Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s::ét đ::ánh…

Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s::ét đ::ánh…

Tiếng bát đĩa va vào nhau loả/ng xo/ảng trong bếp không át được tiếng cười nói rôm rả ngoài phòng khách. Tôi lau vội đôi tay ướt sũng vào tạp dề, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp ti/m đang đ/ập dồn dập vì t/ức gi/ận và t/ủi nh/ục. Hôm nay, mẹ chồng tôi – bà Hạnh – tuyên bố có “chuyện đại sự” muốn thông báo.
Bước ra phòng khách, đ/ập vào mắt tôi là cảnh tượng gai mắt. Huy – chồng tôi – đang ngồi gọt táo, còn bà Hạnh thì ân cần quạt mát cho một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa. Cô ta trẻ, đẹp, phấn son lòe loẹt và đặc biệt là chiếc bụng đã lùm lùm nhô lên sau lớp váy bó sát. Thấy tôi, nụ cười trên môi bà Hạnh tắt ngấm. Bà hất hàm: “Chi, xong việc chưa? Ra đây mẹ bảo.” Tôi tháo tạp dề, đi tới ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Huy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi gằm mặt xuống đĩa táo.

“Giới thiệu với cô, đây là Ngọc. Ngọc đang mang trong mình ‘đích tôn’ của dòng họ Lê nhà này.” Bà Hạnh vỗ vỗ vào tay cô gái tên Ngọc, giọng đầy tự hào xen lẫn thách thức. Tôi chết lặng. Dù đã lờ mờ đoán ra sự thay đổi của chồng mấy tháng nay, nhưng tôi không ngờ họ lại trơ trẽn đến mức mang cả nhân tình về nhà thế này. “Ý mẹ là sao ạ?” Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
“Ý tôi là cô về làm dâu 2 năm rồi mà cái bụng vẫn phẳng lì. Cây đ/ộc không trái, g/ái đ/ộc không con. Nhà này cần người nối dõi. Thằng Huy nó trót d/ại bên ngoài, nhưng may mà cô Ngọc đây lại mắn đ/ẻ. Cái th//ai đã được 5 tháng, siêu âm là con trai”. Ngọc liếc nhìn tôi, ánh mắt s/ắc lẹm vẻ đắc thắng, tay vuốt ve b/ụng b/ầu: “Em với anh Huy là tình yêu đích thực. Đứa bé cần có bố, em cũng không muốn con mình mang tiếng con ho//ang. Bác gái thương tình nên đón mẹ con em về đây dưỡng th//ai.”

Bà Hạnh tiếp lời, giọng đanh thép như ra lệnh: “Từ hôm nay Ngọc sẽ ở phòng khách tầng 2. Cô là vợ cả, phải biết bao dung. Hằng ngày cơm nước, tẩm bổ cho Ngọc cẩn thận. Đợi nó si//nh xong, nếu cô chấp nhận nuôi con nó thì nhà này vẫn để cô làm vợ. Còn không thì tự biết đường mà x//éo”… để rồi…

…Bà Hạnh chưa dứt câu, tôi đã bật cười khẽ.

Không phải cười vì vui.
Mà là nụ cười của người cuối cùng cũng nhìn rõ bộ mặt của cả nhà này.

Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ.
Không khóc, không gào.
Chỉ mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy A4 đã chuẩn bị sẵn từ mấy hôm trước — thứ tôi từng do dự không nỡ dùng đến.

Tôi quay lại phòng khách, đặt tờ giấy lên bàn trà trước mặt ông bà và Huy.

“Con gửi bố mẹ và anh Huy.”

Bà Hạnh cau mày:
“Giấy tờ gì đây? Lại bày trò dọa dẫm à?”

Tôi chỉ mỉm cười.
“Năm phút nữa bố mẹ sẽ hiểu.”

Huy cầm tờ giấy lên đọc.
Chưa đầy mười giây, mặt anh ta tái mét.
Tờ giấy run lên trong tay, rơi phịch xuống sàn.

Đó là đơn ly hôn đã ký sẵn, kèm theo bản sao hồ sơ bệnh án:
Bác sĩ kết luận người không thể có con… là Huy.

Cả căn phòng chết lặng.

Ngọc sững người, bàn tay đang vuốt bụng bầu khựng lại giữa không trung.
“Không… không thể nào… Anh Huy nói với em—”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta, giọng nhẹ tênh:
“Anh ấy nói dối em. Và nói dối cả gia đình mình.”

Bà Hạnh như bị sét đánh ngang tai, chân loạng choạng suýt ngã.
“Không… con trai tôi… sao có thể…”

Đúng lúc đó, điện thoại Huy reo lên.
Anh ta run rẩy bắt máy.

Chỉ 5 phút sau, anh quỵ xuống giữa phòng khách.

Người ở đầu dây là Bệnh viện Từ Dũ – nơi anh từng lén đi khám cách đây 2 năm.
Kết quả được xác nhận lại lần nữa: vô sinh do biến chứng từ một tai nạn cũ.
Hồ sơ gốc đã được phía bệnh viện lưu trữ, có thể trích xuất bất cứ lúc nào nếu tôi cần làm thủ tục pháp lý.

Ngọc lắp bắp, giọng vỡ vụn:
“Vậy… vậy con trong bụng em là của ai?”

Không ai trả lời.
Câu hỏi ấy tự nó đã là bản án.

Tôi cúi xuống nhặt tờ đơn ly hôn, đặt lại ngay ngắn lên bàn.

“Con không sinh được con cho nhà này.
Nhưng con chưa từng phản bội.
Người cần xéo đi… không phải con.”

Tôi quay lưng bước ra cửa.

Phía sau, tiếng bà Hạnh gào lên thất thanh.
Tiếng Ngọc khóc nấc.
Tiếng Huy đập tay xuống nền nhà trong tuyệt vọng.

Còn tôi —
Lần đầu tiên sau hai năm làm dâu,
bước ra khỏi căn nhà đó
với lưng thẳng
và đầu ngẩng cao.

Bởi có những nỗi nhục…
chỉ cần một tờ giấy A4
là đủ trả sạch.