zPHẢI NHẬP VIỆN CẤP CỨU, NGƯỜI MẸ GIÀ S/ỮNG S/Ờ KHI PHÁT HIỆN BÁC SĨ ĐIỀU TRỊ CHO MÌNH – BẠN TRAI CON GÁ//I NUÔI LẠI CÓ V/ẾT BỚT GIỐNG HỆT CON TRAI THẤT LẠC NĂM XƯA…

Tuấn khựng lại vài giây, ánh mắt thoáng bối rối rồi nhanh chóng trấn tĩnh, kéo ghế ngồi đối diện bà Hạnh.
– Bà… bà nói con trai bà thất lạc năm 5 tuổi? – giọng anh chậm lại – Cháu… cũng là trẻ mồ côi. Theo hồ sơ, cháu được một cặp vợ chồng ở Quảng Nam nhận nuôi khi khoảng 6 tuổi. Họ nói tìm thấy cháu lang thang gần bến xe, không nhớ gì ngoài cái tên “Long”…
Cái tên vừa thốt ra, bà Hạnh như chết lặng. Tim bà đập dồn dập đến nghẹt thở.
– Long… – bà bật khóc – Con tôi tên là Long… Nguyễn Minh Long…
Tuấn sững người. Tay anh run nhẹ, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ trước mặt. Những mảnh ký ức rời rạc trong đầu anh bỗng ùa về: tiếng rao ở chợ, bàn tay ai đó nắm rất chặt, rồi đột nhiên buông ra, tiếng người ồn ào, tiếng khóc của một đứa trẻ lạc mẹ…
Anh đứng bật dậy, giọng lạc đi:
– Bà… bà có nhớ trên tay trái của Long… có một vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm không? Cháu… cháu bị ngã lúc nhỏ, có vết này…
Bà Hạnh vội vàng nắm lấy tay anh. Đúng ở cổ tay trái, một vết sẹo mờ nhưng vẫn còn. Bà òa khóc, nước mắt tuôn xối xả:
– Đúng rồi… đúng là nó rồi… Hồi bé nó trèo ghế lấy kẹo, té xuống đập tay… Chính tay tôi băng bó cho nó… Trời ơi… Long… con của mẹ!
Cả phòng khám lặng đi. Tuấn đứng chết trân, môi run bần bật. Suốt 30 năm, anh luôn nghĩ mình là đứa trẻ bị bỏ rơi. Không ngờ, phía sau đó lại là một người mẹ đã tìm con đến bạc cả mái đầu.
Anh chậm rãi quỳ xuống trước mặt bà Hạnh.
– Mẹ… nếu thật sự con là Long… thì suốt mấy chục năm qua… mẹ đã khổ lắm đúng không?
Bà Hạnh ôm chầm lấy anh, khóc nức nở như đứa trẻ:
– Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi vì đã buông tay con… Mẹ tìm con mãi… mà không thấy… Mẹ tưởng đời này không còn gặp lại con nữa…
Ngoài cửa, Linh đứng chết lặng. Cô vừa đến nơi, định vào gọi hai người thì vô tình nghe được tất cả. Nước mắt cô rơi lã chã.
Người đàn ông mà cô yêu… hóa ra lại chính là đứa con trai thất lạc của mẹ nuôi.
Cô lùi lại một bước, tim thắt lại. Một cảm giác đau đớn thoáng qua, nhưng rồi cô hít sâu, lau nước mắt, bước vào phòng.
– Mẹ… – Linh gọi khẽ.
Hai người quay lại. Nhìn thấy Linh, bà Hạnh nghẹn ngào:
– Linh à… con… con trai của mẹ… đã trở về rồi…
Linh mỉm cười, dù đôi mắt đỏ hoe:
– Con nghe hết rồi, mẹ ạ.
Cô quay sang Tuấn, giọng run nhưng dịu dàng:
– Vậy là… em không mất anh. Chỉ là… em có thêm một người anh trai.
Tuấn chết lặng. Một cảm giác vừa đau vừa ấm tràn ngập lồng ngực. Anh hiểu, từ giây phút này, mối quan hệ của họ đã phải đổi tên.
Anh đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Linh:
– Cảm ơn em… vì đã chăm sóc mẹ thay anh suốt bao năm qua.
Linh bật khóc, nhưng vẫn gượng cười:
– Em chưa bao giờ thấy mình thiệt thòi. Vì cuối cùng… mẹ cũng tìm lại được con ruột của mình.
Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh từ lúc nào. Ánh nắng muộn xuyên qua tán cây, rọi vào căn phòng nhỏ.
Bà Hạnh nắm chặt tay hai đứa con – một đứa do bà sinh ra, một đứa do bà nuôi lớn. Nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo, nhưng lần này không còn là nước mắt đau khổ.
Mà là nước mắt của đoàn tụ.
Sau 35 năm lạc mất, đứa con trai bà tưởng không bao giờ gặp lại… cuối cùng đã trở về, bằng cách không ai ngờ tới nhất – trong vai vị bác sĩ cứu mạng chính mẹ ruột của mình.