“Đêm t-ân h- ô;/n, anh chồng 30 tu;/ổi được 50 t;/uổi tay run run run dắt vào phòng nhưng khi anh mới đặt lưng xuống thì vợ mở tủ quần áo lấy ra thứ khiến chồng trẻ đạp tung cửa bỏ chạy…
Cưới được cô vợ 50 tuổ-i là giấc mơ “giàu sang đ;/ổi đ;ờ/i” mà Hưng – anh chàng 30 tu-ổi thất nghiệp, trôi dạt đủ nghề – không bao giờ dám nghĩ thành thật.
Thế nhưng duyên số (và một chút toan tính), đã khiến anh chinh phục được chị Diễm – một nữ doanh nhân hơn anh 20 tuổi, giàu có, từng trải, và… đặc biệt chưa từng kết hôn.
Ngày cưới, cả xóm đến đông như trẩy hội. Ai cũng thầm nghĩ:
– Thằng này số hưởng! Cưới vợ vừa đại gia vừa… chịu chi!
Tối đó, sau màn rót rượu, cắt bánh, và mỏi miệng cười… anh Hưng run run được chị Diễm dắt về phòng tân hôn.
Không gian phòng ngủ sang trọng, hoa tươi nến thơm đầy đủ.
Chị Diễm dịu dàng nói:
– Em cứ nghỉ ngơi, để chị chuẩn bị chút quà… bất ngờ.
Anh Hưng nằm xuống giường, đầu óc tưởng tượng những “trải nghiệm mới mẻ của phụ nữ từng trải”, mắt lim dim tận hưởng…
Rồi… “cạch!”
Chị Diễm bước tới tủ quần áo, mở toang hai cánh cửa gỗ sẫm.
Kéo ra một chiếc vali lớn, rồi lôi từ trong đó ra…
Hưng vừa nhìn thấy đã bật dậy như tên bắn, vơ vội quầ-n, lao khỏi phòng… hóa ra đó là… …”
“…cái thứ mà chị Diễm vừa lôi ra khỏi vali.
Khuôn mặt Hưng tái mét không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Cảnh tượng kinh hoàng ấy cứ ám ảnh trong đầu anh, nó quá sức tưởng tượng, quá khác biệt so với những gì anh mong đợi về một đêm tân hôn. Đây không phải là “”trải nghiệm mới mẻ”” anh từng ảo tưởng. Đây là sự ghê tởm. Một cảm giác sợ hãi tột cùng xen lẫn ghê tởm bủa vây lấy Hưng, lấn át cả mộng giàu sang.
Anh không nghĩ ngợi gì thêm. Cơ thể hành động theo bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất. Vơ vội chiếc quần dài ở cuối giường, anh lao ra khỏi phòng như một mũi tên bắn. Cánh cửa gỗ sẫm màu bật tung ra phía sau, tạo nên một tiếng động lớn vang vọng trong hành
lang yên tĩnh. Anh không dám quay đầu lại. Anh chỉ chạy, chạy thật nhanh, thoát khỏi căn phòng sang trọng mà giờ đây giống như một nhà tù kinh tởm. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, hơi thở hổn hển. Cả thế giới dường như đang quay cuồng. Hóa ra, người phụ nữ giàu có, từng trải, và đặc biệt chưa từng kết hôn này lại cất giấu một bí mật kinh hoàng đến vậy. Giấc mộng đổi đời của anh bỗng chốc tan vỡ vụn, thay vào đó là nỗi ám ảnh về cái thứ anh vừa nhìn thấy.”
Diễm vẫn đứng sững bên chiếc tủ quần áo, chiếc vali màu đỏ đô vẫn còn mở toang. Âm thanh cánh cửa sập mạnh phía sau vẫn còn vang vọng trong không khí. Đôi mắt chị Diễm, lúc nãy còn lấp lánh tia dịu dàng mong đợi, giờ đây trừng lớn đầy bàng hoàng, không thể tin vào cảnh tượng vừa diễn ra. Chị nhìn theo bóng lưng Hưng vụt biến mất khỏi hành lang, trái tim như bị bóp nghẹt. Nụ cười nhẹ nhàng trên môi chị tắt hẳn, khuôn mặt từ từ chuyển sang nét thẫn thờ, rồi méo mó vì nỗi đau. Một cảm giác cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy chị, sâu thẳm hơn bất cứ điều gì chị từng trải qua trong suốt 50 năm cuộc đời. Chị chưa từng kết hôn, chưa từng biết đến cảm giác này. Nỗi thất vọng tràn ngập tâm trí, nặng trĩu như đeo đá. Chị không ngờ Hưng, người chồng trẻ chị hết mực yêu thương và tin tưởng, lại có phản ứng dữ dội đến thế chỉ vì… vì thứ đó. Chị cúi xuống nhìn vào chiếc vali, thứ đồ vật bên trong vẫn nằm yên vị, vô tri vô giác, nhưng lại là nguyên nhân khiến người chồng vừa cưới bỏ chạy như gặp ma. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má chị, nóng hổi và mặn chát. Căn phòng tân hôn lộng lẫy, ngập tràn hoa thơm nến sáng, giờ đây chỉ còn lại mình chị, một người vợ vừa bị bỏ rơi ngay trong đêm động phòng.
