Chồng tôi lấy 5 tỷ tiền đền bù đất của tôi để mua nhà cho chị gái anh ta, còn thản nhiên ghi tên chị ấy trên sổ hồng.
Chồng tôi – Trần Khải – lấy 5 tỷ tiền đền bù đất của tôi để mua nhà cho chị gái anh ta, còn thản nhiên ghi tên chị ấy trên sổ hồng.
Khi tôi phát hiện ra, anh ta chỉ cười nhạt:
“Em cũng thấy rồi đấy, chị anh thì cũng là chị em, tính toán làm gì mấy chuyện này.”
Tôi cũng cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Ngày hôm sau, tôi thuê hẳn một đội chuyển nhà, dọn sạch toàn bộ văn phòng làm việc của anh ta.
Anh ta vừa họp xong quay về, thấy căn phòng trống trơn thì phát điên:
“Ngọc! Em mang đồ của anh đi đâu rồi?!”
Ở đầu dây bên kia, tôi bình thản đáp:
“Đừng gấp chồng yêu, đồ của anh thì cũng là của em thôi. Em mang hết về biếu ba mẹ em rồi.”

1
Quê tôi ở ven Hà Nội, mảnh đất tổ tiên bị thu hồi làm khu đô thị, được đền bù hơn 5 tỷ.
Tiền vừa chuyển vào tài khoản, Trần Khải đã xuất hiện với nụ cười dịu dàng quen thuộc:
“Vợ à, số tiền này lớn lắm, để trong tài khoản em không an toàn đâu.”
“Anh đang quen một dự án đầu tư bất động sản, lợi nhuận cực tốt.”
“Để anh đứng ra lo, cuối năm mình đổi sang căn biệt thự rộng rãi hơn.”
Khải làm trong lĩnh vực tài chính, bên ngoài lúc nào cũng bóng bẩy, nói chuyện đâu ra đấy.
Từ khi cưới nhau, tiền bạc trong nhà đều do anh ta quản lý.
Anh từng nói:
“Đàn ông tính toán tốt hơn, em chỉ cần yên tâm làm vợ anh là được.”
Tôi tin.
Tin đến mức mật khẩu thẻ ngân hàng cũng là ngày sinh của anh ta.
Ba ngày sau, chị chồng tôi – Trần Thu – đăng ảnh lên nhóm gia đình.
Một tấm ảnh chụp cuốn sổ hồng đỏ chói, kèm dòng chữ:
“Cảm ơn đứa em trai vàng mười của chị! Trả thẳng căn hộ view hồ Tây, từ nay chị cũng có nhà rồi!”
Mẹ chồng lập tức bình luận:
“Nhà mình đúng là có phúc!”
“Con trai mẹ giỏi thật, biết lo cho chị gái!”
Tôi phóng to ảnh.
Tên chủ sở hữu trên sổ hồng: Trần Thu.
Tim tôi lạnh đi.
Tối đó, Khải về nhà rất muộn, còn vui vẻ ngân nga.
Thấy tôi ngồi im trên sofa, anh ta định ôm nhưng bị tôi né ra.
Tôi đưa điện thoại:
“Anh giải thích đi.”
Anh ta nhìn lướt qua, rồi thản nhiên:
“À, em thấy rồi à. Vốn định vài hôm nữa mới nói, coi như tạo bất ngờ.”
Dùng tiền của tôi mua nhà cho chị gái, gọi là bất ngờ?
“Đó là tiền đất ba mẹ em để lại cho em.” Tôi run giọng.
“Anh biết.” Anh ta rót nước, uống một ngụm rồi nói tiếp:
“Nhưng chúng ta là vợ chồng, tiền của em cũng là tiền của anh.”
“Chị anh hơn ba mươi tuổi rồi mà chưa có nhà, sau này lấy chồng kiểu gì?”
“Anh làm em trai, chẳng lẽ để người ngoài coi thường chị mình?”
Anh ta cúi xuống nhìn thẳng vào tôi:
“Ngọc, em phải biết nhìn rộng ra.”
“Anh dùng tiền là làm việc tử tế, vì thể diện cả gia đình.”
“Dùng cho chị anh hay cho em thì có khác gì nhau?”
“Vậy tại sao sổ hồng chỉ ghi tên chị ta?” Tôi nghiến răng.
“Ghi tên em làm gì? Đó là nhà sau này chị anh ở.”
“Vả lại ghi tên em, người ta tưởng em bỏ tiền mua, lại ảnh hưởng danh tiếng của chị anh.”
Ích kỷ.
Vô liêm sỉ.
Mà vẫn nói như mình rất có lý.
Trong mắt anh ta, tôi không phải vợ.
Chỉ là cái máy ATM biết thở.
Tôi nhắm mắt, hít sâu, rồi mỉm cười:
“Anh nói đúng, chồng à… là em suy nghĩ quá nông cạn.”
Anh ta rất hài lòng, còn vỗ nhẹ lên má tôi:
“Thế mới ngoan. Người một nhà, đừng so đo mấy chuyện nhỏ.”
Đêm đó, khi anh ta ngủ say, tôi lặng lẽ lấy điện thoại anh.
Trong nhật ký cuộc gọi, số ghim trên cùng là:
“Chuyển nhà Hùng Phát”.
Tôi lưu lại.
Sau đó gọi cho người bạn thân – luật sư ly hôn nổi tiếng nhất thành phố.
“Linh à, giúp tớ một việc.”
2
Sáng hôm sau, Khải đi làm như bình thường.
Trước khi đi còn hôn lên trán tôi:
“Đừng nghĩ nhiều nữa, tối anh về sớm ăn cơm với em.”
