Ngày bố chồng qua đời, chồng vội vã dẫn người phụ nữ khác và con riêng về chịu ta//ng, người vợ lặng lẽ ôm 2 con gái b/ỏ đ/i, 30 phút sau cả nhà chồng tá/i m/ặt…

Ngày bố chồng qua đời, chồng vội vã dẫn người phụ nữ khác và con riêng về chịu ta//ng, người vợ lặng lẽ ôm 2 con gái b/ỏ đ/i, 30 phút sau cả nhà chồng tá/i m/ặt…

Bố chồng m/ất lúc 3 giờ sáng. Điện thoại reo, người vợ gi//ật mì///nh tỉnh giấc. Ở đầu dây bên kia, chồng cô chỉ nói đúng một câu: “Bố m/ất rồi, em đưa con qua sớm.”

Cô thức dậy, đánh thức hai con gái. Con bé lớn bảy tuổi ngơ ngác hỏi mẹ: “Ông nội ngủ luôn hả mẹ?” Cô xoa đầu con: “Ừ, ông ngủ luôn rồi.”

Trời chưa sáng, sương vẫn giăng đặc. Khi ba mẹ con đến, ta/ng lễ đã chuẩn bị. Mọi người tấp nập, ai cũng kh/óc thư/ơng. Người vợ lặng lẽ đỡ mẹ chồng đang run rẩy. Bà nhìn cô, gật đầu mà không nói gì. Cô không khóc, chỉ thấy nhói nơi ngực. Bố chồng cô hiền, thương con dâu, hay mua kẹo, mua quà cho cháu gái. Hôm rồi còn dặn cô nghỉ ngơi nhiều vì gầy đi nhiều quá.

Một lát sau, chồng cô về. Nhưng anh ta không đi một mình. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ trẻ, tóc uốn lọn, khuôn mặt trang điểm nhẹ, và một cậu bé chừng bốn tuổi. Thằng bé có đôi mắt giống chồng cô đến lạ. Họ bước vào nhà. Người phụ nữ cúi đầu chào, trên tay xách giỏ trái cây. Thằng bé bám chặt váy mẹ nó, mắt đảo nhìn mọi người.

Tang gia bối rối. Mấy người cô, dì xì xào nhưng không ai dám hỏi. Mẹ chồng cô nhìn thấy cảnh đó, hai vai run lên, bà quay mặt đi, giọt nước mắt rơi xuống nền gạch.

Người vợ đứng yên. Hai con gái cô níu vạt áo mẹ, mắt mở to. Cô cúi xuống, vuốt tóc chúng. Không ai hiểu trong đầu cô lúc đó đang nghĩ gì. Không khóc, không gào, không trách móc.

Sau lễ nhập quan, người phụ nữ kia dắt con trai đến lạy bàn thờ. Chồng cô đứng cạnh, tay đặt nhẹ lên vai đứa bé. Người vợ nhìn cảnh đó, ngực thắt lại. Mọi thứ vỡ vụn trong im lặng. Cô quay sang nhìn hai con gái. Chúng nhìn bố, nhìn người phụ nữ kia, rồi lại quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy sợ hãi và khó hiểu.

Đến trưa, cô rút điện thoại, gọi xe. Rồi cô vào buồng, lấy mấy bộ quần áo của ba mẹ con bỏ vào túi xách. Cô không quên lấy sổ hộ khẩu và giấy khai sinh của con. Xong xuôi, cô dắt tay hai con bước ra cửa. Cô không chào ai. Mọi người nhìn theo, không ai kịp phản ứng. Họ nghĩ cô giận chồng, đi ra ngoài một lát cho khuây khỏa. Một đứa em chồng chạy ra hỏi: “Chị đi đâu đó?” Cô chỉ nói: “Chị đưa con đi, có gì mai về.”



30 phút sau, 1 cuộc gọi đã khiến cả gia đình chồng lâm cảnh n/áo lo/ạn…

30 phút sau, điện thoại của chồng cô rung lên liên hồi.

Đầu dây bên kia là giọng của luật sư quen của bố chồng – người từng nhiều năm làm giấy tờ nhà đất cho gia đình.

“Cậu về nhà ngay. Có việc khẩn liên quan đến di chúc của bố cậu.”

Chồng cô cau mày, bực bội:
“Bố tôi vừa mất, chuyện giấy tờ để sau được không?”

Luật sư hạ giọng, dứt khoát:
“Không để sau được. Di chúc ghi rất rõ: phải công bố trước mặt tất cả người thân trong ngày hôm nay.”

Cả nhà tái mặt.

Khi luật sư mở phong bì niêm phong trước bàn thờ, mọi người nín thở.

“Căn nhà này, mảnh đất hương hỏa và toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi… tôi để lại cho con dâu và hai cháu gái. Con trai tôi chỉ được hưởng phần tài sản riêng đứng tên nó từ trước. Người phụ nữ và đứa trẻ đi cùng con trai tôi… không liên quan gì đến tài sản của tôi.”

Không khí như đông cứng.
Mẹ chồng bật khóc nấc lên.
Chồng cô chết sững, mặt cắt không còn giọt máu.
Người phụ nữ kia lảo đảo, ôm chặt đứa bé, lắp bắp:
“Không… không thể như vậy được…”

Luật sư nói tiếp, giọng bình thản:
“Trước khi mất, bác trai đã sang tên căn nhà cho con dâu. Chìa khóa phụ bác để trong tủ áo của bác. Từ giây phút này, người có quyền quyết định việc ra vào ngôi nhà… là cô ấy.”

Cả nhà nhốn nháo.

Chồng cô lao ra ngoài, gọi điên cuồng.
Cuộc gọi thứ mười, cô mới bắt máy.

Giọng cô rất nhẹ, rất bình tĩnh:
“Anh về đi. Nhà đó… từ giờ không còn là nhà của anh nữa. Em đã để chìa khóa trên bàn thờ cho mẹ. Phần còn lại, luật sư sẽ nói với anh.”

Anh ta gào lên:
“Em quay về ngay! Đây là tang lễ của bố anh!”

Cô khẽ đáp:
“Bố thương em và hai con. Em không muốn bố phải nhìn thấy con trai mình phản bội vợ ngay trong ngày ông nhắm mắt.”

Rồi cô tắt máy.

Ngoài kia, chiếc xe chở ba mẹ con cô rẽ vào dòng người.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, lưng cô thẳng lại.
Không còn nước mắt.
Chỉ có một sự bình yên rất lạnh – bình yên của người đã quyết định rời đi, không quay đầu lại nữa.