“Anh Hưng lao ra khỏi căn phòng tân hôn như ma đuổi. Cánh cửa gỗ sập mạnh phía sau, vang vọng trong sự tĩnh mịch của đêm khuya. Anh không kịp mang theo thứ gì, chỉ có bộ vest cưới vẫn còn trên người, xộc xệch. Hơi thở hổn hển, lồng ngực như muốn nổ tung, anh chạy thục mạng xuống cầu thang, qua sảnh, ra khỏi ngôi nhà lộng lẫy.
Bóng đêm buông xuống đặc quánh. Ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên con đường xa lạ. Anh chạy, không biết mình đang đi về đâu, chỉ biết phải chạy thật xa khỏi nơi vừa chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Hình ảnh thứ nằm trong chiếc vali, thứ mà Diễm muốn cho anh thấy, cứ ám ảnh trong tâm trí. Nó không phải là tiền, không phải là giấy tờ nhà đất như anh từng mơ mộng. Nó là một thứ khác… một thứ khiến máu trong người anh như đông lại, khiến giấc mộng đổi đời của anh tan biến thành tro bụi ngay trước mắt.
Cơn gió đêm lạnh buốt luồn qua lớp áo mỏng, nhưng không lạnh bằng sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can. Anh đã sai lầm rồi. Sai lầm quá lớn. Sự toan tính lợi dụng Diễm, sự khinh thường ngầm dành cho người phụ nữ hơn mình 20 tuổi chỉ vì tiền, giờ đây quay lại cắn xé anh. Anh tưởng mình là kẻ nắm đằng chuôi, là người lợi dụng được hoàn cảnh để đổi đời. Nhưng sự thật lại phũ phàng hơn anh nghĩ gấp vạn lần. Anh không chỉ không có được thứ mình muốn, mà còn vướng vào một điều còn đáng sợ hơn.
Đôi chân rã rời, anh vẫn cắm đầu chạy, như một con thú bị thương tìm cách thoát khỏi bẫy. Nỗi sợ hãi, sự hối hận, cảm giác bị lừa dối một cách cay đắng trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ cảm xúc nặng nề, đè nén anh đến nghẹt thở. Con đường phía trước tối mịt, xa lạ, giống như tương lai mờ mịt đang chờ đợi anh sau đêm nay. Giấc mơ giàu sang đã vỡ vụn tan tành, chỉ còn lại thực tại trần trụi và nỗi kinh hoàng không nói thành lời.”
“Cánh cửa Phòng tân hôn vẫn còn rung rinh khe khẽ sau cú sập mạnh. Sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng sang trọng, chỉ còn lại mùi hoa ly nồng nặc và tàn nến đang cháy dở trên bàn. Chiếc vali da màu nâu sẫm, vật mà Diễm đã mang ra để “”cho anh xem””, vẫn nằm đó, ngay giữa sàn nhà lát gỗ bóng loáng. Chiếc khóa đã bật tung, nắp vali mở hé, phơi bày một phần bí mật kinh hoàng vừa khiến Hưng bỏ chạy thục mạng.
Ánh đèn vàng dịu của đèn ngủ hắt xuống, chiếu rõ hơn thứ bên trong. Không phải tiền bạc, không phải giấy tờ nhà đất, mà là… một bộ sưu tập đáng sợ và kỳ lạ. Bên trong vali, được sắp xếp gọn gàng và cẩn thận như một vật báu, là những con búp bê người lớn. Chúng không phải là những món đồ chơi đơn giản. Chúng cực kỳ sống động, chi tiết đến rùng mình, với làn da silicon mịn màng, đôi mắt như thật, và mái tóc được làm tỉ mỉ. Mỗi con mang một vẻ ngoài khác nhau, một “”tính cách”” khác nhau qua cách phục trang và tư thế nằm. Có con mặc váy ngủ ren mỏng manh, con khác lại khoác lên mình bộ vest công sở kín đáo. Chúng được bảo quản trong những lớp bọc chuyên dụng, không tì vết, chứng tỏ sự nâng niu của chủ nhân.
Đây chính là “”vật trong vali””, là bí mật mà Diễm cất giấu suốt bao năm tháng. Suốt hai mươi năm cô đơn, chưa từng kết hôn, đây là cách Diễm tìm kiếm sự bầu bạn. Những con búp bê này không chỉ là đồ vật, chúng là “”thú vui””, là “”người bầu bạn”” mà Diễm đã tự tạo ra cho riêng mình. Chúng là những nhân vật trong thế giới riêng của cô, một thế giới không có đàn ông thật sự, không có sự phản bội, chỉ có sự kiểm soát và hoàn hảo đến đáng sợ. Hưng, trong cơn hoảng loạn tột cùng, đã nhìn thấy cả thế giới đó sụp đổ trước mắt. Giấc mộng đổi đời của anh đã tan tành, thay vào đó là nỗi kinh hoàng về một sự thật còn méo mó và khó lường hơn bất kỳ toan tính nào của anh. Chiếc vali nằm đó, như một hộp Pandora chứa đựng sự cô đơn và những ám ảnh thầm kín nhất của người phụ nữ mà anh vừa cưới chỉ vì tiền.”
“Tiếng sập cửa khô khốc vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Diễm đứng lặng hồi lâu ở hành lang, đôi mắt trống rỗng nhìn theo hướng Hưng vừa lao đi. Tiếng bước chân vội vã, tiếng xe máy rú ga, tất cả hòa vào nhau như một bản nhạc rời rạc trong đêm. Chị thở hắt ra, lồng ngực nặng trịch.
