Cha chồng đứng tên bốn căn nhà, ba nàng dâu mỗi người một căn.

Cha chồng đứng tên bốn căn nhà, ba nàng dâu mỗi người một căn.


Chỉ riêng tôi, trắng tay.

“Vợ chồng thằng Minh lương cao, thiếu gì mấy thứ này.” – ông nói rất tự nhiên.

Tôi mỉm cười, gật đầu, không đáp.
Sáng hôm sau, tôi đến quầy thanh toán bệnh viện.

Chi phí điều trị ung thư: tám tỷ ba trăm hai mươi triệu.
Là một mình tôi đã ứng trước.

Y tá nhìn tôi, dè dặt hỏi:
“Chị chắc chắn muốn hủy toàn bộ phác đồ điều trị không?”

Tay tôi ký tên rất vững:
“Chắc chắn.”


01

Bữa tiệc họp mặt gia đình họ Trần đông kín người.
Bàn tròn gỗ lớn, rượu ngon, thức ăn bày kín, tiếng cười nói rộn ràng.

Ông Trần Quốc Cường – cha chồng tôi – ngồi ghế chủ tọa, sắc mặt hồng hào, nhìn qua chẳng ai nghĩ vừa trải qua ca mổ ung thư.

Vẻ hồng hào ấy… là nhờ tiền.

Là tám tỷ hơn chuyển từ tài khoản của tôi mà có.

“Hôm nay gọi mọi người đến là có chuyện vui.” – ông cất giọng sang sảng.

Chồng tôi – Trần Minh – khẽ đá chân tôi dưới bàn, ý bảo chú ý.

Tôi nặn ra một nụ cười, nhìn lên.

Ông mở cặp, lấy ra ba cuốn sổ đỏ mới tinh, đặt xuống bàn cái “cạch”.

Ánh mắt hai chị dâu lập tức sáng rực.

“Tôi có bốn căn nhà đứng tên mình, trừ căn đang ở, ba căn còn lại đã làm xong thủ tục.” – ông nói, chậm rãi, đầy uy quyền.

Rồi ông cầm cuốn đầu tiên đưa cho chị dâu cả – chị Lan:
“Căn ven hồ, tặng con. Sinh cháu đích tôn, vất vả rồi.”

Chị Lan run run nhận, cười tươi như hoa:
“Con cảm ơn bố!”

Cuốn thứ hai trao cho chị dâu hai – chị Hạnh:
“Căn gần trường quốc tế, sau này cho con cháu học hành.”

Chị Hạnh xúc động đến đỏ mắt:
“Bố giữ gìn sức khỏe nhé!”

Chỉ còn cuốn cuối cùng.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi vẫn mỉm cười, ngồi im.

Nhưng ông Quốc Cường không nhìn tôi.
Ông quay sang cô bạn gái của em út – con bé còn chưa cưới, tên Ngọc – rồi đưa thẳng cuốn sổ đỏ.

“Dù chưa làm đám cưới, nhưng trong mắt bác con đã là người nhà. Căn hộ trung tâm này coi như của hồi môn.”

Cô ta sững người, lắp bắp:
“Bác… cái này quý quá…”

“Người nhà cả mà!” – ông cười lớn.

Ba cuốn sổ đỏ.
Phát xong.

Không khí bàn ăn bùng nổ tiếng chúc mừng, cười nói rôm rả.
Chỉ riêng bát đũa trước mặt tôi vẫn còn nguyên.

“Bố…” – chồng tôi lên tiếng, giọng khẽ khàng như xin xỏ.

Ông nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh:
“À, suýt quên. Con dâu út, Linh Chi, bố biết vợ chồng con thu nhập cao, tự mua được, nên không cần chia nữa.”

Nhẹ bẫng.
Như thể ban ơn.

Dưới gầm bàn, tay chồng tôi siết chặt tay tôi, như van xin đừng làm lớn chuyện.

Tôi rút tay ra.

Nâng ly rượu. Đứng dậy.

“Bố nói đúng. Vợ chồng con… không thiếu.”

Tôi uống cạn ly.
Đặt xuống.

“Con no rồi. Mọi người dùng bữa tiếp đi.”

Tôi quay lưng rời khỏi bàn ăn.
Không trách móc. Không rơi nước mắt.

Chỉ nghe phía sau tiếng chồng tôi vội vã đuổi theo, và tiếng hừ lạnh khó chịu của cha chồng.


02

Hành lang gió lùa buốt lạnh.

Trần Minh kéo tay tôi:
“Em làm gì thế? Dám giở thái độ với bố anh à?”

Tôi nhìn người đàn ông tôi yêu tám năm, khuôn mặt anh đầy trách móc.

“Buông ra.” – tôi nói rất bình tĩnh.

“Bố anh vừa mổ xong, em không thể nhịn một chút sao? Vì đại cục, em chịu thiệt một lần thì có sao đâu! Một căn nhà thôi mà, mình mua không nổi à?”

Tôi bật cười.
Nhẹ, nhưng lạnh.

“Đại cục? Của ai? Của nhà họ Trần à?”

Anh sững người.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi chậm rãi:
“Chi phí mổ, thuốc nhập khẩu, điều trị cho bố anh… tổng bao nhiêu, anh nhớ không?”

Anh lảng tránh:
“Hỏi cái đó làm gì…”

“Tám tỷ ba trăm hai mươi triệu.” – tôi nói thay anh.

“Không thiếu một đồng. Là tôi bỏ ra.”

“Tôi đã bán căn nhà cha mẹ để lại… để cứu bố anh.”

Sắc mặt anh tái nhợt.

“Trong mắt bố anh, tôi không xứng có một căn nhà mang họ Trần. Vậy rốt cuộc… tôi là gì?”

Anh há miệng, nhưng không nói được lời nào.

“Từ ngày mai…” – tôi gỡ tay anh ra – “mọi thứ sẽ không giống nữa.”

Tôi quay lưng rời đi.


03 – Cái kết

Ba ngày sau.

Gia đình họ Trần nhận được thông báo từ bệnh viện:
Phác đồ điều trị ung thư bị hủy do người thanh toán chính rút toàn bộ chi phí và từ chối tiếp tục chi trả.

Ông Quốc Cường nổi giận, gọi điện cho tôi:
“Cô làm cái trò gì thế hả? Muốn tôi chết à?!”

Tôi bình thản:
“Không đâu bố. Con chỉ trả lại ‘đại cục’ cho đúng vị trí của nó thôi.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi tiếp:
“Tám tỷ ba trăm hai mươi triệu, con đã chuyển sang tài khoản luật sư. Tính là khoản cho vay có hợp đồng. Nhà họ Trần nếu muốn tiếp tục điều trị, xin vui lòng… tự lo.”

Một tuần sau, tôi gửi đơn ly hôn.

Kèm theo… bản sao giấy mua căn hộ cao cấp đứng tên tôi – căn hộ tôi vừa thanh toán bằng chính số tiền mà lẽ ra tôi đã dùng để cứu bố chồng.

Ngày ký đơn, Trần Minh run giọng:
“Em… tuyệt tình đến vậy sao?”

Tôi nhìn anh, mỉm cười rất nhẹ:

“Không. Em chỉ học theo nhà anh thôi.
Thứ gì không được coi là người nhà… thì không cần hy sinh như người nhà nữa.”TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!