Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra, cô bạn làm kế toán vội vã đổi lại ‘lõi’ rồi mỉm cười ‘không ai biết đâu mà’, cứ tưởng êm xuôi, nào ngờ 3 hôm sau, cô dâu hoảng hốt gọi điện thông báo tin s/ố/c ng/ấ/t …. hóa ra bên trong phong bì đó chính là ……

Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra, cô bạn làm kế toán vội vã đổi lại ‘lõi’ rồi mỉm cười ‘không ai biết đâu mà’, cứ tưởng êm xuôi, nào ngờ 3 hôm sau, cô dâu hoảng hốt gọi điện thông báo tin s/ố/c ng/ấ/t …. hóa ra bên trong phong bì đó chính là ……

Cách đây hơn một tháng, tôi cùng nhóm bạn cấp 3 – tổng cộng bảy người – rủ nhau về quê dự đám cưới của Hằng, cô bạn hiền lành, từng là lớp phó học tập năm nào. Ngày xưa, Hằng lúc nào cũng xuất hiện với đôi dép tổ ong và chiếc xe đạp cà tàng, áo đồng phục sờn vai, nhưng luôn là người học giỏi và tốt bụng nhất lớp. Ai cũng mừng khi nghe tin Hằng lấy chồng – một kỹ sư làm ở Sài Gòn – nên nhóm chúng tôi thống nhất: góp 500.000 đồng/người, làm một phong bì chung mừng bạn.
Vì đám cưới ở quê xa, nhóm tự thuê xe bảy chỗ đi sớm từ sáng, định ăn cỗ rồi về trong ngày. Mọi thứ đều vui vẻ, tiếng cười rộn rã suốt dọc đường.
Nhưng không khí thay đổi hẳn khi chúng tôi ngồi vào bàn tiệc.

Bàn cỗ được dọn ra khá đơn giản: vài món thịt heo, gà luộc, một đĩa nem và canh măng. Cỗ quê mà, tôi thấy cũng bình thường. Vậy mà N. – cô bạn trong nhóm, hiện làm kế toán ở thành phố – nhăn mặt từ lúc món đầu tiên được bưng lên.



“Trời ơi, cỗ kiểu này mà mừng 500.000 á? Cả bàn này chắc hết hơn triệu rưỡi là cùng. Tính ra mình mừng nhiều quá rồi đấy.” …

N. vừa nói vừa lén lút rút chiếc phong bì chung của cả nhóm ra khỏi túi xách. Trong lúc mọi người mải nói chuyện và gắp đồ ăn, N. bằng đôi tay thoăn thoắt của một kế toán chuyên nghiệp, đã nhanh chóng tráo số tiền 3,5 triệu đồng bên trong bằng một xấp tiền lẻ 1.000 và 2.000 đồng mà cô vốn chuẩn bị để đi lễ chùa.

“Thôi, mình mừng thế này là ‘hợp lý’ với cái mâm cỗ này rồi. Không ai biết đâu, tiền thừa để tí nữa nhóm mình đi cà phê, karaoke tăng hai ở thành phố có phải sướng hơn không?” – N. nháy mắt đầy đắc thắng, rồi bỏ chiếc phong bì “ruột mới” vào thùng mừng cưới.

Cả nhóm dù có người ái ngại nhưng thấy N. quyết liệt quá, lại đang lúc ồn ào nên cũng tặc lưỡi bỏ qua. Chúng tôi ra về, trong lòng vẫn đinh ninh Hằng sẽ chẳng bao giờ biết được ai là người bỏ bao nhiêu trong cái phong bì chung ấy.

Nào ngờ, đúng 3 ngày sau, điện thoại tôi rung lên bần bật. Là Hằng gọi. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia Hằng đã nức nở, giọng lạc đi vì hoảng hốt: — “Mai ơi… cứu tớ với! Cái phong bì của nhóm mình… sao bên trong lại là… tờ vé số trúng giải đặc biệt?”

Tôi nghe mà rụng rời chân tay, tim đập loạn nhịp. Tôi vội vàng gọi cả nhóm lại, tra hỏi N. đến cùng. Lúc này, N. mới tái mặt, run rẩy lục lại túi xách rồi oà khóc nức nở. Hóa ra, trong lúc vội vàng tráo tiền, N. đã sơ ý lấy nhầm xấp tiền lẻ kẹp cùng tờ vé số mà cô vừa mua sáng hôm đó để vào phong bì mừng cưới. Tờ vé số ấy N. tiện tay kẹp vào xấp tiền lẻ, định bụng chiều về sẽ dò kết quả, ai ngờ nó chính là tờ vé số trúng độc đắc 2 tỷ đồng mà cô hằng mơ ước.

Hằng nức nở trong điện thoại: — “Tớ mở phong bì ra thấy toàn tiền lẻ 1 nghìn, 2 nghìn… tớ buồn lắm, nghĩ mình sống thế nào mà bạn bè lại đối xử như vậy. Nhưng khi thấy tờ vé số kẹp bên trong, tớ tò mò dò thử thì thấy trúng giải đặc biệt. Tớ sợ quá, số tiền này lớn quá Mai ơi, tớ không dám nhận, các cậu về lấy lại đi!”

Cả nhóm đứng hình. N. từ chỗ hả hê vì “tiết kiệm” được vài trăm ngàn, giờ đây trắng tay mất sạch 2 tỷ đồng chỉ vì thói ích kỷ, tính toán chi li với bạn thân. Sự xấu hổ bao trùm lấy cả nhóm khi đối diện với tấm lòng chân thành của Hằng. Dù Hằng đồng ý trả lại tờ vé số, nhưng tình bạn bao nhiêu năm qua giữa chúng tôi và Hằng đã xuất hiện một vết nứt không bao giờ lành lại được.

N. đứng đó, nhìn tờ vé số tiền tỷ mà mặt cắt không còn giọt máu. Cái giá của sự tính toán thiệt hơn trên mâm cỗ quê chính là sự khinh rẻ của bạn bè và sự hối tiếc muộn màng về một khối tài sản khổng lồ đã tuột khỏi tầm tay.