L/y hô/n 8 năm vì không con cái… hôm nay, Mẹ vợ cũ b/ất ng/ờ gọi bảo tôi đến đón “con”. Đến nơi, tôi ch//ết lặ//ng khi nhìn thấy đứa bé trước mặt…tại sao lại giống tôi tới vậy

L/y hô/n 8 năm vì không con cái… hôm nay, Mẹ vợ cũ b/ất ng/ờ gọi bảo tôi đến đón “con”. Đến nơi, tôi ch//ết lặ//ng khi nhìn thấy đứa bé trước mặt…tại sao lại giống tôi tới vậy👇

👇

Tôi và Lan từng là một cặp vợ chồng được nhiều người ngưỡng mộ. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới nhau sau bốn năm yêu đương trong sáng, giản dị. Khi ấy, ai cũng bảo chúng tôi là “đôi trời sinh” – cùng dịu dàng, cùng sống nội tâm, cùng ước mơ có một gia đình nhỏ, có tiếng cười tr/ẻ th/ơ.

Thế nhưng, sáu năm trôi qua sau ngày cưới, căn nhà của chúng tôi vẫn vắng lặng. Mọi cố gắng, thu-ốc men, chạy chữa đều không đem lại kết quả. Khi bác sĩ nói khả năng có con tự nhiên gần như bằng không, cả hai chúng tôi đều ch//ết l//ặng.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày im lặng đá/ng s/ợ. Lan thu mình, ít nói, hay khóc thầm trong phòng. Tôi cũng dằn vặt, tự hỏi liệu lỗi có phải ở mình. Hai bên gia đình bắt đầu can thiệp, mỗi người một ý, một lời. Căng thẳng dâng lên từng ngày. Cuối cùng, sau nhiều đêm nói chuyện, chúng tôi ký vào đơn ly hôn trong nước mắt. Không cãi vã, không oán hận – chỉ là hai người không còn đủ sức chịu đựng n/ỗi đa/u trống rỗng ấy.

Tôi ra đi với hai bàn tay trắng. Lan ở lại ngôi nhà cũ. Từ đó, chúng tôi không còn liên lạc. Tôi nghe loáng thoáng rằng cô ấy đi nước ngoài vài năm, sau đó trở về mở một tiệm hoa nhỏ. Tôi vui thầm vì ít nhất cô ấy đã tìm được điều gì đó để làm lại cuộc đời.

Tám năm trôi qua. Tôi sống một mình, không lập gia đình nữa. Tôi tập trung vào công việc, thỉnh thoảng về quê thăm bố mẹ già. Cuộc sống đều đặn, yên bình nhưng lạnh lẽo.

Cho đến buổi chiều hôm đó.

Tôi đang ở văn phòng thì nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng bên kia r/un r/ẩy, nhưng quen thuộc.
– “Tùng đó hả con? Mẹ đây… mẹ của Lan…”
Tôi giật mình. Bà gọi cho tôi sau ngần ấy năm, chắc hẳn có chuyện rất nghiêm trọng.
– “Dạ, con chào mẹ… có chuyện gì thế ạ?”
Giọng bà nghẹn lại:
– “Lan… nó m//ất rồi con ạ. T-ai n-ạn giao thông. Mẹ… mẹ không biết nói sao, nhưng có một chuyện mẹ cần con giúp. Con có thể đến đón con bé được không?”

Tôi sững người.
– “Đón… con bé nào ạ?”
– “Con của con và Lan…”

Tôi gần như đánh rơi điện thoại. Tôi lắp bắp:
– “Mẹ nói gì cơ? Con… và Lan làm gì có con mà…”
– “Mọi chuyện mẹ sẽ nói sau. Con đến nhà đi, càng sớm càng tốt.”Tôi lái xe đến trong trạng thái như người mộng du. Trên đường, trong đầu tôi là hàng trăm câu hỏi. Lan có con từ khi nào? Tại sao không nói gì với tôi? Con bé bao nhiêu tuổi?

Khi tôi đến, căn nhà phủ khăn ta//ng trắng xóa. Bà mẹ vợ cũ già đi nhiều, mắt sưng húp. Bà nắm chặt tay tôi, run run dẫn tôi vào phòng nhỏ.



Trên giường là một bé gái tầm bảy, tám tuổi, đang ngủ gục trong lòng người hàng xóm. Khuôn mặt con bé… khiến ti-m tôi như ngừng đập. Đôi mắt, sống mũi, vầng trán – tất cả đều…

Gemini đã nói

…tất cả đều là bản sao hoàn hảo của tôi thời thơ ấu. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Đứa bé này không thể là con của ai khác, nó chính là máu mủ của tôi.

Mẹ Lan run rẩy đưa cho tôi một cuốn nhật ký đã sờn gáy và một tờ kết quả xét nghiệm ADN cũ kỹ. Bà nấc lên từng hồi:

“Ngày đó, khi ký đơn ly hôn xong, Lan mới phát hiện mình mang thai. Đó là một phép màu mà cả hai đứa đã mong chờ suốt 6 năm, nhưng nó lại đến vào lúc tình yêu của hai con đã kiệt quệ vì áp lực. Nó định nói với con, nhưng lại thấy con đã dọn đồ ra đi, thấy con mệt mỏi đến mức không còn muốn nhìn mặt nó nữa… Nó sợ nếu quay lại vì đứa trẻ, cả hai sẽ lại dằn vặt nhau trong cái lồng kính của sự trách nhiệm thay vì tình yêu.”

Tôi run rẩy mở trang nhật ký của Lan. Nét chữ gầy guộc hiện ra:

“Ngày… tháng… năm… Bé Bình giống anh Tùng quá. Mỗi lần nhìn con cười, em lại thấy anh ở đó. Em ích kỷ quá phải không? Em muốn giữ con cho riêng mình, muốn con lớn lên trong bình yên thay vì những tiếng thở dài của người lớn. Khi nào con lớn hơn chút nữa, em sẽ đưa con về nhận cha…”

Nhưng cái “khi nào” ấy mãi mãi không bao giờ đến được nữa. Lan đã mang theo bí mật đó sang thế giới bên kia, để lại cho tôi một món quà vô giá nhưng cũng là một nỗi ân hận tột cùng.

Đứa bé chợt tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn tôi. Con bé không hề sợ hãi, nó nghiêng đầu, bàn tay nhỏ xíu khẽ chạm vào tay tôi rồi thốt lên một câu khiến trái tim tôi vỡ vụn: – “Chú là bố Tùng phải không ạ? Mẹ bảo khi nào mẹ đi xa, bố sẽ đến đón con…”

Tôi quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy sinh linh bé bỏng vào lòng. Nước mắt nóng hổi ướt đẫm vai áo con. Hóa ra trong suốt 8 năm cô độc ấy, Lan chưa bao giờ oán hận tôi. Cô ấy đã dùng cả thanh xuân để bảo vệ “phép màu” duy nhất của chúng tôi, đợi đến ngày tôi đủ vững vàng để làm chỗ dựa cho con.

Trời chiều đổ bóng dài trước sân. Tôi bế con bé ra xe, phía sau là di ảnh của Lan với nụ cười hiền hậu như đang dõi theo chúng tôi. Tôi nợ cô ấy một đời, và tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho đứa con này – sợi dây liên kết duy nhất và thiêng liêng nhất mà Lan đã để lại cho tôi.