Chị quay trở lại Phòng tân hôn. Căn phòng giờ đây tan hoang như chính tâm trạng chị. Hoa ly vẫn ngào ngạt nhưng chẳng còn mang ý nghĩa tươi vui, tàn nến cháy dở như cuộc hôn nhân ngắn ngủi vừa lụi tàn. Và ở giữa sàn nhà, chiếc vali da màu nâu sẫm nằm đó, nắp mở tung, phơi bày toàn bộ bí mật.
Diễm bước đến gần, ánh mắt lướt qua từng “”khuôn mặt”” vô hồn bên trong. Chị cúi xuống, bàn tay khẽ chạm vào lớp silicon lạnh lẽo. Chị không còn cảm thấy xấu hổ hay sợ hãi khi bí mật bị phơi bày. Chỉ còn lại sự mệt mỏi và chấp nhận. Chị bắt đầu sắp xếp lại từng con búp bê, đặt chúng về vị trí cũ một cách cẩn thận như đang cất đi những mảnh vỡ của chính mình.
Nhẹ nhàng, Diễm đóng chiếc vali lại. Tiếng “”cạch”” nhỏ vang lên, khóa chặt lại một thế giới đã bị xáo trộn. Chị ngồi sụp xuống sàn, dựa lưng vào chiếc vali, ánh mắt đượm buồn nhìn về phía cửa phòng.
“”‘Anh ta bỏ đi thật rồi’,”” Diễm lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy chua chát. Không có nước mắt, chỉ có sự khô khan trong trái tim. Chị không giận Hưng. Anh ta chỉ là một kẻ nông nổi, một người đàn ông khốn khổ tìm cách bám víu vào đồng tiền. Chị thấy thương hại cho sự toan tính thất bại của anh ta, cho cách anh ta hoảng loạn bỏ chạy khi đối diện với một sự thật không nằm trong kế hoạch. Nhưng hơn hết, chị thấy thương hại cho chính mình. Thương hại vì đã ở tuổi 50 vẫn ngây thơ ôm giữ một hy vọng hão huyền, hy vọng vào một cuộc hôn nhân thật sự, hy vọng tìm thấy sự bầu bạn ở một người trẻ hơn mình hai mươi tuổi, chỉ vì sự cô đơn giày vò. Chị đã nghĩ, có lẽ lần này… có lẽ sẽ khác. Nhưng cuối cùng, chị vẫn chỉ còn lại một mình, bên cạnh chiếc vali chứa đựng những người bầu bạn im lặng.”
“Hưng lao ra khỏi ngôi nhà sang trọng, tiếng xe máy cắt ngang màn đêm tĩnh mịch. Anh phóng đi không phương hướng, chỉ biết cần phải thoát khỏi nơi đó, thoát khỏi sự thật kinh hoàng vừa phơi bày. Gió lạnh tạt vào mặt, làm dịu đi cơn nóng giận và sợ hãi ban đầu, nhưng lại nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác khác: sự trống rỗng và cô đơn tột cùng.
Anh chạy mãi, chạy cho đến khi bình xăng gần cạn, chạy đến những con phố xa lạ chưa từng đặt chân tới. Anh dừng xe ở một góc đường vắng, tắt máy. Tiếng động cơ im bặt, chỉ còn lại tiếng gió và tiếng lòng anh đang gào thét.
Hưng ngồi thụp xuống vỉa hè, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Đêm đã khuya lắm rồi. Cái đói bắt đầu cồn cào, từng cơn, từng cơn quặn thắt. Anh sờ vào túi quần, trống rỗng. Không một xu dính túi. Chiếc vali, thứ duy nhất anh mang theo, vẫn nằm trên yên xe, chứa vài bộ quần áo và… à, chỉ thế thôi. Không có tiền, không có giấy tờ tùy thân ngoài cái chứng minh nhân dân cũ mèm.
Anh ngước nhìn bầu trời đen đặc, không một vì sao. Một cảm giác thất bại ê chề dâng lên. Anh đã bỏ chạy. Bỏ chạy khỏi cơ hội đổi đời duy nhất mà anh đã dày công lên kế hoạch. Bỏ chạy khỏi người phụ nữ giàu có, dù kỳ quặc, nhưng ít nhất có thể cho anh một cuộc sống khác.
“”Chết tiệt!”” Hưng đấm mạnh vào tường, bàn tay đau điếng. Anh đã làm gì thế này? Sự hoảng loạn nhất thời đã khiến anh vứt bỏ tất cả. Giờ đây, anh là một kẻ trắng tay, lưu lạc giữa đêm khuya ở một nơi không quen biết.
Cái đói càng lúc càng dữ dội, như muốn ăn sống chính anh. Anh nhớ về những ngày tháng trước khi gặp Diễm: sống vật vờ, làm đủ nghề bấp bênh, bữa đói bữa no. Anh đã nghĩ chỉ cần cưới được Diễm, mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng giờ đây, anh còn tệ hơn thế. Ít nhất ngày xưa anh còn có cái xóm quen thuộc để về, còn vài người bạn cùng cảnh ngộ. Còn bây giờ, anh không có gì cả. Không nhà, không tiền, không ai bên cạnh. Chỉ có cái bụng réo lên vì đói và nỗi tuyệt vọng bủa vây như màn đêm.
Hưng gục mặt vào đầu gối, cơ thể run lên bần bật không chỉ vì lạnh mà còn vì sự sợ hãi và hối hận. Anh đã nghĩ mình khôn ngoan, tính toán được tất cả. Nhưng anh đã lầm. Lầm to rồi. Cái giá phải trả cho sự tham lam và hèn nhát này quá đắt. Anh chỉ là một kẻ thất bại, không hơn không kém.”
