Chồng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho nh/â:n t/ình nuôi con, tôi nói một câu khiến anh t:ái mặt ngh:ẹ:n lời….Em cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… nuôi con.”

Chồng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho nh/â:n t/ình nuôi con, tôi nói một câu khiến anh t:ái mặt ngh:ẹ:n lời….Em cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… nuôi con.”

Câu nói vang lên giữa căn bếp ấm áp của gia đình, khiến tôi như chết lặng. Chồng tôi người từng thề non hẹn biển, giờ lại đứng đó, xin tiền tôi để chu cấp cho con riêng với người tình.

Trời Hà Nội vào cuối tháng Mười, lạnh se sắt. Tôi – Thu Hà – đang đứng nấu bữa tối trong căn nhà nhỏ ở quận Thanh Xuân, nơi hai vợ chồng và con gái 5 tuổi của tôi, bé Gấu, sống bình yên suốt bao năm qua.

Chồng tôi – Tuấn – là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công trình. Tôi làm kế toán tại một công ty tư nhân, thu nhập ổn định. Sau bao năm vất vả tích góp, chúng tôi vừa trả xong căn nhà này cách đây 6 tháng. Những tưởng, sau bao nhiêu giông bão, cuộc sống đã bắt đầu dễ thở hơn một chút.

Nhưng rồi, buổi tối hôm đó, mọi thứ đổ vỡ chỉ bằng một câu nói.

Tuấn bước vào bếp, vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê chiếc điện thoại. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài.

Hà này, anh… anh có chuyện muốn nói.

Tôi dừng tay, lau vội dầu mỡ bám trên áo, nhìn anh.

Có chuyện gì vậy?

Tuấn ngập ngừng một lát rồi nói, như thể phải cố ép từng chữ ra khỏi miệng:

Anh cần mượn em 500 triệu. Anh… anh cần chu cấp cho con riêng… của anh và Nhung.

Tôi chế//tt lặng. Cái muôi đang cầm trên tay rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Gì cơ? – Tôi hỏi lại, giọng run lên.

Tuấn cúi đầu, giọng lí nhí như một đứa trẻ mắc lỗi:

– Là Nhung – cô ấy có thai khi anh đi công trình ở Quảng Ninh năm ngoái. Anh… anh không biết cho đến khi cô ấy sinh. Giờ cô ấy yêu cầu anh có trách nhiệm. Cô ấy không kiện, chỉ yêu cầu anh hỗ trợ 500 triệu để nuôi con trong 5 năm đầu.



Tôi không biết nên cười hay nên khóc…sau khi bình tĩnh tôi đưa ra một quyết định….

Gemini đã nói

Một sự phản bội quá đỗi ngỡ ngàng, nhất là khi nó đến ngay lúc mái ấm vừa mới tạm yên ổn sau những năm tháng tích góp. 500 triệu không chỉ là con số, đó là mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng, là tương lai của bé Gấu.

Dưới đây là đoạn kết cho câu chuyện của bạn, nơi nhân vật Thu Hà thể hiện bản lĩnh của một người phụ nữ hiện đại:


Tôi tắt bếp. Không gian bỗng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Tôi nhìn Tuấn, người đàn ông tôi từng coi là bầu trời, giờ đây sao xa lạ và thấp bé đến thế.

Tôi hít một hơi thật sâu, lau vội giọt nước mắt chực trào, rồi thong thả ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Giọng tôi bình thản đến lạ lùng:

“Được, em sẽ cho anh 500 triệu. Nhưng không phải là ‘cho mượn’, mà là em mua.”

Tuấn ngẩng phắt đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng xen lẫn ngơ ngác: “Mua? Em mua gì cơ?”

Tôi nhếch mép, nụ cười chua chát nhưng cương quyết:

“Em mua lại sự tự do của chính mình và tương lai của con gái. 500 triệu này là một nửa số tiền tiết kiệm chung của chúng ta. Em sẽ đưa nó cho anh ngay sáng mai, với một điều kiện duy nhất: Anh ký vào đơn ly hôn và chuyển toàn bộ quyền sở hữu căn nhà này sang tên cho mẹ con bé Gấu.

Tuấn tái mặt, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Anh ta lắp bắp: “Hà… em nói gì vậy? Chuyện của anh và cô ấy chỉ là tai nạn… anh vẫn yêu mẹ con em mà.”

“Tai nạn kéo dài cả năm trời sao?” – Tôi ngắt lời, giọng đanh thép – “Anh xin tiền vợ để nuôi con riêng với nhân tình, rồi anh vẫn muốn về đây đóng vai người chồng tốt, người cha mẫu mực sao? Sự tử tế của anh đắt quá, tôi không mua nổi. 500 triệu đó, coi như tôi trả cho những năm tháng thanh xuân nhìn lầm người. Anh cầm lấy để thực hiện ‘trách nhiệm’ của mình đi, còn trách nhiệm với bé Gấu, tôi sẽ tự gánh vác.”

Tuấn đứng chôn chân giữa căn bếp, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn tờ đơn ly hôn tôi đã âm thầm chuẩn bị sẵn trong ngăn kéo từ lúc nghe phong phanh chuyện anh có người khác, giờ đây mới thực sự hiểu rằng: Cánh cửa ngôi nhà này đã vĩnh viễn khép lại với anh ta.

Tôi đứng dậy, bế bé Gấu đang ngái ngủ vào phòng, để mặc anh ta đứng đó với nỗi ân hận muộn màng và hơi lạnh của mùa đông Hà Nội đang tràn vào qua khe cửa.