Tôi năm nay 70 tuổi sinh được 2 cháu, cũng ở tuổi “gần đất xa trời” nên lập di chúc chia tài sản, có 1 người con trai nên trao cho con 2 mảnh đất và 500 triệu tiền tiết kiệm vì nghĩ con sau nuôi mình, còn con gái thì tôi cho 10 triệu làm của hồi môn, chồng tôi phản đối vì phải chia công bằng nhưng tôi nhất quyết chia cho con trai phần hơn…để rồi 3 năm sau tôi hối hận…
Tôi năm nay 70 tuổi sinh được 2 cháu, cũng ở tuổi “gần đất xa trời” nên lập di chúc chia tài sản, có 1 người con trai nên trao cho con 2 mảnh đất và 500 triệu tiền tiết kiệm vì nghĩ con sau nuôi mình, còn con gái thì tôi cho 10 triệu làm của hồi môn, chồng tôi phản đối vì phải chia công bằng nhưng tôi nhất quyết chia cho con trai phần hơn…để rồi 3 năm sau tôi hối hận…
Ở cái tuổi 70, khi ngẫm lại chặng đường đã qua, tôi cứ ngỡ mình đã làm điều “đúng đắn” nhất cho hậu vận. Tôi có hai đứa con: thằng con trai đầu lòng và đứa con gái út. Với tư duy truyền thống “con trai là người nối dõi, là người sẽ lo hương khói, đỡ đần lúc tuổi già”, tôi đã tự mình đưa ra một quyết định tàn nhẫn mà không hay biết.
Tôi chia cho con trai 2 mảnh đất và 500 triệu tiền tiết kiệm. Còn con gái, tôi chỉ cho đúng 10 triệu làm của hồi môn. Chồng tôi khi đó đã phản đối quyết liệt, ông ấy bảo rằng: “Con nào cũng là con, sao bà nỡ lòng chia chênh lệch thế? Sau này nhỡ may con trai nó thay lòng thì sao?”. Nhưng lúc đó, tôi đâu có nghe. Tôi gạt đi, cho rằng ông ấy không lo xa, rằng con trai mới là “chỗ dựa” cuối cùng.

Đời không như là mơ, và lòng người là thứ khó đoán nhất. Ba năm sau khi tôi viết di chúc ấy, chồng tôi đột ngột qua đời. Đó là cú sốc lớn, nhưng nỗi đau mất chồng chưa thấm vào đâu so với sự lạnh lẽo mà tôi phải đối mặt trong chính căn nhà mình…