“Cháu muốn hủy hôn ngay hôm nay…bác nói gì cháu cũng được nhưng tuyệt đối và không có quyền đụng tới mẹ cháu – người nuôi cháu vất vả suốt 25 năm”…k
“Cháu muốn hủy hôn ngay hôm nay…bác nói gì cháu cũng được nhưng tuyệt đối và không có quyền đụng tới mẹ cháu – người nuôi cháu vất vả suốt 25 năm”…k
Tiếng nhạc đám cưới rộn ràng. Cô dâu bước lên sân khấu với tà áo dài trắng tinh khôi, ánh mắt ánh lên niềm vui lấp lánh. Mẹ cô – người phụ nữ gầ/y guộc, mặc chiếc áo dài vàng giản dị – ngồi lặng lẽ ở dãy ghế dưới, ánh mắt rưng rưng nhìn con gái. Một đời lam lũ, bà chỉ có mỗi đứa con này là niềm tự hào.
Buổi lễ đang giữa hồi cao trào thì bỗng…
– “Cô biết không, nhà cô đúng là chuột sa chĩnh gạo đó!”
Giọng người đàn bà vang lên chá/t chúa trước sự chứng kiến của hàng trăm khách mời. Là mẹ chồng – người vừa thay váy áo xong đã lên sân khấu phát biểu “dạy dỗ” con dâu mới.
– “Con trai tôi là giám đốc, nhà tôi không thiếu gì cả. Cô may mắn lắm mới lọt vào đây. Chứ đám cưới gì mà vàng cưới có ba chỉ? Không bằng cái vòng cổ tôi đeo hằng ngày! Đám hỏi nhà tôi cho cả cây vàng, nhà cô đáp lại như bố thí!”
Không gian chế//t lặng. Cô dâu đứng sững. Mẹ cô – đang định bước lên chụp ảnh – khựng lại. Mắt bà dần hoe đỏ.
– “Tôi nói luôn cho rõ: về làm dâu nhà này, không biết lễ phép, không biết hầ///u hạ bố mẹ chồng cho ra hồ/n thì đừng trách tôi tống cổ ra khỏi cửa!”
Cả hội trường sững sờ. Có người che miệng. Có người cúi đầu ái ngại.
Cô dâu vẫn đứng đó. Ban đầu là sốc. Rồi là tủi thân. Rồi là giận dữ. Giận cho mẹ – người đã tần tả/o nuôi mình khôn lớn – nay bị đem ra sỉ nhụ//c giữa bao người.
Cô quay người, không đợi chồng tương lai can thiệp, cũng không đợi ai nói gì thêm.
Tiến thẳng xuống hàng ghế, cô dắt mẹ mình đứng dậy, giọng dứt khoát…2 năm sau mẹ ck hối hận tìm lại tôi…
