Cái ngày tôi mang thai, người vui nhất không phải chồng tôi – mà lại là mẹ chồng…

Cái ngày tôi mang thai, người vui nhất không phải chồng tôi – mà lại là mẹ chồng.

Bà Năm nhìn que thử thai hai vạch, ánh mắt lóe lên niềm vui khó hiểu, rồi quay sang dặn dò dồn dập:
– Tốt rồi, tốt rồi… Phải giữ cho chắc cái thai này, hiểu chưa? Từ giờ mọi thứ để mẹ lo.

Tôi thấy lạ. Nhưng nghĩ bà mong cháu nên mừng, cũng không để tâm nhiều.

Chồng tôi – anh Quân – chỉ ậm ừ:
– Ừ, sinh con trai là được.

Câu nói ấy lạnh hơn cả nước đá. Nhưng tôi tự nhủ đàn ông ít thể hiện tình cảm, thôi thì nhẫn.

Một tuần sau, bà Năm nhất quyết kéo tôi đi khám thai ở một phòng khám tư quen biết của bà.
– Phòng khám này mẹ quen lâu rồi, yên tâm. Con cứ nghe lời mẹ là tốt cho cái thai.

Tôi gật đầu. Trong lòng vẫn hơi bất an nhưng không nói gì.

Đến lượt khám, bác sĩ siêu âm một lúc rồi nói nhỏ:
– Chị cho người nhà ra ngoài chút nhé, tôi cần kiểm tra thêm.

Mẹ chồng tôi bước ra, vẻ mặt hơi căng thẳng. Cánh cửa vừa khép lại, nữ y tá trẻ đứng cạnh bỗng cúi xuống, ghé sát tai tôi, giọng run run:
– Chị… có phải vợ anh Quân không?

Tôi giật mình:
– Dạ… đúng rồi. Sao em biết?

Cô y tá nhìn quanh, rồi siết nhẹ tay tôi:
– Chị ly hôn đi… chạy mau còn kịp!

Tôi chết lặng.
– Em nói gì vậy? Tại sao?

Cô lắc đầu, môi tái đi:
– Em không nói rõ được… nhưng anh ta… không phải lần đầu đưa vợ đến đây khám thai đâu…

Tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng.
– Ý em là…?

Cô chưa kịp nói thêm thì ngoài cửa vang lên tiếng mẹ chồng:
– Xong chưa? Sao lâu thế?

Y tá lập tức lùi ra, giả vờ sắp xếp hồ sơ như chưa hề nói gì. Tim tôi đập loạn, linh cảm xấu bủa vây.

Tối hôm đó, tôi lén mở điện thoại chồng. Bình thường anh khóa rất kỹ, nhưng lần này quên chưa khóa màn hình. Hàng loạt tin nhắn hiện ra.

“Anh yên tâm, lần này là con trai, bác sĩ nói rồi.”
“Đợi con bé kia sinh xong, mình tính tiếp…”

Tên người gửi là: “Lan – Phòng khám”.

Tay tôi run bần bật. Tôi bấm vào, kéo lên trên. Hình ảnh hiện ra khiến tôi lạnh toát sống lưng: ảnh siêu âm… và người phụ nữ nằm trên giường khám không phải tôi.

Dưới cùng là dòng tin nhắn của chồng:
“Chỉ cần nó sinh ra, mẹ anh sẽ lo giấy tờ nhận cháu nội. Con của em là con trai, còn con bé kia… nếu là con gái thì bỏ.”

Tôi nghẹn thở.

Hóa ra, tôi chỉ là “phương án dự phòng” để sinh cháu trai cho nhà chồng. Nếu tôi sinh con gái, họ sẵn sàng bỏ rơi cả mẹ lẫn con.

Sáng hôm sau, tôi giả vờ bình thường, nói với mẹ chồng:
– Mẹ ơi, hôm nay con muốn khám lại cho chắc, phòng khám khác.

Bà Năm sầm mặt:
– Khám ở đây là được rồi, đi đâu nữa!

Tôi mỉm cười:
– Dạ… vì con nghe nói ở đó kiểm tra kỹ hơn, biết chắc giới tính sớm.

Ánh mắt bà sáng rực. Bà lập tức đồng ý.

Nhưng thay vì đến phòng khám, tôi kéo vali thẳng đến tòa án, nộp đơn ly hôn. Toàn bộ tin nhắn, bằng chứng tôi in ra, kèm theo bản ghi âm cuộc nói chuyện lén giữa chồng và mẹ chồng tối qua.

Đến khi giấy triệu tập gửi về, cả nhà chồng mới bàng hoàng.

Bà Năm gọi điện gào lên:
– Mày điên rồi à? Đang mang thai mà đòi ly hôn? Không sợ con mày sau này không có cha sao?

Tôi bình thản đáp:
– Con tôi thà không có cha, còn hơn có một người cha chờ ngày bỏ nó chỉ vì nó không phải con trai.

Đầu dây bên kia im bặt.

Ngày ra tòa, tôi đưa ra tất cả bằng chứng. Hóa ra, người phụ nữ kia đã sinh con trai cho chồng tôi trước đó hai tháng. Họ định chờ tôi sinh, nếu là con gái sẽ ly hôn tôi để hợp thức hóa đứa con kia thành “cháu đích tôn”.

Thẩm phán nhìn chồng tôi lạnh lùng:
– Anh không chỉ vi phạm đạo đức hôn nhân mà còn có dấu hiệu lừa dối, chiếm đoạt tài sản chung. Tòa chấp nhận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn.

Tôi rời khỏi tòa với cái bụng bầu và một nụ cười nhẹ.

Vài tháng sau, tôi sinh một bé gái. Con bé ra đời khỏe mạnh, cười rất tươi.

Ngày xuất viện, nữ y tá hôm trước lặng lẽ đến thăm, xúc động nói:
– May quá… chị đã kịp chạy.

Tôi ôm con, mỉm cười:
– Ừ… chạy khỏi một cái bẫy mang tên “gia đình”.

Phía xa, tôi thấy chồng cũ đứng lặng ngoài cổng bệnh viện, muốn bước đến nhưng không dám. Mẹ anh ta cũng không còn vẻ hả hê như trước, nghe nói đứa “cháu đích tôn” kia không phải con ruột của anh ta.

Tôi quay lưng, bế con rời đi.

Có những cuộc hôn nhân, kết thúc không phải là mất mát…
mà là được giải thoát.