Tiếng khóc lọt lòng của đứa bé chưa kịp vang lên thì điện thoại trên bàn rung lên bần bật. “Chồng chị với em nãy giờ 4 hiệp rồi đấy..Ở phòng 302 nhé…đầy th;ách th;ức hiện ra trước mắt…

Tiếng khóc lọt lòng của đứa bé chưa kịp vang lên thì điện thoại trên bàn rung lên bần bật. “Chồng chị với em nãy giờ 4 hiệp rồi đấy..Ở phòng 302 nhé…đầy th;ách th;ức hiện ra trước mắt…

Tiếng khóc lọt lòng của đứa bé chưa kịp vang lên thì chiếc điện thoại trên bàn rung lên liên hồi. Trong phòng chờ, bà Hạnh – mẹ chồng của Linh – vừa đứng lên định vào hỏi bác sĩ thì tiếng rung khiến bà chú ý. Màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: “Anh Dũng”. Bà thoáng giật mình. Con trai bà đang ở công ty, lẽ ra giờ này phải có mặt ở đây.

Nghĩ là việc gấp liên quan tới ca sinh, bà nhấc điện thoại lên. Nhưng khi ngón tay chạm vào màn hình, sự bình yên cuối cùng của bà đã biến mấ/t.

Tin nhắn đầu tiên đập vào mắt:

“Đ:::ẻ xong nhớ gọi tôi. Nhưng đừng mong tôi đến. Tôi đang bận… với cô ấy.”
Bà đứng lặng. Chưa kịp hiểu thì tin nhắn tiếp theo kéo đến, lần này dài hơn, trụi và không thể chối cãi.
“Con của cô thì cô tự lo. Tôi sống cho tôi. 5 năm qua tôi gượng lắm rồi. Chừng nào ký đơn thì báo.”
Bà Hạnh cảm giác như có ai b;;ó;p chặt tim mình. Bà mất gần 30 phút để bình ổn lại hơi thở, đọc đi đọc lại từng chữ, từng câu, hy vọng đó là sự hiểu lầm. Nhưng càng đọc, bà càng rõ một điều: con trai bà đã phản bội, và không chỉ phản bội, nó còn chọn đúng thời khắc này để tàn nhẫn nhất có thể với người vợ đang nằm trong phòng sinh.

Bà muốn gọi Dũng, nhưng tay run đến mức không bấm nổi. Một phần trong bà vẫn cố níu lấy chút niềm tin cuối cùng rằng con trai bà không thể tệ đến như vậy. Nhưng chuỗi tin nhắn đổ đến liên tục đã dập tắt hy vọng đó. Những lời lẽ cay độc như thể người gửi không còn xem Linh là con người. “Chồng chị với em nãy giờ 4 hiệp rồi đấy..Ở phòng 302 nhé…đầy th;ách th;ức hiện ra trước mắt…
Một y tá vừa bước ra khỏi phòng sinh, nở nụ cười mừng:

“Chúc mừng gia đình, mẹ tròn con vuông. Bé đang được vệ sinh, lát nữa sẽ cho người nhà vào.”
Còn bà Hạnh thì không cười nổi. Bà nhìn cánh cửa phòng sinh, nơi Linh – con dâu mà bà từng khắt khe, từng soi mói – đang một mình chịu đớn, và chợt nhận ra: nếu đứa bé vừa chào đời mà biết cha nó đã gửi những lời này đúng khoảnh khắc nó ra đời, có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ muốn gọi người ấy là cha.
Ý nghĩ ấy làm bà rùng mình. Rồi trong vài phút ngắn ngủi, một quyết định hình thành – mạnh mẽ đến mức chính bà cũng không ngờ mình có thể.



Khi mọi người trong gia đình được báo tin và lục đục kéo tới bệnh viện, họ không hiểu sao bà lại đứng chặn trước cửa phòng sinh, gương mặt nghiêm lại, ánh mắt căng như dây đàn. Và rồi, khi mọi người vừa định bước vào thăm Linh, bà đã dõng dạc nói ra một câu làm cả hành lang choáng váng.
Một chuyện kinh hoàng – điều không ai tưởng tượng nổi – đã bắt đầu từ khoảnh khắc đó…

Tiếng khóc lọt lòng của đứa bé còn chưa kịp vang trọn thì chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật.