“Diễm ngồi một mình trong căn phòng tân hôn sang trọng. Nến đã lụi tàn, hoa tươi vẫn còn đó nhưng không khí lạnh lẽo. Chị ngồi lặng lẽ bên một chiếc vali cỡ trung, không phải vali của Hưng, mà là một chiếc cũ kỹ hơn, được cất giữ cẩn thận. Chị nhẹ nhàng mở khóa, để lộ bên trong là những con búp bê đủ kích cỡ, được xếp đặt ngay ngắn. Chị đưa tay vuốt ve mái tóc giả của một cô búp bê sứ nhỏ nhắn, ánh mắt xa xăm nhìn vào khoảng không.
Hưng đã đi rồi. Lại một người nữa rời bỏ chị. Chị đã quen với điều này, quen với việc tiền bạc luôn là rào cản, là lý do người ta đến, rồi lý do người ta đi. Chị là một nữ doanh nhân thành đạt, có mọi thứ: danh vọng, tiền bạc, vị thế xã hội. Nhưng chị không có tình yêu.
Chị nhắm mắt lại, ký ức ùa về như một cuốn phim cũ. Những mối tình chớp nhoáng, những lời đường mật chỉ để che đậy lòng tham. Người đến vì muốn chị đầu tư vào dự án của họ. Người đến vì muốn một cuộc sống giàu sang không cần làm việc. Người đến vì tò mò về người phụ nữ U50 giàu có chưa từng kết hôn. Rồi họ đi. Khi chị từ chối chia sẻ tài sản, khi họ nhận ra chị không dễ dàng bị lợi dụng, hoặc đơn giản là khi họ tìm được “”con mồi”” khác dễ dàng hơn.
Những đêm dài cô đơn trong căn nhà rộng lớn. Thành công trên thương trường không thể lấp đầy khoảng trống trong tim. Tiếng cười nói xã giao không thể thay thế một cái ôm chân thành. Chị đã tìm kiếm, đã hy vọng, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự thất vọng và nỗi đau.
Rồi chị tìm thấy họ. Những con búp bê này. Chúng không biết nói, không biết cười, không biết đòi hỏi. Chúng chỉ ở đó, lặng lẽ. Chúng không phán xét tuổi tác của chị, không thèm khát tiền bạc của chị. Chúng là bạn đồng hành trung thành, là sự thay thế vụng về nhưng duy nhất cho những gì chị khao khát bấy lâu nhưng không có được: một tình yêu vô điều kiện, một sự gắn bó không vì toan tính.
Diễm khẽ đặt con búp bê sứ trở lại vị trí cũ. Chị vuốt nhẹ lên khuôn mặt vô hồn của nó. Họ là những người bạn duy nhất chưa từng phản bội chị. Và có lẽ, sẽ mãi mãi là như vậy. Nụ cười thoáng qua trên môi, một nụ cười đầy chua chát. Hưng cũng không khác gì những người trước. Chỉ là màn kịch của anh ta lộ tẩy nhanh hơn mà thôi. Cuối cùng, chị vẫn chỉ có một mình, bên những người bạn làm bằng nhựa và sứ này.”
“Ánh sáng ban mai nhợt nhạt bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà cao tầng. Hưng co ro trong chiếc áo khoác mỏng, ngồi bệt ở góc một con hẻm vắng. Cái lạnh buổi sớm thấm vào da thịt, buốt giá. Nỗi sợ hãi ban đầu khi chạy trốn dần tan biến, thay vào đó là cảm giác kiệt sức và đói lả. Anh nhìn quanh, những con phố lạ lẫm, những người lao công đang quét dọn. Cuộc sống khắc nghiệt hiện ra rõ mồn một trước mắt.
Lang thang ư? Rồi sẽ đi đâu? Làm gì? Quay lại cái xóm trọ chật hẹp, bẩn thỉu và đối mặt với sự chế giễu của những người từng biết anh “”lấy được vợ giàu””? Cái viễn cảnh đó còn đáng sợ hơn cả việc đối diện với Diễm lúc này.
Đầu óc Hưng bắt đầu hoạt động như một chiếc máy tính lỗi thời, chậm chạp nhưng vẫn cố tính toán. Diễm là vợ hợp pháp của anh. Căn nhà đó là nhà của vợ anh, nơi anh có quyền ở. Dù bà ta có phát hiện ra mục đích của anh đi chăng nữa, bà ta có làm gì được anh? Đuổi ra đường ư? Nếu anh không đi thì sao? Bà ta không thể động tay chân, danh tiếng bà ta lớn như vậy, không thể làm ầm ĩ. Huống chi, biết đâu… biết đâu anh vẫn còn cơ hội?
Căn nhà đó quá lớn, quá giàu có. Anh chưa kịp hưởng thụ gì cả. Chỉ vì nóng vội một chút mà suýt đánh mất tất cả. Diễm dù sao cũng là một người phụ nữ, lại giàu có như vậy, chắc chắn cô đơn. Tiền bạc nhiều như vậy, bà ta cần một người ở bên. Anh chỉ cần khéo léo một chút, đóng kịch thêm một chút, tỏ ra hối lỗi, van xin… Chắc chắn sẽ được bỏ qua. Hoặc ít nhất, anh có thể “”moi”” thêm được chút đỉnh trước khi mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Ý nghĩ quay lại ngày càng củng cố trong đầu Hưng. So với việc lê lết ngoài đường, ngủ gầm cầu, xin ăn… thì việc đối mặt với Diễm dễ chịu hơn gấp vạn lần. Anh khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì cái viễn cảnh thất bại ê chề nếu không quay lại.
