Bị thông gia m//ắ/ng giữa đám đông: “C/h/ử/a trước thì tự mà lên xe hoa!” — Không ngờ b/ố cô dâu lập tức bước ra làm một h/àn/h động khiến cả họ nhà trai cứng họng, xấ./u hổ nhớ đời.
Bị thông gia m//ắ/ng giữa đám đông: “C/h/ử/a trước thì tự mà lên xe hoa!” — Không ngờ b/ố cô dâu lập tức bước ra làm một h/àn/h động khiến cả họ nhà trai cứng họng, xấ./u hổ nhớ đời.
Sáng hôm đó, tại một con ngõ nhỏ ngoại thành, nhà gái đã chuẩn bị xong xuôi bàn ghế, rạp cưới, cổng hoa lụa tím treo đầy bong bóng. Cô dâu Thủy ngồi trong phòng, tay run run vuốt chiếc váy cưới trắng muốt, bụng lùm lùm ở tháng thứ 4 khiến cô không dám bước ra chào khách. Mặt cô tái nhợt, mắt sưng mọng vì khóc cả đêm.
Ngoài sân, nhà trai vừa tới, chú rể Mạnh mặc vest đen bóng, tay đút túi quần, mặt cau có. Mẹ Mạnh bước xuống xe, hất mặt nhìn rạp cưới rồi nói lớn:
– Bố nó đâu, gọi ra đây tôi nói chuyện.
Bố Thủy vội vàng chạy ra cúi chào:
– Dạ chào thông gia, mời chị và mọi người vào nhà uống nước.
Nhưng bà thông gia gạt phắt:
– Uống với chả nước. Tôi nói cho ông biết, con gái ông có bầu trước cưới, làm mất mặt nhà tôi. Hôm nay nếu nó muốn lên xe hoa, tự nó phải bước ra. Nhà tôi không rước đứa con dâu hư hỏng như thế.
Tiếng bà vang lên giữa sân, khách khứa xung quanh im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng gió lùa xào xạc qua tấm phông cưới. Thủy nghe thấy, bật khóc nức nở trong phòng. Mẹ cô hoảng loạn, chạy vào ôm con, còn bố cô đứng chết trân ngoài sân, hai bàn tay siết chặt.
Nhà trai đứng thành hàng dài, ai cũng nhìn với ánh mắt khinh thường. Bà thông gia quay sang con trai:
– Mạnh, mày đứng đấy làm gì? Gọi nó ra đây, tự nó quỳ xin cưới thì tao mới đồng ý cho vào nhà.
Mạnh lúng túng, cúi đầu không nói gì. Ông Toản – bố Thủy – nhìn con rể tương lai, nhìn bụng con gái mình rồi thở dài. Từ nhỏ, Thủy ngoan ngoãn, học xong cấp 3 thì lên thành phố làm công nhân. Gặp Mạnh, nó yêu say đắm, nào ngờ có bầu, gia đình Mạnh lại coi thường. Ông hít sâu, bước vào trong nhà.
Một lát sau, khi mọi người còn đang xì xào bàn tán, ông Toản bước ra. Trên tay ông là sổ đỏ mảnh đất duy nhất ông có, ngôi nhà đang ở cũng dựng trên đất đó. Ông tiến thẳng đến trước mặt bà thông gia, giọng run run nhưng dứt khoát:
– Đây là sổ đỏ nhà tôi. Tôi cho con gái tôi mang sang làm của hồi môn. Còn đây…
Ông quay sang nhìn Mạnh, rút trong túi áo ra một xấp tiền lẻ đã vò nhàu, chỉ chừng vài trăm nghìn, đặt lên bàn lễ:
– Đây là lễ cưới. Nếu các người khinh con tôi vì nó chửa trước, thì khỏi cưới hỏi gì. Tôi chỉ cần nó được yên ổn sinh nở, không cần gả vào nhà coi thường nó. Các người về đi.

Tiếng xôn xao vang lên khắp rạp cưới. Mặt bà thông gia đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ…
Bà thông gia định mở miệng định mắng tiếp, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào thì ông Toản đã làm một hành động còn kinh khủng hơn.
Ông tiến lại gần chiếc xe hoa sang trọng của nhà trai, lột phăng dải lụa hồng và chữ “Hỷ” đang dán trên đầu xe, ném thẳng xuống đất. Sau đó, ông quay vào trong dắt Thủy bước ra. Lúc này, Thủy không còn cúi đầu sợ hãi nữa, cô nhìn cha mình với đôi mắt đẫm lệ nhưng đầy nghị lực.
Ông Toản dõng dạc nói trước mặt hàng trăm khách khứa: – “Các người nói con tôi hư hỏng vì có bầu trước? Vậy con trai bà là loại gì khi làm con gái nhà người ta có bầu rồi đứng nhìn mẹ mình lăng mạ vợ sắp cưới? Nhà tôi nghèo thật, nhưng danh dự thì không bán. Cái xe hoa này, nhà bà cứ mang về mà rước cái ‘sĩ diện’ của bà đi!”
Dứt lời, ông quay sang mấy anh em thanh niên trong họ, ra hiệu dẹp bàn ghế, tháo rạp ngay lập tức. Ông Toản tuyên bố: – “Hôm nay không có đám cưới gì hết! Nhưng sẽ có một bữa tiệc mừng con gái tôi về nhà. Ai là bạn bè, người thân của Thủy thì ở lại uống chén rượu mừng cháu ngoại tôi sắp chào đời. Còn ai cảm thấy khinh rẻ, xin mời rời khỏi đây!”
Hành động dứt khoát của người cha khiến cả họ nhà trai “cứng họng”. Mạnh – chú rể – lúc này mới cuống cuồng chạy lại nắm tay Thủy van xin, nhưng bị ông Toản gạt phăng ra: – “Cậu không xứng đáng làm cha của đứa trẻ này. Một người đàn ông không bảo vệ được người phụ nữ của mình lúc nhục nhã nhất thì lúc vinh hiển cũng chỉ là kẻ bỏ đi.”
Bà thông gia đứng giữa sân, mặt tái mét vì xấu hổ nhớ đời. Khách khứa xung quanh bắt đầu xoay chuyển thái độ, họ vỗ tay rầm rộ ủng hộ ông Toản. Họ nhận ra rằng, cái thai không phải là cái tội, tội ác lớn nhất là sự hèn nhát của người đàn ông và sự độc ác của người lớn.
Đám cưới bỗng chốc biến thành một bữa tiệc gia đình ấm cúng. Nhà trai lủi thủi lên xe ra về trong sự dè bỉu của cả xóm. Thủy lau nước mắt, cô hiểu rằng dù cuộc đời có bão giông, cô vẫn còn một “vị đại gia” vĩ đại nhất đời mình – chính là người cha già lam lũ nhưng đầy khí phách.