Từ lúc 12 tuổi tôi đã quyết tâm sau này lớn lên phải cưới bằng được cô hàng xóm 6 tuổi dễ thương kia…còn nói với mẹ “mẹ ơi con muốn cưới em Liên, em ý dễ thương quá mẹ ạ”…và 15 năm sau mọi chuyện thật bất ngờ xảy ra khiến tôi…
Từ lúc 12 tuổi tôi đã quyết tâm sau này lớn lên phải cưới bằng được cô hàng xóm 6 tuổi dễ thương kia…còn nói với mẹ “mẹ ơi con muốn cưới em Liên, em ý dễ thương quá mẹ ạ”…và 15 năm sau mọi chuyện thật bất ngờ xảy ra khiến tôi…
Năm tôi 12 tuổi, lần đầu tiên biết thế nào là tim đập nhanh khi nhìn một người.
Nhà bên cạnh chuyển đến một gia đình mới, trong đó có con bé Liên – nhỏ hơn tôi 6 tuổi. Con bé gầy gò, tóc cột hai bên, cười lên là lộ cái răng khểnh duy nhất. Hôm đầu gặp, nó ôm con mèo nhỏ đứng nép sau lưng mẹ, mắt tròn xoe nhìn tôi không chớp.
Không hiểu sao lúc đó tôi thấy tim mình “bịch” một cái.
Tối về, tôi chạy vào bếp, vừa phụ mẹ rửa rau vừa nói tỉnh bơ:
“Mẹ ơi, sau này lớn con muốn cưới em Liên.”
Mẹ tôi bật cười:
“Trời đất, con nít ranh biết gì mà cưới với xin?”
Tôi phụng phịu:
“Con nói thật mà. Em Liên dễ thương lắm mẹ ạ.”
Từ hôm đó, hễ rảnh là tôi lại sang nhà hàng xóm. Lúc thì phụ sửa cái cửa, lúc thì bày Liên học chữ. Con bé cứ lẽo đẽo theo tôi như cái đuôi nhỏ. Tôi gọi nó là “vợ tương lai”, nó đỏ mặt chạy biến vào nhà.
Rồi tôi lên cấp ba, thi đại học, đi làm xa. Còn Liên lớn dần, không còn là con bé hay trốn sau lưng mẹ nữa.
Chúng tôi vẫn nhắn tin cho nhau, nhưng càng lớn, khoảng cách càng rõ. Tôi bận bịu với công việc, những mối quan hệ mới, những dự định lớn hơn. Còn Liên, tôi nghe nói em học giỏi, ngoan ngoãn, được nhiều người theo đuổi.
Có lúc tôi nghĩ, lời hứa năm 12 tuổi chắc chỉ là trò trẻ con.
Mười lăm năm sau, tôi về quê dự lễ tốt nghiệp đại học của Liên.
Giữa sân trường đông người, tôi thấy em mặc áo dài trắng, tóc dài buông nhẹ sau lưng. Không còn là cô bé gầy gò ngày nào, Liên đứng đó, xinh đến mức tôi suýt không nhận ra.

Tôi cầm bó hoa hướng dương, định bước tới thì… chợt khựng lại…