Không, anh không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Anh đã liều lĩnh cả đời mới có được cơ hội này. Cú vấp ngã đêm qua chỉ là một tai nạn nhỏ. Anh có thể sửa chữa nó.
Hưng từ từ đứng dậy, vỗ vỗ bụi bẩn trên quần áo. Ánh mắt anh không còn vẻ sợ hãi, thay vào đó là một tia tính toán lạnh lẽo. Anh ngước nhìn về hướng những khu phố sang trọng, nơi có căn nhà xa hoa kia. Vẫn còn cơ hội. Anh sẽ quay lại.”
“Diễm đứng lặng hồi lâu trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo. Không còn nến, không còn hoa, chỉ còn lại sự hỗn độn và một nỗi chua chát khôn tả. Chị bắt đầu dọn dẹp. Từng cánh hoa hồng héo úa bị vứt vào sọt rác. Chị gấp lại chiếc ga trải giường nhăn nhúm, thu dọn những mảnh vụn của đêm qua. Chiếc vali vẫn còn nằm chỏng chơ ở góc phòng, như một lời nhắc nhở đau đớn về cuộc chạy trốn thất bại của Hưng. Chị nhấc nó lên, nặng trịch, và cất vào sâu trong tủ quần áo. Căn phòng dần trở lại vẻ gọn gàng ban đầu, chỉ khác là giờ đây, nó mang một bầu không khí nặng nề, u ám.
Làm xong mọi thứ, Diễm ngồi xuống mép giường. Chị nhìn quanh căn phòng xa hoa này, nơi chỉ vài giờ trước còn tràn ngập ảo vọng, giờ chỉ còn là chứng tích của một sai lầm. Trái tim chị không còn đau đớn dữ dội như khi chứng kiến bộ mặt thật của Hưng, thay vào đó là sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn sẽ quay lại. Chị biết chắc điều đó. Một kẻ chỉ sống dựa vào người khác như Hưng sẽ không chịu nổi cuộc sống ngoài kia quá lâu. Hắn cần tiền, cần một chỗ dựa, cần sự giàu có mà chị đại diện. Hắn sẽ quay lại, bằng cách này hay cách khác.
Nhưng lần này, chị sẽ không yếu lòng nữa. Ánh mắt Diễm ánh lên vẻ kiên định hiếm thấy. Cuộc đời năm mươi năm chưa từng biết mùi hôn nhân, chưa từng đặt niềm tin vào ai đến vậy, giờ đây chị phải đối mặt với sự phản bội cay đắng này. Nhưng đó cũng là lần cuối cùng chị để bất cứ ai lợi dụng mình.
Chị đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống khu vườn xanh mướt. Bên ngoài là cuộc sống vẫn tiếp diễn, hối hả và khắc nghiệt. Chị hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên sự quyết tâm.
Nếu anh ta quay lại, chị sẽ đối mặt. Sẽ nói rõ tất cả những gì cần nói. Sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân giả tạo này một lần và mãi mãi. Chị đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng.”
“Hưng ẩn mình trong bóng tối, lén lút quan sát ngôi nhà. Con hẻm nhỏ quen thuộc giờ đây như một mê cung đầy rẫy những ánh mắt vô hình. Anh co rúm lại mỗi khi có tiếng xe máy lướt qua hoặc tiếng chó sủa vọng lại từ xa. Chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng cảm giác xa lạ và bất an đã bám chặt lấy anh. Cuộc sống bơ vơ ngoài kia khắc nghiệt hơn anh tưởng rất nhiều. Cái đói, sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi bị bắt gặp đã đánh tan chút sĩ diện cuối cùng. Anh biết mình phải quay lại.
Cúi thấp đầu, anh rón rén bước từng bước nhẹ nhàng về phía cổng nhà. Mỗi bước chân đều như giẫm lên mìn, tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập lớn đến mức anh tưởng chừng người khác cũng có thể nghe thấy. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh sợ. Sợ phải đối mặt với Diễm, sợ ánh mắt thất vọng hay giận dữ của bà ấy. Nhưng sâu thẳm bên trong, một hy vọng mong manh lóe lên: có lẽ bà ấy sẽ mềm lòng? Có lẽ bà ấy vẫn còn yêu anh? Hoặc đơn giản chỉ là bà ấy quá giàu để quan tâm đến vài triệu bạc?
Đến gần cánh cửa chính, anh dừng lại. Ngôi nhà im lìm, không một tiếng động. Ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa sổ cho thấy có người bên trong. Là Diễm. Anh biết vậy. Anh đưa tay lên, do dự. Nên gõ cửa thật khẽ hay bấm chuông? Bấm chuông thì ồn quá, lỡ bà ấy gọi công an thì sao? Gõ cửa thì liệu bà ấy có mở không?
Hít một hơi thật sâu, anh đưa ngón trỏ lên, gõ nhẹ. Cốc… cốc… Hai tiếng gõ yếu ớt vang lên trong đêm tĩnh mịch. Không có tiếng trả lời. Anh chờ đợi, mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Tim anh vẫn đập như trống trận. Lại gõ thêm lần nữa, mạnh hơn một chút. Cốc… cốc… cốc… Vẫn là sự im lặng đáng sợ. Có phải Diễm không có ở nhà? Hay bà ấy nghe thấy nhưng cố tình không mở cửa?
Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Anh dựa người vào tường, thở dốc. Chỉ còn cách này. Anh không thể quay lại cuộc sống lang thang, đói khổ như trước đây. Cửa vẫn đóng im lìm trước mặt. Anh đứng đó, một bóng ma giữa đêm khuya, vừa thèm khát sự giàu sang bên trong, vừa sợ hãi không dám bước tiếp.”
“Tuyệt vọng bủa vây, Hưng đưa tay run rẩy vặn thử nắm đấm cửa. Kỳ lạ, cửa không khóa. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên, hay là một cái bẫy? Anh hít một hơi thật sâu, đẩy nhẹ cánh cửa, để nó hé mở đủ cho anh lách người vào. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo từ phía phòng khách hắt ra. Anh bước vào, rón rén đóng cửa lại sau lưng. Tiếng “”cạch”” nhỏ khẽ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến anh giật mình thon thót.
Tim anh đập như trống bỏi. Anh đứng lặng một lúc, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Anh nhìn về phía ánh sáng. Là phòng khách. Cẩn thận từng bước chân, anh tiến lại gần. Càng đến gần, cảm giác bất an càng lớn dần. Anh nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ. Có người ở đó.
Hưng bước hẳn vào phòng khách. Anh khựng lại.
Diễm đang ngồi trên chiếc sofa lớn ở giữa phòng, ánh mắt bà ấy nhìn thẳng về phía cửa, nơi anh vừa xuất hiện. Ánh mắt ấy không có sự giận dữ anh tưởng tượng, cũng không có nỗi thất vọng bà thường thể hiện. Thay vào đó, nó tĩnh lặng đến đáng sợ, như mặt hồ đóng băng, nhưng ẩn chứa cái lạnh thấu xương. Bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Hưng cứng đơ người. Anh không biết phải nói gì, phải làm gì. Sự ngượng nghịu, hổ thẹn và nỗi sợ hãi trộn lẫn, nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ biết đứng đó, nhìn bà ấy, như một kẻ phạm tội bị bắt quả tang.
Diễm vẫn ngồi im lặng, không nhúc nhích, không nói một lời. Chỉ có ánh mắt lạnh băng ấy khóa chặt lấy anh. Không khí trong căn phòng như đặc quánh lại, nặng trĩu sự im lặng và đối đầu. Từng giây trôi qua dài như vô tận. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như tiếng búa bổ vào sự căng thẳng.
Hưng cảm thấy mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí này, nhưng giọng anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh chỉ có thể đứng đó, đối mặt với ánh mắt vô cảm nhưng đầy quyền lực của người phụ nữ hơn anh hai mươi tuổi, người mà anh đã toan tính lợi dụng, và giờ đây, anh phải quay về cầu xin.
Sự im lặng kéo dài, đè nặng lên Hưng, khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé và vô giá trị hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu không lời này còn đáng sợ hơn bất kỳ trận cãi vã hay lời mắng nhiếc nào. Nó buộc anh phải đối diện với chính con người mình, với những toan tính hèn hạ, dưới ánh mắt phán xét im lặng của Diễm.
Anh không chịu đựng được nữa. Anh hạ thấp ánh mắt, nhìn xuống sàn nhà. Nhưng anh vẫn cảm thấy ánh mắt của Diễm dán chặt vào mình. Sự im lặng vẫn tiếp diễn, ngột ngạt và đáng sợ.”
“Anh không chịu đựng được nữa. Anh hạ thấp ánh mắt, nhìn xuống sàn nhà. Nhưng anh vẫn cảm thấy ánh mắt của Diễm dán chặt vào mình. Sự im lặng vẫn tiếp diễn, ngột ngạt và đáng sợ. Cuối cùng, Hưng lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu lên, cố gắng đối diện với Diễm. Giọng anh lí nhí, run rẩy phá tan sự tĩnh lặng.
“”Em… em xin lỗi chị Diễm,”” Hưng lắp bắp, hai tay đan vào nhau một cách bồn chồn. “”Tối qua… em quá bất ngờ… Thật sự… em không biết phải làm gì.””
Anh cố gắng tìm từ ngữ biện minh cho hành động bỏ chạy của mình, nhưng mỗi lời nói thốt ra đều nghe trống rỗng và giả tạo ngay cả với chính anh. Ánh mắt anh vẫn né tránh ánh nhìn trực diện của Diễm, lướt qua vai bà ấy, lên bức tường, rồi lại xuống sàn nhà. Dù miệng nói lời xin lỗi và giải thích, cơ thể anh lại phản bội. Giọng nói run rẩy không che giấu được nỗi sợ hãi đang gặm nhấm bên trong. Ánh mắt lạc lõng phản chiếu sự kinh tởm thoáng qua mà anh đã cảm thấy khi nhìn thấy những gì diễn ra trong phòng tân hôn đêm qua.
Hưng nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “”Em… em biết em sai rồi. Đáng lẽ em nên ở lại… nói chuyện với chị.””
Diễm vẫn không nói gì. Bà ấy chỉ khẽ nhúc nhích ngón tay trên thành sofa, cử động nhỏ bé nhưng đầy uy quyền. Ánh mắt bà vẫn lạnh như băng, nhưng giờ đây dường như có thêm một chút gì đó khó lường, khiến Hưng càng thêm thấp thỏm. Bà không hề giận dữ hay trách móc ầm ĩ, điều đó còn đáng sợ hơn nhiều. Sự im lặng của bà như một lời buộc tội nặng nề nhất.
