2 tháng say đắm bên cô b:ồ “thỏ non”, tôi ch:ế:t điế:ng khi vợ đặt lên bàn tờ giấy A4.

2 tháng say đắm bên cô b:ồ “thỏ non”, tôi ch:ế:t điế:ng khi vợ đặt lên bàn tờ giấy A4.

Người ta thường bảo: “Đừng đùa với giác quan thứ sáu của phụ nữ”. Nhưng tôi lại nghĩ, đáng sợ hơn cả giác quan thứ sáu chính là sự bình tĩnh đến lạnh lùng của một người vợ khi biết chồng ra ngoài tìm cái lạ. Vợ tôi không tỏ thái độ gì, cô ấy chọn cách khiến tôi ám ảnh đến mức “tởn tới già”.

Tôi là một trưởng phòng kinh doanh, có tiền, có ngoại hình và một gia đình êm ấm. Vợ tôi là người phụ nữ chỉn chu, vun vén, nhưng chính sự quá an toàn và quen thuộc của hôn nhân 10 năm khiến tôi thèm cảm giác lạ. Và tôi gặp Hạnh.

Hạnh làm phục vụ tại một quán cà phê tôi hay lui tới. Em 22 tuổi, bảo mình là sinh viên mới ra trường, chưa xin được việc đúng ngành nên đi làm thêm. Vẻ ngoài ngây thơ, đôi mắt to tròn ngấn nước và giọng nói ngọt như mía lùi của Hạnh đã hạ gục tôi ngay lập tức. Tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình, lén lút ba0 nuôi em. Tôi mua cho em quần áo đẹp, thuê cho em một căn chung cư mini, đổi lại là những giây phút thăng hoa mà tôi cho là “tình yêu đích thực”.

Suốt 2 tháng trời, tôi sống trong ảo mộng. Tôi tin vợ mình – một người phụ nữ quanh năm chỉ biết công sở và bếp núc – sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra. Tôi diễn vai người chồng mẫu mực khi về nhà, và hóa thân thành gã tình nhân hào phóng khi bên Hạnh.

Có một điều lạ là ngay lần đầu tiên đi nhà nghỉ, tôi thấy Hạnh rất điêu luyện. Em không hề rụt rè như vẻ bề ngoài “con nhà lành” hay “sinh viên mới lớn”. Những kỹ năng giường chiếu của em khiến tôi ngây ngất, tôi tự nhủ chắc do em yêu tôi quá nên mới nhiệt tình như vậy. Tôi đâu ngờ, đó là dấu hiệu của một “nghề nghiệp” thâm niên.



Một buổi chiều mưa tầm tã, tôi trở về nhà sớm hơn thường lệ. Căn nhà im ắng lạ thường. Vợ tôi ngồi ở sofa phòng khách, trên bàn không có cơm canh nóng hổi như mọi khi, mà chỉ có một xấp hồ sơ dày cộp. Và cuối cùng, điều gì đến cũng đến ..

Vợ tôi đứng dậy, đẩy về phía tôi một tờ giấy A4.

Không phải đơn ly hôn.

kết quả xét nghiệm.

Tên Hạnh.
Dấu đỏ bệnh viện.
Hai dòng chữ in đậm: Dương tính với bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Tôi chết sững. Máu trong người như đông lại.

Vợ tôi nhìn tôi, giọng bình thản đến rợn người:

— Em không theo dõi anh. Em chỉ đi khám sức khỏe định kỳ.
— Bác sĩ bảo em không sao… nhưng người chồng chung giường với em thì chắc chắn đã mang mầm bệnh từ bên ngoài về.

Tôi lắp bắp:

— Không… không thể nào…

Cô ấy mở tiếp xấp hồ sơ.

ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa tôi và Hạnh.
hợp đồng thuê căn hộ mini đứng tên tôi.
hóa đơn chuyển khoản tôi gửi cho Hạnh mỗi tháng.
Và cuối cùng… là bản tường trình của chính Hạnh tại công an phường – nơi vợ tôi đưa cô ta đến làm việc sáng nay.

Hóa ra, Hạnh không phải sinh viên mới ra trường.
Cô ta từng làm trong đường dây “gái bao” trá hình, bị xử phạt hành chính trước đó.
Căn hộ tôi thuê cho Hạnh… cũng là nơi cô ta tiếp nhiều người khác cùng lúc.

Vợ tôi mỉm cười rất khẽ:

— Em không đánh ghen. Em không cần giành chồng với loại phụ nữ đó.
— Em chỉ cần bằng chứng để bảo vệ mình và con.

Tôi quỵ xuống ghế.

Cô đặt thêm một tờ giấy nữa lên bàn.

Đơn ly hôn.
Kèm theo đơn yêu cầu tòa án tước quyền nuôi con của tôi vì “hành vi nguy hiểm cho sức khỏe gia đình”.

— Anh ký đi.
— Em không oán anh.
— Em chỉ không muốn con em lớn lên trong một ngôi nhà có người cha coi thường vợ và coi thường cả chính mạng sống của mình.

Hôm đó, tôi không chỉ mất vợ.

Tôi mất gia đình.
Mất danh dự.
Và mất cả cái ảo tưởng rằng mình đủ khôn ngoan để qua mặt một người phụ nữ đã nhìn thấu mình từ rất lâu.