Góp đủ 5 triệu/tháng nhưng mẹ chồng chỉ coi cô là k/ẻ ăn b:ám. Một lần bận vệ sin/h cho con, lúc quay lại mâm cơm cô được cả nhà phần cho CỤC TH::ỊT MỠ lẫn BÌ ĐẦY LÔ:NG…
Góp đủ 5 triệu/tháng nhưng mẹ chồng chỉ coi cô là k/ẻ ăn b:ám. Một lần bận vệ sin/h cho con, lúc quay lại mâm cơm cô được cả nhà phần cho CỤC TH::ỊT MỠ lẫn BÌ ĐẦY LÔ:NG. Mẹ chồng m/ỉa m/ai: “Ở nhà ăn bá:m đừng đòi hỏi”. Đêm ấy cô con dâu âm thầm bế con rời khỏi nhà chồng. Để rồi 3 năm sau… Trước khi lấy Thành, tôi là kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu, lương tháng không dưới 20 triệu. Sau khi cưới và sinh bé Bống, tôi nghe lời chồng nghỉ việc ở nhà chăm con, nội trợ chờ tới khi con đi nhà trẻ thì tính. Dù không đi làm, mỗi tháng tôi đều rút 5 triệu từ khoản tiền tiết kiệm thời con gái để đưa mẹ chồng đi chợ. Thế nhưng, trong mắt bà và cả gia đình chồng, tôi chỉ là một “k/ẻ ăn b/ám” không hơn không kém. “Cái ngữ đ/àn b/à chỉ biết ngửa tay xin tiền chồng thì lấy đâu ra tiếng nói,” đó là câu cửa miệng mẹ chồng hay nói bóng gió mỗi khi tôi định góp ý chuyện gì đó trong nhà. Thành – chồng tôi – thay vì bênh vực vợ, lại chỉ im lặng hoặc hùa theo mẹ: “Thôi em nhịn mẹ một tí, em ở nhà rảnh rỗi, mẹ thì già rồi khó tính.”. Rảnh rỗi? Có ai ở nhà chăm con mọn, hầ/u h//ạ cơm nước cho cả nhà 4 người, dọn dẹp nhà cửa 3 tầng lầu mà gọi là rảnh rỗi không? Đỉnh điểm là bữa cơm trưa chủ nhật định m/ệnh ấy. Hôm đó tôi làm món thịt kho tàu – món mà cả nhà chồng đều thích. Mâm cơm vừa dọn ra, khói bốc nghi ngút thơm lừng. Cả nhà vừa cầm đũa lên thì bé Bống trong nôi kh/óc th/ét lên vì đi v//ệ si//nh nặng. Mẹ chồng tôi nhăn mặt: “Khi//ếp, th///ối thế. Mày vào thay cho con đi, để đấy ai mà nuốt nổi.” Thành đang gắp miếng thịt nạc ngon nhất bỏ vào bát, cũng xua tay: “Em vào xem con thế nào, nhanh còn ra ăn.” Tôi lủi thủi đứng dậy, chạy vào phòng v/ệ sin/h rử/a ráy, thay tã cho con. Con bé quấ/y kh/óc, tôi phải dỗ dành mãi mới chịu nín. Khi tôi quay lại bàn ăn, mâm cơm đã hết. Những miếng thịt nạc, những quả trứng kho ngon lành đã biến mất. Chỉ còn lại bát canh lõng bõng trên mâm và 1 miếng thịt mỡ bì dính đầy lông. Tôi ngồi xuống, cầm bát cơm nguội ngắt lên. Mẹ chồng tôi dùng đũa của bà, gắp một miếng thịt còn sót lại đó bỏ vào bát tôi. “Ăn đi, miếng này ngậy, ăn cho nhiều sữa.” Tôi nhìn vào bát cơm ngần ngừ, thấy thế mẹ chồng nguýt dài: “Ở nhà ăn b/ám mà còn kén chọn à, không ăn thì nh/ịn”. Đến đây tôi đã không thể nào ngăn nổi những dòng nước mắt… Tôi ngước mắt nhìn Thành. Anh ta đang xỉa răng, thản nhiên lướt điện thoại, không hề quan tâm xem vợ mình thế nào… Lúc này tôi biết mình phải tìm con đường sống khác đi thôi…