Hưng cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh biết Diễm không tin lời anh nói. Bà ấy thấy rõ sự giả dối trong từng cử chỉ, từng ánh mắt né tránh của anh. Nỗi sợ hãi bị vạch trần khiến anh đổ mồ hôi lạnh. Anh đứng đó, nhỏ bé và đáng thương, trước người phụ nữ mà anh đã từng nghĩ mình có thể lừa dối để đổi đời. Bây giờ, anh chỉ là một kẻ hèn nhát đang tìm cách thoát khỏi cái bẫy do chính mình tạo ra.
“”Em… em chỉ mong chị cho em một cơ hội để… để sửa chữa mọi chuyện,”” Hưng nói tiếp, giọng càng lúc càng yếu đi, gần như chỉ còn là tiếng thì thầm. Anh cảm thấy sự khinh ghét chính bản thân mình dâng trào, khinh ghét sự hèn nhát và toan tính thấp hèn đã đưa anh đến bước đường này. Nỗi sợ hãi và sự khinh ghét những gì anh đã chứng kiến đêm qua vẫn ám ảnh, và dù cố gắng che giấu, chúng vẫn lấp lánh trong đáy mắt anh.”
“Diễm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vang lên như tiếng dao cứa vào không khí ngột ngạt, cắt ngang lời biện minh yếu ớt của Hưng. Bà không còn giữ vẻ lạnh lùng im lặng nữa, thay vào đó là sự sắc bén, tàn nhẫn và đầy phơi bày.
“”Đừng vòng vo nữa Hưng,”” Diễm nói, mỗi từ như một nhát búa đóng vào nỗi sợ hãi của anh. Bà nhìn thẳng vào mắt Hưng, ánh nhìn xuyên thấu, không cho anh bất kỳ cơ hội né tránh nào nữa. “”Anh đến với tôi vì tiền, đúng không?””
Không cần chờ Hưng trả lời, Diễm tiếp tục, giọng điệu chứa đầy sự khinh bỉ và chua chát. “”Giấc mơ đổi đời của anh là tôi, chứ không phải tình yêu.””
Bà nhìn anh chằm chằm, lột trần động cơ thật sự của anh bằng ánh mắt lạnh như băng và những lời nói thẳng thừng, tàn nhẫn. Tất cả những lời biện hộ, những lời xin lỗi lắp bắp của Hưng đều trở nên vô nghĩa trước sự phơi bày tàn khốc này. Hưng cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình đang bị đóng băng. Anh muốn chối bỏ, muốn hét lên rằng không phải, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại. Ánh mắt của Diễm như nhìn thẳng vào tâm can anh, phơi bày tất cả sự thật trần trụi mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Khuôn mặt anh tái nhợt đi trông thấy, mọi sự giả tạo sụp đổ hoàn toàn. Anh đứng đó, nhỏ bé, trơ trọi và hoàn toàn bị vạch mặt.”
“Hưng đứng bất động, khuôn mặt tái nhợt như sáp nến dưới ánh đèn phòng tân hôn sang trọng. Những lời nói sắc như dao của Diễm đã lột trần anh một cách tàn nhẫn, khiến anh không còn kẽ hở nào để ẩn mình. Mọi sự giả tạo, mọi toan tính đều tan thành mây khói. Anh cảm thấy như thể mọi ánh mắt vô hình trong căn phòng này đều đang nhìn thấu sự thật đáng khinh trong tâm hồn anh.
Diễm vẫn nhìn anh, nhưng ánh mắt bà dần chuyển từ sự sắc bén sang một nỗi buồn sâu thẳm. Bà thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi như trút cạn bao năm tháng chất chứa. Bà quay đầu nhìn về phía cái vali vẫn còn nằm đó, như một chứng nhân im lặng.
“”Những thứ trong vali…”” Giọng Diễm trầm xuống, không còn vẻ gay gắt mà thay vào đó là sự nặng trĩu của tâm sự. Bà không nhìn Hưng khi nói, ánh mắt dán vào cái vali. “”Đó là cuộc sống của tôi sau những đổ vỡ và cô đơn.””
Hưng chớp mắt, cố gắng hiểu điều bà đang nói. Cuộc sống của bà? Những thứ kinh khủng trong cái vali đó lại là cuộc sống của người phụ nữ giàu có, quyền lực này ư?
“”Chúng không làm hại ai cả,”” Diễm tiếp tục, giọng nhỏ dần nhưng vẫn rõ ràng. “”Chúng chỉ là cách tôi đối phó với cuộc đời.””
Bà không biện hộ, không cố gắng giải thích cho Hưng hiểu. Bà chỉ đơn giản là kể sự thật về nỗi lòng của mình, về những gì bà đã phải trải qua và cách bà tồn tại. Trong khoảnh khắc đó, Diễm không còn là nữ doanh nhân sắc sảo mà Hưng biết, mà là một người phụ nữ mang nặng những tổn thương và bí mật. Hưng nhìn bà, sự bàng hoàng và bối rối len lỏi vào nỗi nhục nhã. Cái vali kia chứa đựng điều gì mà lại có thể định nghĩa cuộc sống của một người phụ nữ như Diễm?”
