thượng lưu. Cả nhà Tùng ngơ ngác, còn Mai thì mặt cắt không còn giọt máu.

Người đàn ông vừa nhìn thấy Mai đã thốt lên:
— “Tiểu Mai! Con định trốn bố mẹ đến bao giờ nữa? Cả tập đoàn đang đợi con về tiếp quản, sao con lại đi làm cái nghề thu gom phế liệu rồi đi ‘lừa đảo’ nhà người ta thế này?”
Cả nhà Tùng bàng hoàng. Hóa ra, Mai không phải cô em “đồng nát” nghèo khổ. Cô là ái nữ duy nhất của một tập đoàn vận tải lớn. Vì phản đối cuộc hôn nhân thương mại do gia đình sắp đặt, Mai đã bỏ nhà đi bụi, tự bươn chải bằng đủ mọi nghề, kể cả đi thu mua đồng nát để chứng minh mình có thể sống độc lập.
Tùng đứng chôn chân tại chỗ, lắp bắp: — “Mai… em… tiểu thư thật sao?”
Mai nhìn Tùng, rồi nhìn bố mẹ mình, cô khẽ cúi đầu xin lỗi gia đình Tùng vì đã giấu giếm thân phận. Nhưng ngay sau đó, cô quay sang bố mình, dõng dạc nói: — “Con không về để lấy người con không yêu. Con đã tìm thấy người đàn ông của đời mình rồi. Anh ấy tuy không cao, nhưng anh ấy có đạo đức và biết hiếu thảo với cha mẹ. Con sẽ ở lại đây!”
Mẹ Mai nhìn Tùng từ đầu đến chân, định lên tiếng chê bai chiều cao của anh, nhưng bố Mai đã ngăn lại. Ông nhìn vào đôi mắt chân thành của Tùng, nhìn cách anh chăm sóc người cha già ốm nặng, rồi thở dài: — “Thôi được rồi. Nếu con đã quyết, bố không ép nữa. Nhưng Tùng này, cậu có thu nhập 70 triệu nhưng muốn rước con gái tôi thì còn phải nỗ lực gấp 70 lần thế nhé!”
Năm đó, gia đình Tùng đón một cái Tết đại hỷ. Bố Tùng như được uống thuốc tiên, bệnh tình thuyên giảm hẳn nhờ niềm vui bất ngờ. Tùng từ chỗ đi “thuê vợ” bỗng chốc vớ được viên kim cương quý giá. Anh nhận ra rằng, trong tình yêu, chiều cao không nằm ở đôi chân, mà nằm ở bản lĩnh và sự chân thành của mỗi người.