Bỗng một ngày có cậu bé ngh//èo đến nói với tỷ phú rằng: “Chú ơi, mẹ cháu có ảnh của chú trong ví”…
Bỗng một ngày có cậu bé ngh//èo đến nói với tỷ phú rằng: “Chú ơi, mẹ cháu có ảnh của chú trong ví”…
Cậu bé Tuấn, 12 tuổi, sống cùng mẹ trong một căn nhà trọ t/ồi t/àn. Tuấn gầ/y g/ò, nước da ngăm đen, đôi mắt sáng nhưng luôn phảng phất nỗ/i bu/ồn. Mẹ cậu, chị Lan, làm nghề bán vé số dạo, ngày nắng cũng như mưa, lê bước trên khắp các con phố để nuôi Tuấn ăn học. Cuộc sống của hai mẹ con ngh/èo k/hó, bữa cơm thường chỉ có rau luộc và chút cá khô, nhưng chị Lan luôn cố gắng để Tuấn không bỏ học. Cậu bé hiểu hoàn cảnh gia đình, ngoài giờ học thường đi nhặt ve chai, mong kiếm thêm ít tiền đỡ đần mẹ.
Một ngày nọ, khi đang lững thững đẩy chiếc xe đạp cũ chở bao tải ve chai qua khu phố sang trọng, Tuấn vô tình va phải một chiếc ô tô đen bóng loáng. Cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống với bộ vest lịch lãm, dáng vẻ uy nghi. Đó là ông Vinh, một tỷ phú nổi tiếng trong ngành bất động sản, người sở hữu hàng chục tòa nhà cao tầng khắp cả nước. Ông cau mày nhìn chiếc xe bị xước một vệt nhỏ, rồi quay sang Tuấn: “Nhóc, mày làm gì mà b/ất c/ẩn thế hả? Biết cái xe này bao nhiêu tiền không?”
Tuấn sợ hãi, lí nhí: “Cháu xi/n l/ỗi chú… Cháu không cố ý. Cháu nhặt ve chai, không có tiền đền đâu.” Ông Vinh định qu//át thêm, nhưng nhìn thấy đôi mắt trong veo của cậu bé và chiếc xe đạp cà tàng, ông chợt mềm lò/ng. Ông x/ua t/ay: “Thôi, bỏ qua đi. Lần sau c/ẩn th/ận đấy.” Tuấn cúi đầu cảm ơn, nhưng trước khi ông Vinh bước lên xe, cậu bé bất ngờ nói: “Chú ơi, mẹ cháu có ảnh của chú trong ví của mẹ.”

Ông Vinh khựng lại, quay đầu nhìn Tuấn, giọng nghi hoặc: “Mày nói gì? Ảnh của tao? Mẹ mày là ai?”…