“Hưng vẫn đứng đó, sự bàng hoàng pha lẫn nỗi nhục nhã và khó hiểu. Anh nhìn Diễm, rồi lại nhìn cái vali, cố gắng ghép nối những gì anh vừa thấy với lời nói của bà. Cái vali đó… và cuộc sống của Diễm? Thật không thể tin nổi.
Diễm nhìn Hưng lần cuối, ánh mắt giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Bà chậm rãi đứng dậy. Sự mệt mỏi và nỗi buồn vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt bà, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia quyết đoán lạnh lẽo.
“”Anh đã thấy sự thật về tôi,”” giọng Diễm trầm xuống, “”và anh đã bỏ chạy.””
Hưng sững sờ, không nói được lời nào. Anh biết bà nói đúng. Phản ứng của anh khi nhìn thấy thứ bên trong chiếc vali là bỏ chạy, là ghê tởm, là sợ hãi. Đó là sự thật trần trụi về con người anh: một kẻ hèn nhát chỉ biết chạy theo đồng tiền.
Diễm tiến lại gần, không còn chút mềm mỏng nào. Bà đứng thẳng, đối mặt với Hưng. “”Vậy thì không có gì giữ anh lại đây cả.””
Câu nói này như một nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào ảo mộng của Hưng. Giữ anh lại đây? Bằng cái gì? Tình yêu giả tạo của anh ư? Hay lời hứa hẹn về một cuộc sống giàu sang? Tất cả đã sụp đổ hoàn toàn.
Diễm khoanh tay trước ngực, thái độ dứt khoát. “”Quần áo của anh tôi sẽ cho người mang đến sau.””
Bà quay người, chỉ thẳng tay ra phía cửa phòng tân hôn. Cánh cửa gỗ sang trọng, trước đó là biểu tượng của một cuộc sống mới, giờ đây như một lối thoát đầy cay đắng cho Hưng.
“”Anh không có gì ở đây cả, Hưng.”” Diễm nói, giọng đanh lại. “”Giấc mơ của anh kết thúc rồi.””
Lời nói của bà như một bản án. Giấc mơ đổi đời, giấc mơ trở thành thiếu gia giàu có, giấc mơ thoát khỏi cuộc sống nghèo khó… tất cả tan vỡ vụn. Hưng nhìn theo ngón tay Diễm chỉ ra cửa. Căn phòng tân hôn lộng lẫy giờ đây trở thành một chiếc lồng giam giữ sự thật đáng xấu hổ của anh. Anh cảm thấy mình trần trụi và vô giá trị hơn bao giờ hết.”
“Hưng không đáp, chỉ chậm rãi quay lưng lại. Anh cúi gằm mặt, tránh ánh mắt lạnh lẽo của Diễm. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi như kéo lê cả một giấc mơ đổ nát. Anh đi ngang qua Diễm, không một lời, không một cái nhìn. Sự im lặng trong căn phòng tân hôn lộng lẫy giờ đây còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mạt sát nào.
Anh đi ra khỏi phòng tân hôn, xuyên qua sảnh lớn, nơi chỉ vài ngày trước còn tràn ngập tiếng cười và chúc tụng. Giờ đây, mọi thứ trống rỗng, xa lạ, như thể anh chưa từng thuộc về nơi này. Anh bước về phía cánh cửa chính, cánh cửa dẫn ra thế giới bên ngoài, thế giới mà anh đã cố gắng thoát ly bằng mọi giá.
Bàn tay Hưng run run đặt lên nắm đấm cửa. Anh hít một hơi thật sâu, vị cay đắng tràn ngập buồng phổi. Không còn gì để níu kéo, không còn gì để mong chờ. Anh đẩy cửa, bước ra ngoài. Ánh nắng mặt trời chói chang đổ xuống, như một lời chế giễu tàn nhẫn vào sự trần trụi của anh.
Phía sau lưng Hưng, cánh cửa gỗ sang trọng của ngôi nhà từ từ khép lại. Tiếng “”cạch”” nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên, như một hồi kết cho tất cả những gì đã diễn ra bên trong. Cuộc hôn nhân giả tạo kết thúc. Anh đứng đó, trên vỉa hè, với hai bàn tay trắng. Chiếc vali, những món đồ đắt tiền, chiếc xe hơi… tất cả đã tan thành mây khói.
Anh chỉ còn lại chính mình, trần trụi và nhục nhã. Bài học về lòng tham và sự phán xét, về việc xây dựng hạnh phúc trên sự giả dối và toan tính, giờ đây hằn sâu trong tâm trí anh như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Anh đã mơ một giấc mơ quá lớn, quá lộng lẫy, mà quên mất nền tảng vững chắc của nó phải là sự chân thành, không phải là tiền bạc hay địa vị. Giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của chính mình, với con đường phía trước hoàn toàn mờ mịt và đầy gian truân.
Hưng quay người, bước đi. Bóng anh đổ dài trên con đường lát đá. Anh bước đi mà không biết sẽ về đâu, chỉ biết rằng cánh cửa của sự xa hoa đã vĩnh viễn đóng lại sau lưng. Cuộc sống mới mà anh từng khao khát đã vụt tắt nhanh hơn một giấc mộng. Anh không còn là “”chồng đại gia””, không còn là “”thiếu gia””. Anh chỉ là Hưng, chàng trai ba mươi tuổi trắng tay, mang theo trái tim tan vỡ và bài học xương máu nặng trĩu trên vai. Con đường phía trước dài hun hút, và anh biết, mình sẽ phải đi một mình, đối mặt với chính bản thân và những sai lầm đã qua.”
