Bố mẹ đều bị li:;ệt nằm một chỗ không có tiền cho tôi đi học đại học, bà nội bảo tôi đạp xe đến nhà chú vay tiền nhập học nhưng vừa nói đã bị chú đ:;uổi thẳng ra khỏi nhà, thím tôi còn nói “bố đã ch:;et đâu mà nhờ đến chú” nhưng 5 năm ….
Bố mẹ đều bị li:;ệt nằm một chỗ không có tiền cho tôi đi học đại học, bà nội bảo tôi đạp xe đến nhà chú vay tiền nhập học nhưng vừa nói đã bị chú đ:;uổi thẳng ra khỏi nhà, thím tôi còn nói “bố đã ch:;et đâu mà nhờ đến chú” nhưng 5 năm ….
Năm tôi 18 t-uổi, đúng lúc nhận giấy báo trúng tuyển đại học, thì biế;/n c;/ố ập đến. Cả bố và mẹ đều lần lượt bị ta-i biế;/n, li-ệt gần như toàn thân. Tiền viện phí, thuốc men đã vét sạch số tiền dành dụm bấy lâu.
Ngày nhập học sắp đến, tôi ho;/ang ma;/ng không biết xoay xở thế nào. Bà nội nhìn tôi thở dài:
– Hay con đạp xe sang nhà chú H. vay tạm ít tiền, học xong rồi trả…
Nghe lời bà, tôi đạp chiếc xe cà tàng gần chục cây số sang nhà chú. Chưa kịp nói hết câu “Cháu xin vay ít tiền nhập học…”, chú đã quát:
– Nhà ta/0 còn chưa đủ ăn, ai nuôi mày học cho nổi! Về!
Chưa kịp hoàn h-ồn, thím tôi còn bồi thêm:
– Bố mày đã ch;/ết đâu mà nhờ đến chú? Sao không bảo bố mà//y lo cho?
Tôi đứng ch;/ết lặng, tay nắm chặt chiếc phong bì trắng rỗng tuếch, rồi lẳng lặng quay xe về, cố nuốt nghẹn để bà nội không nhìn thấy tôi khóc.

Nào ngờ đâu chính từ đây, cuộc đời tôi lại khác, chờ đúng 5 năm sau khi tôi cố gắng học hành, làm đủ thứ nghề để chăm bà hiện tại có sự thành công riêng .