Cả nhà đưa mẹ già đi du lịch rồi ở nhà lé-n l;/út bán hết đất nào ngờ khi bà quay về bà bình thản gọi trưởng thôn đến, mở cánh tủ dưới gầm giường ra, và rồi thật không ngờ…

Cả nhà đưa mẹ già đi du lịch rồi ở nhà lé-n l;/út bán hết đất nào ngờ khi bà quay về bà bình thản gọi trưởng thôn đến, mở cánh tủ dưới gầm giường ra, và rồi thật không ngờ…

Tên bà Sáu vang cả xóm vì quanh năm chắt chiu, sớm hôm nhặt nhạnh nuôi 4 người con khôn lớn nên người. Chồng mất sớm, bà cần kiệm từng đồng, bao năm tích góp mua được 4 mảnh đất – mỗi mảnh đều đứng tên bà.

Đến tuổi gần 80, sức khỏe yếu dần, con cháu bỗng quan tâm bất thường. Một hôm, cả nhà rủ bà đi du lịch Đà Lạt 10 ngày để “đổi gió cho khỏe người”, ai nấy đều hồ hởi, săn sóc.

Nhưng đêm ngày thứ 3 ở khách sạn, bà nghe lén được cuộc gọi của đứa cháu trai:

“Ờ… bà già đi rồi, giờ chú ký ủy quyền giả mạo bán luôn 2 mảnh đầu hẻm cho nhanh. Để mai thằng út lo luôn cái phần ở gần chợ.”
Tim bà lặng đi. Không nói một lời, bà lặng lẽ rút ngắn chuyến đi, viện lý do mệt về trước. Về tới nhà, bà không la hét, không khóc lóc, chỉ cắm cơm, dọn dẹp như chưa có gì.

Đến chiều, bà gọi trưởng thôn đến nhà.

Cả gia đình – từ con cả đến dâu út – nghe tin đều tái mặt, lật đật chạy về. Đúng lúc đó, bà từ trong buồng bước ra, mở cánh tủ gầm giường — thứ mà cả nhà luôn nghĩ bà chỉ cất mấy thứ lặt vặt.
Nào ngờ được trong tủ chính là…

…bốn cuốn sổ đỏ bản gốc, xếp ngay ngắn trong một túi vải cũ đã sờn mép.

Cả nhà chết lặng.

Bà Sáu chậm rãi đặt túi hồ sơ lên bàn, giọng bình thản đến lạnh người:

— “Tụi bây tính bán đất của tao, mà quên mất… đất đứng tên ai à?”

Đứa con trai cả lắp bắp:
— “Mẹ… tụi con chỉ tính… mượn tạm tiền làm ăn, rồi mua lại cho mẹ sau…”

Bà nhìn thẳng từng khuôn mặt đang cúi gằm:

— “Mượn? Giả chữ ký, làm giấy ủy quyền giả… gọi là mượn đó hả?”

Trưởng thôn đứng bên cạnh, sắc mặt nghiêm lại. Ông nói rõ:
— “Đất đai còn đủ giấy tờ bản gốc ở đây. Bất kỳ giao dịch nào không có mặt chủ đất ký trước mặt cán bộ đều vô hiệu. Nếu đã có hành vi làm giả giấy tờ, có thể bị xử lý theo pháp luật.”

Đứa cháu trai tái mét, chân run run. Đứa dâu út bật khóc nức nở. Căn nhà vốn ồn ào bỗng im phăng phắc.

Bà Sáu không lớn tiếng. Bà chỉ rút từ túi vải ra thêm một xấp giấy khác — di chúc bà đã lập từ ba năm trước, có chứng thực đầy đủ. Bà chậm rãi đọc:

— “Bốn mảnh đất này, sau khi tao mất, sẽ chia đều cho bốn đứa con. Nhưng nếu trong lúc tao còn sống, đứa nào có hành vi chiếm đoạt, lừa dối, làm giả giấy tờ để bán đất… thì tự động bị gạch tên khỏi phần thừa kế.”

Nói xong, bà nhìn thẳng vào đứa con út — người bị nhắc tên trong cuộc gọi đêm đó.

— “Tao không cần tiền của tụi bây. Tao chỉ cần một điều: đừng bán rẻ lương tâm để đổi lấy đất của chính mẹ mình.

Đứa con út quỳ sụp xuống, khóc ròng:
— “Mẹ ơi… con dại dột, con sai rồi…”

Bà Sáu thở dài, giọng trầm xuống:

— “Tao nuôi tụi bây lớn để thành người, không phải để thành kẻ rình rập tài sản của mẹ khi mẹ còn thở.”

Bà quay sang trưởng thôn:

— “Nhờ chú làm chứng giúp tôi. Đất đai, giấy tờ tôi vẫn giữ. Nếu mai mốt có ai mang hợp đồng mua bán tới, xin báo công an giúp tôi.”

Trưởng thôn gật đầu.

Chiều hôm đó, cả nhà im lặng dọn cơm. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt bà Sáu. Từ sau chuyện ấy, họ mới hiểu:
Người già có thể yếu tay yếu chân, nhưng không hề yếu trí.
Và có những thứ — một khi đã để lòng tham lộ mặt — thì cả đời cũng khó gột rửa.