Sau ly hôn tôi giấu kín gi/ọt m/áu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng..

Sau ly hôn tôi giấu kín gi/ọt m/áu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng..

Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn. Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận. Nhưng chẳng ai biết, ngay sau tờ giấy ly hôn lạnh tanh ấy… tôi đã mang trong mình giọt máu của anh.

Anh tên Trần Quốc Huy, hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết đời. Anh không tệ, chỉ là chúng tôi… không thể đứng chung trong một gia đình. Mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt, còn anh thì luôn im lặng mỗi lần bà nói những câu cay nghiệt. Đỉnh điểm là hôm tôi bị sảy thai lần đầu, bà bảo:

“Nhà này không nuôi người đàn bà không biết đẻ!”

Tôi ôm nỗi đau đó đi ra khỏi nhà chồng, ký đơn ly hôn trong im lặng. Nhưng đời trớ trêu đến mức, hai tuần sau tôi phát hiện mình có thai lại.

Tôi run lẩy bẩy khi nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót. Đáng lẽ tôi phải gọi cho anh. Đáng lẽ tôi phải nói: “Em có con rồi.” Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi sợ bị coi là trò bám víu. Tôi sợ mẹ anh giành lấy đứa bé. Và tôi sợ nhất… ánh mắt thương hại.
Tôi quyết định giấu.
Suốt chín tháng, tôi sống như người trốn chạy. Tôi nghỉ việc văn phòng, chuyển về một căn phòng trọ nhỏ ở Thủ Đức, đổi số điện thoại, khóa Facebook, tránh mọi người quen. Tôi không dám khám thai ở bệnh viện lớn, chỉ dám tới phòng khám tư. Mỗi lần nghe bác sĩ hỏi:
“Ba bé đâu em?”
tôi chỉ cười gượng: “Dạ… không có.”

Ngày chuyển dạ, tôi nhập viện quận trong cơn đau quặn thắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tôi bấu chặt ga giường, miệng cắn răng đến bật má/u.

Bác sĩ đỡ đẻ bước vào, dáng cao gầy, đeo khẩu trang kín mít. Khi ông cúi xuống, kiểm tra rồi ra lệnh:
“Rặn mạnh lên, sắp ra rồi!”

Tôi cố rặn, nước mắt trào ra. Lúc ấy, ông đưa tay kéo khẩu trang xuống để nói rõ hơn, giọng gắt:
Và tôi chết lặng.
Đó là Trần Quốc Huy.

Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy cái bụng bầu đã căng tròn, nhìn thấy hồ sơ bệnh án… và sự thật mà tôi đã giấu suốt gần một năm.



Không ai nói gì. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết… mọi thứ không thể quay lại như cũ nữa.

Không ai nói gì trong vài giây ngắn ngủi đó.
Chỉ có tiếng máy theo dõi nhịp tim thai kêu đều đều, và hơi thở của tôi dồn dập như sắp vỡ ra.

Anh sững người.
Tôi thì muốn tan ra.

Ánh mắt Trần Quốc Huy lướt từ khuôn mặt tái mét của tôi xuống cái bụng tròn căng, rồi dừng lại ở tờ hồ sơ bệnh án ghi rõ: “Sản phụ: Ly hôn – cha đứa bé: không khai báo.”

Giọng anh trầm xuống, không còn gắt như lúc nãy:

— … Là em sao?

Tôi cắn môi, nước mắt trào ra nhưng không dám khóc thành tiếng.
Đau đẻ đã khủng khiếp, nhưng khoảnh khắc bị nhìn thấu mọi bí mật còn đau hơn gấp bội.

Cô hộ sinh đứng cạnh hối:

— Bác sĩ, tập trung giúp sản phụ đi ạ, đầu bé ra rồi!

Anh hít sâu một hơi, kéo khẩu trang lên lại, giọng trở về đúng vai trò của một bác sĩ:

— Được rồi, em rặn theo nhịp của tôi.
— Một… hai… ba… rặn!

Tôi dồn hết sức còn lại, gào lên trong tiếng khóc.
Và rồi… tiếng khóc oe oe của con vang lên, cắt ngang mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi.

Con tôi ra đời an toàn.

Anh bế đứa bé lên, đôi tay run rất nhẹ.
Đó là khoảnh khắc tôi thấy anh không còn là “bác sĩ Trần Quốc Huy”, mà chỉ là một người đàn ông lần đầu nhìn thấy con mình.

Anh đặt con lên ngực tôi.
Bé nhúc nhích, da đỏ hồng, bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay tôi như sợ tuột mất.

Mắt tôi mờ đi.

Một lúc sau, khi mọi thứ đã ổn định, anh ghé sát tai tôi, nói khẽ đến mức chỉ mình tôi nghe được:

— Sao em lại giấu anh?

Tôi quay mặt đi, giọng khàn đặc:

— Vì em không muốn con em lớn lên trong một gia đình mà người mẹ luôn phải chịu nhục.
— Em sợ… mẹ anh sẽ lại nói những lời như trước.
— Em sợ anh… lại im lặng.

Anh nhắm mắt lại một giây rất ngắn.
Khi mở ra, trong mắt anh không còn sự lảng tránh quen thuộc ngày xưa.

— Anh xin lỗi.
— Lần trước anh đã không bảo vệ được em.
— Nhưng lần này… anh không muốn mất con.

Tôi cười buồn:

— Nhưng chúng ta đã ly hôn rồi.

Anh nhìn con đang ngủ ngoan trên ngực tôi, giọng khàn đi:

— Ly hôn không làm anh hết làm cha.
— Và cũng không xóa được việc… em từng là người anh yêu.

Ngoài cửa phòng sinh, trời mưa lất phất.
Mọi thứ đã thay đổi.
Tôi biết, từ giây phút anh kéo khẩu trang xuống, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác – không còn là cuộc trốn chạy đơn độc nữa.

Nhưng con đường phía trước…
có quay về được hay không,
lại là một câu chuyện khác, không ai dám chắc.