Trước khi qu;;a đờ;i, bố tôi bất ngờ đu;;ổi mẹ kế ra khỏi nhà, cứ tưởng ông sợ bà tranh giành tài sản với chúng tôi, ngờ đâu sự thật ch//ấn đ//ộng hơn…

Trước khi qu;;a đờ;i, bố tôi bất ngờ đu;;ổi mẹ kế ra khỏi nhà, cứ tưởng ông sợ bà tranh giành tài sản với chúng tôi, ngờ đâu sự thật ch//ấn đ//ộng hơn…

Hồi đầu năm, bố tôi bị bệnh nặng. Không biết dì chăm sóc kiểu gì mà bố tôi rất khó chịu, thường xuyên to tiếng với dì. Thậm chí có lần 2 anh tôi đưa vợ con về chơi, bố còn đu;;ổi th;ẳng dì ra khỏi nhà trước mặt tất cả mọi người. Dì uất ức nhưng vẫn ở lại, chờ bố tôi nguôi giận.

Tháng trước, bố tôi gọi tất cả các con về họp gia đình. Về tới nhà, tôi đã thấy không khí rất căng thẳng, dì thì đang lúi húi xếp đồ vào vali. Bố tôi nói lạnh ta;nh: “Tôi và bà từ giờ không còn quan hệ gì nữa. Bà đi đi cho khuất mắt tôi, đừng khiến tôi bực dọc thêm nữa”.

Tôi ho;;;ảng hố;;t, cố gặng hỏi nhưng ông không giải thích. Dì thì vẫn như mọi khi, im lặng chịu đựng. Dì chỉ nhìn tôi, mỉm cười buồn: “Con đừng nói gì, dì đi cũng được”. Dáng người gầy gò kéo vali ra khỏi cổng là hình ảnh mà tôi mãi không quên được. Tôi định đi theo nhưng bị bố quát dằn mặt.

Nửa tháng sau, bố tôi qua đời. Đ;;ám ta;ng diễn ra chóng vánh, dì Châm vẫn về phụ trách tang lễ như một gó:;a ph;;ụ. Sau đó, dì lại rời đi, các anh tôi cũng không giữ lại. Thậm chí các anh còn cho rằng có lẽ bố cố tình đu;;ổi dì đi vì ông biết không sống được bao lâu nữa, ông sợ dì Châm sẽ tr;anh gi;ành tài sản với 3 anh em chúng tôi.
Sau 49 ngày của bố, 3 anh em chúng tôi quyết định họp để chia tài sản. Bố để lại cho chúng tôi 1 mảnh đất và 1 ngôi nhà 3 tầng cùng 2 sào đất, cứ thế phân chia xong, ai có phần thì người đó nhận.



Mọi việc tưởng chừng đã xong xuôi thì hôm vừa rồi tôi gặp lại bác luật sư – bạn của bố. Sau một hồi nói chuyện thì bác nói cho tôi biết chuyện không thể tin nổi về bố…

…Bác luật sư thở dài, nhìn tôi rất lâu rồi mới nói:

“Bố cháu không hề sợ dì Châm tranh giành tài sản. Ông ấy đuổi dì đi… là để bảo vệ dì.”

Tôi chết lặng.

Bác kể, trước khi bệnh nặng, bố tôi đã âm thầm đi khám. Kết quả cho thấy ông mắc bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, bác sĩ dặn phải hạn chế tiếp xúc gần, đặc biệt với người chăm sóc trực tiếp. Nhưng bố tôi giấu tất cả chúng tôi.

“Ông ấy biết dì Châm sức khỏe yếu, lại ngày ngày sát bên chăm sóc. Ông sợ lây bệnh cho dì. Đã thế, trong lúc mê sảng vì đau đớn, ông còn lỡ tay đẩy dì ngã một lần. Từ đó ông quyết định… đuổi dì đi để dì không phải ở cạnh mình nữa,” bác luật sư nói chậm rãi.

Tôi bật khóc. Hóa ra những lời cay nghiệt, những lần quát tháo… đều là cách duy nhất bố tôi nghĩ ra để ép dì rời xa mình.

Bác luật sư lấy từ cặp ra một phong thư đã ố vàng.

“Đây là thư bố cháu nhờ bác giữ hộ. Dặn chỉ đưa cho các con sau 49 ngày.”

Tay tôi run lên khi mở thư.

“Các con của bố,
Nếu các con đọc được những dòng này thì bố không còn nữa.
Bố xin lỗi vì đã làm dì Châm tổn thương trước mặt các con.
Dì không làm gì sai cả. Người sai là bố – bố không đủ can đảm nói thật rằng bố sợ lây bệnh cho dì.

Dì Châm đã hy sinh cả tuổi xuân để chăm sóc bố, chăm sóc các con khi mẹ ruột các con mất sớm.
Bố đuổi dì đi không phải vì ghét bỏ, mà vì bố không muốn dì ở cạnh người sắp chết, không muốn dì mang tiếng là ‘mẹ kế tham tài sản’.

Trong két sắt nhỏ dưới gầm cầu thang, bố có để lại sổ tiết kiệm và giấy tờ mảnh đất đứng tên dì Châm.
Đó là phần của dì.
Bố mong các con tìm dì về, coi dì như người thân.
Nếu các con làm dì buồn, bố dưới suối vàng cũng không yên lòng.”

Tôi òa khóc nức nở.

Tối hôm đó, tôi vội vã chạy về nhà cũ, mở két sắt đúng như lời bố dặn. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ mảnh đất nhỏ – tất cả đều mang tên dì Châm. Hóa ra bố đã chuẩn bị cho dì một con đường lui, chỉ sợ dì bị mang tiếng, sợ chúng tôi hiểu lầm.

Sáng hôm sau, ba anh em tôi tìm đến căn phòng trọ nơi dì Châm đang ở. Dì gầy đi nhiều, vẫn dáng vẻ lặng lẽ quen thuộc. Khi thấy chúng tôi, dì sững người.

Tôi quỳ xuống trước mặt dì.

“Dì ơi… bọn con sai rồi. Bố không hề ghét dì. Ông đuổi dì đi để bảo vệ dì…”

Dì Châm sững sờ, nước mắt lăn dài. Bà ôm lấy chúng tôi, khóc như chưa từng được khóc.

Ngày hôm đó, chúng tôi đón dì về nhà.

Ngôi nhà 3 tầng không còn lạnh lẽo như trước.
Chỉ đến khi mất đi, chúng tôi mới hiểu:
có những tình yêu, vì quá thương mà chọn cách làm đau…
và có những hy sinh, chỉ đến phút cuối đời mới dám nói ra.