Tôi mỉm cười tiễn anh ta ra cửa.
Đợi xe anh khuất hẳn, nụ cười trên mặt tôi biến mất.
Tôi lập tức gọi cho công ty chuyển nhà:
“Tôi là vợ anh Trần Khải. Địa chỉ công ty anh ấy là tòa nhà văn phòng Kim Cương, tầng 35. Dọn sạch toàn bộ đồ trong phòng làm việc.”
Một tiếng sau, tôi có mặt tại công ty anh ta.
Thư ký run run:
“Chị… chị làm vậy tụi em khó xử lắm…”
Tôi đặt xuống bàn bản sao giấy đăng ký kết hôn và giấy ủy quyền tài sản do luật sư soạn:
“Tôi là vợ hợp pháp của anh ta.”
“Tất cả đồ trong văn phòng đều là tài sản chung.”
“Tôi muốn mang đi, ai dám cản thì tôi gọi công an.”
Không ai dám nói thêm.
Chưa đầy nửa tiếng, văn phòng giám đốc hoành tráng của Trần Khải trống trơn.
Bàn gỗ nguyên khối, sofa da, bộ sưu tập mô hình tiền tỷ… tất cả bị chuyển đi sạch sẽ.
Tôi ngồi dưới quán cà phê tầng trệt, nhâm nhi ly đen đá, nhìn đồng hồ.
Đúng 10 giờ 30, điện thoại reo.
Hai chữ “Chồng yêu” nhấp nháy.
Tôi bắt máy.
“Ngọc! Em mang đồ của anh đi đâu rồi?! Văn phòng anh đâu?!” – anh ta gào lên.
Tôi thong thả đáp:
“Đừng gấp chồng yêu, em chuyển giúp anh rồi.”
“Anh chẳng từng nói sao, của em là của anh, chị anh cũng là chị em.”
“Vậy của anh cũng là của em, ba mẹ em cũng là ba mẹ anh.”
“Em thấy đồ anh nhiều quá, để phí, nên mang hết về biếu ba mẹ em cho đỡ uổng.”
Đầu dây bên kia im bặt vài giây rồi nổ tung:
“Em điên à?!”
“À mà,” tôi tiếp tục, “cái bàn làm việc to quá, ba em bảo chẻ ra làm củi đun Tết.”
“Mấy mô hình đắt tiền anh sưu tầm, cháu em thích quá nên đem về chơi rồi.”
“Còn bộ loa xịn của anh… mẹ em dùng mở cải lương nghe rất đã tai.”
“Tôi sẽ giết em!” anh ta gào lên.
Tôi bật cười:
“Có gì mà tức thế? Chúng ta là người một nhà, tính toán làm gì cho mệt.”
Từng câu, từng chữ, tôi trả lại nguyên vẹn những gì anh ta đã nói với tôi.
Tôi cúp máy, chặn số.
Cuộc chiến… chỉ mới bắt đầu.
3
Chiều hôm đó, Trần Khải trở thành trò cười trong công ty.
Ai cũng biết vợ anh ta dọn sạch văn phòng ngay giữa giờ làm việc.
Anh ta điên cuồng về nhà.
Nhưng căn hộ chỉ còn trống trơn.
Tôi đã mang đi toàn bộ đồ của mình, từ quần áo, đồ gia dụng đến cả cuộn giấy vệ sinh.
Trên bàn chỉ còn một tờ đơn ly hôn.
Yêu cầu:
– Truy thu 5 tỷ anh ta tự ý chuyển mua nhà cho chị gái
– Chia lại toàn bộ tài sản chung theo pháp luật
Không tìm được tôi, anh ta chạy thẳng tới căn hộ mới của chị gái.
Lúc đó, chị ta đang mở tiệc tân gia linh đình.
Khải vừa bước vào đã gằn giọng:
“Chị! Mau bán căn nhà này đi! Trả tiền lại cho em!”
Trần Thu sững sờ:
“Em bị điên à? Nhà này đứng tên chị rồi!”
Mẹ chồng cũng nhảy vào:
“Con dâu con lợn đó dám làm loạn à? Con cứ mặc kệ nó, tiền là của con!”
Khải gầm lên:
“Tiền đó là tài sản chung! Nó kiện rồi! Nếu không trả, tòa sẽ cưỡng chế bán nhà!”
Cả nhà chết lặng.
Chưa đầy một tháng sau, tòa án ra phán quyết:
– Số tiền 5 tỷ là tài sản riêng được hình thành trong thời kỳ hôn nhân
– Việc tự ý chuyển tiền mua nhà cho người thứ ba là trái pháp luật
– Buộc phải hoàn trả toàn bộ
Căn hộ view hồ Tây sang trọng vừa mua chưa kịp ở ấm chỗ, đã bị cưỡng chế bán đấu giá.
Ngày tôi ký xong giấy ly hôn, Trần Khải đứng ngoài tòa, mắt đỏ ngầu:
“Ngọc… quay về đi, anh sai rồi…”
Tôi nhìn anh ta, bình thản:
“Anh từng nói, tiền dùng cho chị anh hay cho em thì cũng như nhau.”
“Giờ anh thử hỏi xem, mất cả tiền lẫn vợ… có giống nhau không?”
Nói rồi, tôi quay lưng rời đi.
Ngoài cổng tòa án, trời nắng rất đẹp.
Tôi hít sâu một hơi.
Lần này, tôi không mất gì cả.
Chỉ là… lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về mình.
Và cũng lấy lại luôn… cuộc đời của chính tôi.
Related Posts
Anh có đề nghị: Đẻ cho anh một thằng con trai nối dõi. Anh sẽ cho em 300 triệu, đủ để em làm lại cuộc đời.