Vợ xin về chăm mẹ đẻ ốm, chồng gửi vali quần áo kém theo lời nhắn “khỏi về”, 30 phút sau anh ta phải qu//ỳ gối xin t/ha…vì cái sĩ diện hão của mình.
Vợ xin về chăm mẹ đẻ ốm, chồng gửi vali quần áo kém theo lời nhắn “khỏi về”, 30 phút sau anh ta phải qu//ỳ gối xin t/ha…vì cái sĩ diện hão của mình.
Mai kết hôn được hai năm, sống cùng chồng trong một căn hộ nhỏ ở thành phố. Cô hiền lành, ít nói, đi làm về lại tất bật lo cơm nước, giặt giũ, không để chồng phải bận tâm việc nhà.
Một chiều cuối tuần, vừa tan ca, Mai nhận được điện thoại từ em trai: “Chị ơi, mẹ sốt cao mấy ngày rồi mà không chịu nói với ai. Em vừa đưa mẹ đi viện, bác sĩ bảo phải theo dõi sát.”
Nghe xong, Mai chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ nhắn chồng một dòng:
“Mẹ em nhập viện rồi, em xin về quê vài hôm chăm bà nhé.”
Chồng cô – Tuấn – là người khô khan, ít khi quan tâm đến gia đình vợ. Đọc tin xong, anh chỉ nhắn gọn: “Ừ.”
Mai thu xếp đồ, đi vội ra bến xe.
Nhưng khi cô vừa đặt chân đến cổng bệnh viện ở quê, một người giao hàng gọi điện:
– “Chị Mai phải không? Em ship đồ anh Tuấn nhờ chuyển đến chị.”
Trên tay anh ta là… một chiếc vali lớn – chính là vali Mai hay dùng mỗi lần về ngoại.
Gắn trên quai vali là một tờ giấy viết tay:
“Khỏi về.”
Mai chết lặng.
Không một lời giải thích, không một cuộc gọi hỏi thăm mẹ vợ, chồng cô chọn cách đẩy cô ra khỏi nhà bằng một câu tà/n nh/ẫn đến lạnh người.
Thế nhưng… chưa đầy 30 phút sau, Tuấn liên tục gọi điện, nhắn tin liên hồi, thậm chí bắt xe về tận quê, vì biết được một sự thật mà anh chưa từng ngờ đến…
Tuấn đứng giữa căn hộ trống trải, lòng đầy đắc ý với cái “uy” của người làm chồng. Anh ta luôn khó chịu vì Mai cứ hễ nhà ngoại có việc là lại đôn đáo chạy về, bỏ mặc anh cơm hàng cháo chợ. Với Tuấn, việc gửi chiếc vali kèm lời nhắn phũ phàng đó là cách để “dạy” vợ một bài học về thứ tự ưu tiên.
Nhưng ngay khi tin nhắn báo giao hàng thành công vừa hiện lên, điện thoại Tuấn rung bần bật. Không phải Mai, mà là ông chú họ làm ở Ban Quản lý dự án thành phố gọi đến, giọng hốt hoảng:
— “Tuấn hả? Chú vừa nghe tin mẹ vợ mày nhập viện cấp cứu nên gọi ngay. Mảnh đất quy hoạch khu công nghiệp mới ở quê vừa chốt xong rồi, toàn bộ phần đất đứng tên vợ mày được đền bù đợt một là 5 tỷ đồng. Sáng nay bên địa chính về tận viện để mẹ vợ mày ký xác nhận chuyển nhượng sang tên cho cái Mai luôn để tiện nhận tiền. Mày lo mà chăm bà cho chu đáo, đây là vận may cả đời đấy con ạ!”
Tuấn đứng chôn chân, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. 5 tỷ đồng? Con số đó gấp mấy chục lần tiền lương kỹ sư quèn của anh cộng lại cả đời. Nhưng điều khiến anh kinh hãi hơn là anh vừa mới đuổi “thần tài” ra khỏi nhà bằng một cách không thể cứu vãn.
Chưa kịp hoàn hồn, Tuấn nhận được tin nhắn tiếp theo từ em trai Mai: “Anh Tuấn, chị Mai nhận được vali anh gửi rồi. Chị ấy khóc ngất đi, mẹ em biết chuyện thì tăng xông, bác sĩ đang phải cấp cứu lại. Chị Mai bảo anh không cần về đâu, luật sư của gia đình em sẽ liên lạc với anh sớm để giải quyết thủ tục ly hôn. Nhà em nghèo thật, nhưng không gả con gái để anh sỉ nhục.”
Tuấn lao ra khỏi nhà như một gã điên. Anh bắt taxi chạy bạt mạng về quê suốt 2 tiếng đồng hồ. Vừa đặt chân đến cổng bệnh viện, nhìn thấy Mai gầy gò ngồi gục đầu bên hành lang, Tuấn quỳ sụp xuống, mặc kệ ánh nhìn khinh bỉ của bao người qua lại.
— “Mai ơi, anh sai rồi! Anh chỉ là nóng giận nhất thời, anh lo cho em quá nên mới nói quẩn… Anh về để cùng em chăm mẹ đây!”
Mai ngước mắt nhìn anh, đôi mắt sưng mọng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Cô không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đẩy chiếc vali quay lại phía anh. Trên tờ giấy “Khỏi về” ban nãy, cô đã viết thêm một dòng chữ bằng bút đỏ, gai người:
“Tôi không về nhà anh nữa, vì từ giờ tôi đã có nhà riêng. Còn anh, hãy cầm lấy cái sĩ diện của mình mà sống hết đời đi.”
Tuấn gào khóc, bám lấy tà áo vợ xin tha thứ, nhưng cánh cửa phòng bệnh đã đóng sầm lại. Anh nhận ra cái giá của sự coi thường và thói sĩ diện hão không chỉ là một cuộc hôn nhân đổ vỡ, mà là anh đã tự tay vứt bỏ người phụ nữ yêu mình nhất ngay lúc anh tưởng mình đang nắm quyền sinh quyền sát trong tay.