Trong phòng chờ, bà Hạnh – mẹ chồng của Linh – vừa đứng dậy định vào hỏi bác sĩ thì tiếng rung liên hồi khiến bà khựng lại. Màn hình sáng lên, hiện cái tên quen thuộc: Anh Dũng.

Bà giật mình. Con trai bà nói đang họp gấp, lát nữa sẽ vào bệnh viện. Vậy sao lại nhắn tin lúc này?

Nghĩ là việc liên quan đến ca sinh, bà vô thức nhấc máy.

Chỉ một giây sau, thế giới của bà như sụp xuống.

“Đẻ xong nhớ báo tôi. Nhưng đừng mong tôi tới. Tôi đang bận… với cô ấy.”

Bà chết lặng. Chưa kịp định thần, tin nhắn tiếp theo ập đến, trần trụi và tàn nhẫn đến mức không còn đường chối cãi:

“Con của cô thì cô tự lo. Tôi sống cho tôi. 5 năm qua tôi gượng lắm rồi. Bao giờ ký đơn thì báo.”

Bàn tay bà run lên, chiếc điện thoại suýt rơi xuống sàn. Bà đọc đi đọc lại từng chữ, như kẻ bị ai đó bóp nghẹt tim. Bà muốn tin là nhầm lẫn, là trò đùa độc ác nào đó… nhưng rồi những tin nhắn tiếp theo trút xuống như nhát dao liên tiếp:

“Chồng chị với em nãy giờ 4 hiệp rồi đấy. Ở phòng 302 nhé… đầy thách thức.”

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Con trai bà – đứa con mà bà từng bênh vực, từng cho rằng “đàn ông ai cũng lỡ dại” – đã phản bội vợ mình ngay trong khoảnh khắc cô đang vật lộn giữa ranh giới sống – chết để sinh con cho nó.

Bà Hạnh mất gần nửa tiếng chỉ để đứng im, dựa vào tường hành lang, hít thở như người sắp ngất. Bà muốn gọi cho Dũng, nhưng ngón tay cứng đờ. Một phần trong bà vẫn cố níu chút hy vọng mong manh rằng… biết đâu có gì đó bà hiểu nhầm.

Nhưng từng dòng tin nhắn bẩn thỉu kia đã giẫm nát niềm tin cuối cùng.

Đúng lúc ấy, cửa phòng sinh bật mở.

Một y tá bước ra, nở nụ cười tươi:

— Chúc mừng gia đình, mẹ tròn con vuông. Bé đang được vệ sinh, lát nữa người nhà vào thăm được rồi ạ.

Cả hành lang rộn lên vài tiếng thở phào.
Chỉ riêng bà Hạnh… không cười nổi.

Bà nhìn chằm chằm cánh cửa phòng sinh – nơi Linh, đứa con dâu mà bà từng khắt khe, từng soi mói, từng không vừa mắt – đang nằm kiệt sức sau cơn vượt cạn.

Một ý nghĩ lạnh buốt chạy dọc sống lưng bà:

Nếu đứa bé kia sau này biết được, cha nó đã gửi những lời này đúng khoảnh khắc nó chào đời… có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ muốn gọi người ấy là cha.

Tim bà thắt lại.

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một quyết định hình thành.
Nhanh. Dứt khoát.
Mạnh đến mức chính bà cũng không tin nổi mình có thể nghĩ ra điều ấy.

Khi người nhà lục tục kéo tới bệnh viện, chưa kịp bước vào phòng sinh, họ đã thấy bà Hạnh đứng chắn ngay trước cửa. Gương mặt bà lạnh như đá, ánh mắt căng lên đến đáng sợ.

— Mẹ làm gì vậy? – một người hốt hoảng hỏi.

Bà hít sâu một hơi, rồi nói một câu khiến cả hành lang chết lặng:

“Từ giây phút này, đứa bé kia… không còn liên quan gì đến nhà này nữa. Và thằng Dũng – nếu còn mặt mũi làm người – thì cũng đừng bao giờ bước chân vào đây.”

Một quyết định kinh hoàng – điều không ai tưởng tượng nổi – đã bắt đầu từ khoảnh khắc ấy…