Vừa tới nhà sếp, tôi sữ//ng người khi thấy vợ cũ bước ra, cho//áng vá//ng khi biết thân phận hiện tại của cô ấy…

Vừa tới nhà sếp, tôi sữ//ng người khi thấy vợ cũ bước ra, cho//áng vá//ng khi biết thân phận hiện tại của cô ấy…

Tôi là Nam, 36 tuổi, nhân viên kinh doanh lâu năm trong công ty xây dựng. Sáng nay, sếp tổng mời tôi tới nhà riêng bàn về dự án mới. Tôi hồi hộp lắm, vì nếu thuận lợi, tôi sẽ được thăng chức phó phòng, tiền lương tăng gấp đôi.

Tới cổng biệt thự, tôi vẫn còn run. Căn nhà lớn, sân vườn phủ đầy hoa giấy. Người giúp việc ra mở cửa, mời tôi vào phòng khách rộng thoáng. Tôi vừa ngồi xuống thì nghe tiếng bước chân nhẹ phía sau. Quay đầu lại, tôi ch/ết sữ/ng.

Người phụ nữ mặc váy dài màu kem, tóc búi gọn, khuôn mặt dịu dàng bước ra, tay cầm ấm trà. Cô ấy… chính là Thu, vợ cũ của tôi.

Tôi ngỡ ngàng đến mức không thốt nên lời. Ba năm trước, chúng tôi l/y hô/n sau gần bốn năm chung sống. Lúc đó, tôi chỉ là nhân viên qu/èn, lương ba cọc ba đồng. Thu muốn mở tiệm bánh nhưng tôi không ủng hộ. Tôi trách cô ấy mơ mộng, không lo nội trợ, còn cô ấy thì giậ/n vì tôi không hiểu ước mơ của vợ. Chúng tôi c/ãi v/ã triền miên, rồi đường ai nấy đi.

Sau l/y h/ôn, tôi la/o đ/ầu vào làm việc, nghe đâu Thu chuyển tới thành phố khác. Vậy mà hôm nay, cô ấy xuất hiện ở đây, trong ngôi biệt thự này, với dáng vẻ tự tin và dịu dàng hơn bao giờ hết.



Sếp tổng từ trên lầu bước xuống, vui vẻ bắt tay tôi:
– Nam đến rồi à, tôi đợi cậu để bàn chuyện ký hợp đồng. À, giới thiệu với cậu, đây là Thu – cô ấy là…

…Sếp tổng mỉm cười, đặt tay nhẹ lên vai Thu:
– …là vợ tôi. Đồng thời cũng là người góp vốn lớn nhất cho dự án lần này.

Tôi đứng chết lặng. Tai ù đi, mọi âm thanh xung quanh như bị bóp nghẹt. Người phụ nữ từng bị tôi chê là “mơ mộng viển vông”… giờ lại đứng ở vị trí mà tôi không dám tưởng tượng.

Thu khẽ gật đầu chào tôi, ánh mắt bình thản đến lạ:
– Lâu rồi không gặp, anh Nam.

Giọng cô nhẹ nhàng, không hằn học, không trách móc… càng khiến tôi thấy nghẹn trong cổ.

Sếp kéo ghế mời tôi ngồi, hồ hởi nói về dự án:
– Chuỗi tiệm bánh cao cấp của Thu đang phát triển rất tốt. Lần này, chúng tôi mở rộng quy mô, cần đối tác xây dựng chuyên nghiệp. Tôi nghe trưởng phòng đánh giá cậu rất cao, nên mới mời tới.

“Tôi nghe trưởng phòng đánh giá cậu rất cao…”

Câu nói ấy như một nhát dao xoáy sâu. Hóa ra, tôi đến đây vì năng lực… nhưng người quyết định cuối cùng lại là cô ấy.

Tôi lén nhìn Thu. Cô vẫn giữ nụ cười nhẹ, điềm đạm rót trà, dáng vẻ tự tin của một người đã đi qua đủ sóng gió để trưởng thành.

Cuộc trao đổi bắt đầu. Tôi cố giữ bình tĩnh trình bày phương án, nhưng trong đầu liên tục hiện lên hình ảnh năm xưa—khi Thu cầm bản kế hoạch mở tiệm bánh, còn tôi thì gạt đi, cho rằng đó chỉ là giấc mơ viển vông.

Khi tôi nói xong, căn phòng im lặng vài giây.

Sếp quay sang Thu:
– Em thấy thế nào?

Thu nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của người vợ từng chờ tôi thấu hiểu… mà là ánh mắt của một người đối tác.

Cô khẽ nói:
– Phương án ổn. Nhưng tôi có một điều kiện.

Tim tôi đập mạnh.

– Tôi muốn người trực tiếp phụ trách dự án này… là anh Nam.

Tôi sững người.

Sếp bật cười:
– Tôi cũng đang định nói vậy.

Tôi chưa kịp hiểu thì Thu nói tiếp, giọng vẫn bình thản:
– Vì tôi tin anh làm được. Ngày xưa… anh luôn là người kiên trì nhất mà tôi từng biết.

Một khoảng lặng kéo dài.

Tôi cúi đầu, lần đầu tiên trong nhiều năm, cảm thấy vừa xấu hổ… vừa biết ơn.

– Cảm ơn… em.

Thu không đáp, chỉ mỉm cười nhẹ.

Cuộc họp kết thúc. Tôi đứng dậy ra về, đi ngang qua Thu. Định nói thêm điều gì đó… nhưng rồi lại thôi.

Ra đến cổng, tôi quay lại nhìn căn biệt thự một lần nữa.

Ba năm trước, tôi đã đánh mất một người phụ nữ chỉ vì không tin vào ước mơ của cô ấy.

Ba năm sau, cô ấy không chỉ biến giấc mơ thành hiện thực… mà còn cho tôi một cơ hội.

Không phải để quay lại.

Mà là để tôi hiểu—có những thứ, một khi đã bỏ lỡ… thì cả đời cũng không thể lấy lại.