zTôi theo bạn trai về nhà dịp cận Tết, mọi thứ thay đổi sau một ánh nhìn từ mẹ anh. Đêm đó, 70 triệu nằm lại dưới gối.

Tôi theo bạn trai về nhà dịp cận Tết, mọi thứ thay đổi sau một ánh nhìn từ mẹ anh. Đêm đó, 70 triệu nằm lại dưới gối.

 Gió đông rít qua từng kẽ lá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày giáp Tết. Tôi ngồi trên xe, nhìn những hàng cây trơ trụi lướt qua ngoài cửa sổ, lòng bộn bề những suy nghĩ về lần ra mắt này. Bên cạnh, Nam vẫn lái xe với phong thái điềm tĩnh vốn có, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa nhẹ mu bàn tay tôi như một lời trấn an thầm lặng.

Mối tình nửa năm qua của chúng tôi êm đềm như một bản nhạc không lời, chỉ có sự quan tâm chân thành và những cử chỉ chăm sóc vụn vặt. Tôi vốn không phải là người tôn thờ chủ nghĩa vật chất, nên những món quà nhỏ anh tặng luôn khiến tôi trân trọng hơn bất cứ thứ gì hào nhoáng. Thế nhưng, chiếc iPhone đời mới anh tặng sau vụ tôi bị cướp điện thoại đã trở thành một gánh nặng tâm lý mà tôi chưa thể hóa giải.

“Em đừng lo, mẹ anh tuy có hơi khắt khe một chút nhưng bà rất thương con cái,” Nam lên tiếng, giọng anh ấm áp nhưng dường như lại chứa đựng một sự lấp liếm mơ hồ. Tôi mỉm cười, cố nén hơi thở dài, đôi tay siết chặt món quà mừng sinh nhật và giỏ quà Tết được chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi đâu biết rằng, cánh cửa nhà anh mở ra không phải là một tổ ấm đón chờ, mà là một pháp trường của những định kiến cay nghiệt.

Ngay khi bước chân qua ngưỡng cửa, một luồng không khí lạnh lẽo hơn cả mùa đông bên ngoài ập đến.

 Mẹ Nam, một người phụ nữ với gương mặt sắc sảo và đôi mắt sâu hoắm, đang ngồi trên bộ ghế gỗ trạm trổ cầu kỳ. Bà không đứng dậy, chỉ khẽ ngước mắt nhìn tôi, một cái nhìn quét từ đỉnh đầu xuống gót chân như đang định giá một món hàng bày bán ngoài chợ.

“Dạ, con chào bác, con là Linh, bạn gái anh Nam ạ,” tôi lễ phép cúi đầu, chìa hai món quà ra bằng cả hai tay. Bà chỉ liếc nhìn giỏ quà rồi hất hàm về phía chiếc bàn trà: “Cứ để đó đi, nhà này cũng không thiếu mấy thứ bánh trái này. Cô vào bếp phụ giúp việc nấu nướng đi, con gái đến nhà người khác lần đầu mà cứ đứng đơ ra như khách thế à?”

Lời chào hỏi đầu tiên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến tôi sững sờ trong giây lát. Nam đứng cạnh tôi, mặt hơi biến sắc nhưng anh chỉ cười gượng gạo: “Mẹ này, Linh mới đến, để em ấy nghỉ ngơi chút đã.” Bà mẹ ngay lập tức đáp lại bằng một giọng mỉa mai bén ngót: “Nghỉ ngơi? Ở nhà tôi không có khái niệm ăn không ngồi rồi, muốn làm dâu nhà này thì phải biết cái bếp nó nằm ở đâu trước khi biết cái giường nó nằm ở đâu.”

Trong bữa cơm sinh nhật, không khí không hề ấm cúng như tôi tưởng tượng mà căng thẳng như một cuộc thẩm vấn tội phạm. Bà mẹ không ngừng dùng đôi đũa gõ nhẹ vào cạnh bát, mỗi tiếng “cạch” đều như đánh vào dây thần kinh của tôi. Bà bắt đầu bài diễn văn bằng một câu hỏi đầy tính công kích: “Nghe nói cô làm nhân viên văn phòng, lương tháng chắc cũng đủ… mua son phấn nhỉ?”

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, lương con cũng đủ chi trả sinh hoạt và tích lũy một chút ạ.” Bà bật cười, một điệu cười nửa miệng đầy châm biếm: “Tích lũy? Thế mà tôi thấy con trai tôi dạo này nó ‘tích lũy’ vào túi người khác hơi nhiều. Trước đây, tháng nào nó cũng đưa lương đầy đủ cho tôi lo việc lớn việc nhỏ, từ ngày quen cô, nó toàn lấy lý do này lý do nọ để giữ tiền lại. Con gái thời nay chắc giỏi thuật ‘thôi miên’ ví tiền đàn ông lắm?”

