zCon cháu dàn cảnh đánh lừ-a bà cụ được báo mộng là bà phải về quê trông coi bà-n t;/hờ tổ tiên để đ-uổi bà ra khỏi biệt thự, bà lặng lẽ khăn gói về quê nhưng lũ con bất hiếu không thể ngờ rằng bà đã âm thầm tính toán tất cả, và rồi ngay 2 tháng sau…

Hai tháng sau…
Căn biệt thự ba tầng vẫn sáng đèn mỗi tối, nhưng không khí trong nhà dạo này lạ lắm. Làm ăn sa sút, công ty của con trai cả bất ngờ bị thanh tra, đơn hàng hủy liên tục. Con dâu thì bị đối tác cắt hợp đồng, cháu trai đầu tư chứng khoán thua lỗ, nợ nần chồng chất.
Mỗi người đều đổ tại “vận xui”.
Một buổi sáng, cả nhà còn đang uể oải thì chuông cửa reo dồn dập.
Ngoài cổng là một chiếc xe bảy chỗ sang trọng. Bước xuống xe là hai người đàn ông mặc vest, theo sau là một cán bộ phường và một luật sư cầm cặp hồ sơ dày cộp.
Con trai cả cau mày:
“Các anh tìm ai?”
Luật sư mở hồ sơ, giọng rõ ràng:
“Chúng tôi đại diện theo ủy quyền của bà Nhàn. Hôm nay tới làm thủ tục thu hồi quyền sử dụng căn biệt thự này.”
Cả nhà sững sờ.
“Các anh nói gì cơ? Đây là nhà của chúng tôi!” – con dâu hét lên.
Luật sư bình thản đưa ra một xấp giấy tờ công chứng:
“Căn nhà này được xây bằng tiền tiết kiệm của bà Nhàn. Sổ đỏ tuy đứng tên con trai, nhưng có hợp đồng tặng cho có điều kiện: phải phụng dưỡng bà trọn đời. Nếu vi phạm, bà có quyền thu hồi tài sản.”
Mặt con trai cả tái mét.
“Nhưng… mẹ tôi tự nguyện về quê rồi!”
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
“Ừ, mẹ tự nguyện đi… để xem lòng dạ các con đến đâu.”
Tất cả quay phắt lại.
Bà Nhàn đứng trước cổng, áo nâu giản dị, tay chống gậy tre. Mái tóc bạc gọn gàng, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước, mà sáng và cứng rắn lạ thường.
Con gái út lắp bắp:
“Mẹ… sao mẹ…?”
Bà Nhàn bước chậm rãi vào sân, nhìn quanh căn biệt thự từng viên gạch bà góp tiền xây nên.
“Ngày các con dàn cảnh bảo mẹ ‘được báo mộng’ phải về quê trông bàn thờ, mẹ biết hết.”
Bà khẽ cười buồn.
“Mẹ già rồi, chứ đâu có ngốc.”
Cả nhà chết lặng.
Bà tiếp lời:
“Cơm nguội, chăn ẩm, giấu điều khiển tivi… mẹ cũng biết. Chỉ là mẹ muốn xem… đến khi mẹ rời đi, các con có giữ nổi chữ hiếu không.”
Con trai cả quỳ sụp xuống:
“Mẹ ơi, tụi con sai rồi, mẹ tha cho tụi con lần này…”
Bà Nhàn lắc đầu:
“Tha thì mẹ tha lâu rồi. Nhưng tài sản mẹ để lại, không thể giao cho những đứa con coi mẹ như gánh nặng.”
Bà quay sang luật sư:
“Làm thủ tục đi cháu.”
Luật sư gật đầu, đọc rõ:
“Theo di chúc mới lập, bà Nhàn chuyển toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này cho quỹ dưỡng lão của huyện, dùng làm nơi chăm sóc người già neo đơn.”
Con dâu gào lên:
“Mẹ nỡ làm vậy với con cháu ruột thịt sao?!”
Bà Nhàn nhìn thẳng vào họ, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Người dưng còn biết thương người già, còn các con… chỉ mong mẹ biến mất để rộng nhà. Vậy thì căn nhà này, mẹ cho những người biết trân trọng nó.”
Bà dừng lại một chút, rồi nói thêm:
“Mẹ vẫn còn căn nhà nhỏ ở quê, đủ để thắp hương tổ tiên. Còn các con… từ nay tự lo lấy cuộc đời mình.”
Nói xong, bà quay lưng bước ra cổng. Bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp.
Phía sau, căn biệt thự lộng lẫy bỗng trở nên lạnh lẽo. Tiếng khóc lóc, van xin vang lên muộn màng, nhưng bà Nhàn không hề ngoái lại.
Hai tháng bị “đuổi về quê”, bà đã âm thầm làm lại di chúc, ủy quyền luật sư, chuẩn bị mọi giấy tờ.
Bà mất đi một mái nhà sang trọng…
nhưng giữ lại được lòng tự trọng và bài học đắt giá cho những đứa con bất hiếu.
Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang căn biệt thự cũ đã biến thành viện dưỡng lão, người ta lại thấy một cụ bà tóc bạc ngồi trước hiên, mỉm cười hiền hậu với những người già khác.
Chỉ khác một điều:
Lần này, bà Nhàn không còn cô đơn nữa.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!