*

Nam buông đũa, giọng bắt đầu có chút gắt gỏng: “Mẹ, chuyện quà cáp là do con tự nguyện, mẹ đừng nói khó nghe như vậy.” Mẹ anh lập tức quay sang con trai, ánh mắt sắc như dao: “Con tự nguyện? Hay là người ta rót mật vào tai bảo điện thoại cũ không dùng được, đồ hiệu mới là đẳng cấp? Con nhìn xem, chiếc điện thoại cô ta đang cầm bằng mấy tháng lương của con đấy? Đàn ông dại gái thì chỉ có nước nát nhà.”

Từng câu nói của bà như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng của tôi, đau rát và nhục nhã. Tôi nhìn vào bát cơm trắng tinh nhưng cảm thấy đắng ngắt, không thể nuốt trôi. Tôi cố gắng thanh minh: “Thưa bác, món quà đó anh Nam tặng vì con gặp sự cố, con đã nhiều lần từ chối…” Bà mẹ ngắt lời tôi bằng một tràng cười khẩy: “Từ chối? Từ chối mà giờ nó vẫn nằm trong tay cô à? Kịch bản này cũ quá rồi cô ạ, muốn làm ‘phú bà’ thì cũng phải chọn chỗ mà diễn, nhà này không có mỏ vàng cho cô đào đâu.”

Cơn giận bùng lên trong lồng ngực nhưng tôi vẫn cố giữ phép lịch sự tối thiểu của một người được giáo dục tử tế. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Bác nói đúng, giá trị của một con người không nằm ở món quà họ nhận, mà nằm ở cách họ đối xử với người khác. Con đến đây vì tình cảm với anh Nam, không phải vì cái ví của anh ấy.” Bà mẹ đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Cô dám dạy đời tôi à? Thứ con gái chưa về làm dâu đã dám cãi nhem nhẻm, đúng là loại không biết trước biết sau.”

Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng đáng sợ, Nam đưa tôi lên phòng khách rồi lặng lẽ đi vào bếp nói chuyện với mẹ. Tôi đứng ngoài hành lang, bóng tối bao trùm, vô tình nghe thấy giọng bà mẹ rít lên qua khe cửa: “Mày mù rồi Nam ạ. Loại con gái đó chỉ nhìn vào túi tiền của mày thôi. Mày xem, từ lúc yêu nó mày hụt đi bao nhiêu tiền? Nó đào mỏ mày rõ ràng thế mà mày vẫn bênh vực được à? Tống cổ nó đi trước khi nó cuỗm sạch cái nhà này.”

*

Nam đáp lại bằng giọng mệt mỏi: “Mẹ đừng phi lý thế, Linh không phải người như vậy.” Nhưng bà mẹ vẫn không buông tha: “Không phải người như vậy? Thế thì bảo nó trả lại cái điện thoại, trả lại mấy bữa ăn sang trọng xem nó có đi không? Loại con gái nghèo mà học đòi sang chảnh, chỉ giỏi bám váy đàn ông.”

Những lời sỉ nhục ấy như giọt nước tràn ly, khiến lòng tự trọng của tôi trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi không khóc, nước mắt lúc này là sự yếu đuối không cần thiết. Tôi chậm rãi bước về phòng khách, lấy ví ra, cảm thấy may mắn vì trước khi đi tôi đã rút sẵn một khoản tiền lớn để dự phòng việc riêng. Tôi đếm đủ 70 triệu đồng – số tiền thừa để chi trả cho chiếc iPhone và tất cả những món quà, những bữa ăn mà Nam đã chi trả trong suốt nửa năm qua.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai nhợt nhạt của ngày cuối năm đậu trên bậu cửa, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Nam vẫn còn đang ngủ say ở phòng bên cạnh sau một đêm thức trắng cãi vã với mẹ. Tôi tiến vào phòng anh, đặt xấp tiền 70 triệu đồng ngay ngắn dưới gối. Tôi không để lại lời nhắn dài dòng, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Trả lại sự tự trọng của em và những lo lắng của mẹ anh.”

Tôi bước ra khỏi căn nhà đó, cảm giác như trút bỏ được một xiềng xích nặng nề. Tiếng gió mùa đông vẫn thổi, nhưng tôi không còn thấy lạnh nữa. Tôi đón một chuyến taxi ra bến xe, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi yêu Nam, đó là sự thật, nhưng tình yêu đó không thể xây dựng trên sự hạ thấp nhân phẩm và những lời mỉa mai cay độc. Tôi không phải là kẻ đào mỏ, và tôi sẽ chứng minh điều đó bằng cách bước đi mà không cần bất cứ thứ gì từ họ.

Về đến thành phố, tôi lao vào công việc chuẩn bị cho Tết, cố gắng không nghĩ về Nam. Thế nhưng, chỉ hai ngày sau, điện thoại tôi rung lên liên tục bởi những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ anh. Tôi không nghe máy, cho đến khi anh xuất hiện trước cửa nhà tôi với gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe và trên tay là xấp tiền tôi đã để lại.

“Linh, tại sao em lại làm thế?” Nam nghẹn ngào, giọng anh run rẩy. Tôi đứng tựa cửa, nhìn anh bằng ánh mắt bình thản: “Đó là cái giá của sự tự do anh ạ. Mẹ anh nghĩ em yêu anh vì tiền, vậy thì em trả lại tiền để chúng ta sòng phẳng. Em không muốn mỗi bữa cơm đều phải nghe những lời sỉ nhục về cái ví của anh.”

Nam quỳ xuống, nắm lấy tay tôi: “Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ được em. Sau khi em đi, mẹ anh đã thấy số tiền đó. Bà sững sờ, không tin nổi một cô gái lương nhân phòng như em lại có thể vứt ra ngần ấy tiền chỉ để giữ thể diện. Bà đã im lặng suốt hai ngày qua, và sáng nay, bà bảo anh đi tìm em…” Anh ngập ngừng một chút rồi tiếp: “Bà nói bà đã sai khi đánh giá con người qua vẻ bề ngoài và túi tiền.”

Tôi mỉm cười mỉa mai: “Bà hối hận vì thấy em có tiền, hay hối hận vì nhận ra em không dễ bị bắt nạt? Nếu em không có 70 triệu đó, có lẽ giờ này em vẫn là ‘loại con gái đào mỏ’ trong mắt bà, đúng không?” Nam cúi đầu, anh không thể phủ nhận sự thật cay đắng đó. Tôi thở dài, đỡ anh đứng dậy: “Nam, em yêu anh vì sự tử tế của anh, nhưng em không thể sống trong một gia đình mà sự tôn trọng là thứ phải dùng tiền để mua.”

“Anh đã quyết định rồi,” Nam nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt đầy quyết tâm, “Anh sẽ dọn ra ngoài ở riêng. Anh đã thưa chuyện với mẹ, anh cần trưởng thành và tự quyết định cuộc đời mình. Anh không muốn là một đứa con ngoan nhưng lại là một người đàn ông hèn nhát không bảo vệ được người mình yêu. Cho anh một cơ hội để bắt đầu lại, không phải với tư cách là con trai của mẹ, mà là một người đàn ông xứng đáng với em.”

Nhìn vẻ chân thành và sự kiên định trong mắt Nam, trái tim tôi vốn đã nguội lạnh bỗng chốc ấm áp trở lại. Sự phản kháng của anh, sự thức tỉnh của mẹ anh – dù muộn màng – nhưng cũng là một cái kết có hậu cho những tổn thương tôi đã chịu đựng. Tôi nhận lấy xấp tiền từ tay anh, nhưng không phải để tiêu xài, mà để cùng anh đặt viên gạch đầu tiên cho một cuộc sống độc lập.

“Tết này, mình về nhà em nhé?” Nam hỏi khẽ, nụ cười đã trở lại trên môi. Tôi gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng về một khởi đầu mới. Đôi khi, sự tuyệt giao và những hành động quyết liệt lại là liều thuốc duy nhất để chữa lành những mối quan hệ độc hại, để người ta nhận ra giá trị thực sự của nhau không nằm ở những vật chất phù hoa, mà ở lòng tự trọng và sự thấu hiểu.

Ánh nắng ngày cuối năm bỗng trở nên rực rỡ lạ thường, xua tan cái lạnh lẽo của những ngày đã qua. Chúng tôi cùng nhau bước đi trên con phố nhộn nhịp, chuẩn bị đón một cái Tết của sự tự do và tình yêu đích thực. Mọi xung đột đã lùi xa, nhường chỗ cho những dự định mới, và tôi biết rằng, lần này chúng tôi sẽ cùng nhau đi xa hơn, bền vững hơn vì đã hiểu rõ cái giá của hạnh phúc.

LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.