zMẹ chồng rủ bạn đi ăn rồi gọi con dâu tới thanh toán – ai ngờ con dâu cao tay khiến bà tẽn tò…

Mẹ chồng rủ bạn đi ăn rồi gọi con dâu tới thanh toán – ai ngờ con dâu cao tay khiến bà tẽn tò…
Hôm ấy là một buổi trưa oi ả. Linh đang làm việc ở công ty thì nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng. Giọng bà ngọt như mật:
– Linh à, con đang làm gì đấy? Trưa nay con bận không?
Linh nhìn đống hồ sơ trên bàn, thở dài:
– Dạ, con đang làm ở công ty. Có việc gì không mẹ?
– Mẹ đang đi ăn với mấy cô bạn ở nhà hàng gần công ty con nè. Con ghé qua chút đi, mẹ có chuyện muốn nhờ.
Nghe giọng mẹ chồng, Linh đoán ngay có chuyện chẳng lành. Nhưng cô vẫn lễ phép dạ vâng. Khoảng 15 phút sau, Linh có mặt tại nhà hàng. Bà ngồi cùng ba người bạn, toàn những bà sang trọng, ăn mặc đẹp đẽ, cười nói rôm rả. Trên bàn toàn món đắt tiền: tôm hùm, cua hoàng đế, rượu vang, bánh ngọt Pháp.
Thấy Linh tới, mẹ chồng nở nụ cười tươi rói:
– Ôi, con tới rồi à? Ngồi xuống đây uống nước.
Một bà bạn của mẹ chồng hỏi:
– Đây là con dâu út của bà đấy à? Xinh quá!
Mẹ chồng gật đầu, vênh mặt tự hào:
– Ừ, con dâu tôi đó. Nó ngoan lắm, làm giám sát ở công ty, lương cũng khá.
Linh ngồi mà trong lòng chộn rộn. Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ mang hóa đơn tới. Mẹ chồng cầm lên, thở dài rồi bĩu môi:
– Ôi trời, mẹ lại quên mang ví rồi. Già rồi, lẩm cẩm quá. Linh, con thanh toán giúp mẹ trước nhé. Tối mẹ đưa lại.
Ba người bạn của bà nhìn Linh, nở nụ cười ái ngại. Hóa đơn gần bốn triệu. Linh cắn môi. Tháng này vợ chồng cô mới đóng tiền học cho con, đang thắt chặt chi tiêu. Nhưng nếu từ chối, chẳng khác nào làm mẹ chồng mất mặt trước bạn bè.
Linh đứng dậy, khẽ nói:
– Dạ, mẹ chờ con chút.
Cô bước ra ngoài gọi điện. Mấy phút sau, cô quay lại, trên tay cầm điện thoại, cười nhẹ:
– Mẹ ơi… đọc tiếp dưới bình luận

– Mẹ ơi… con vừa gọi cho anh Tuấn rồi. Anh nói bữa ăn này là mẹ đi tiếp bạn, nên anh đã chuyển khoản thẳng vào tài khoản của mẹ để mẹ thanh toán cho tiện ạ. Anh bảo: “Tiền mời bạn của mẹ thì con trai phải lo, không để con dâu đứng ra kẻo mẹ ngại.”

Cả bàn ăn im lặng trong vài giây.

Ba người bạn của mẹ chồng nhìn nhau, rồi quay sang bà:
– Ồ, con trai bà chu đáo thật đấy. Chuyển luôn cho mẹ thanh toán à?

Mẹ chồng khựng lại, tay cầm hóa đơn bỗng lúng túng. Bà vốn quen “quên ví” để con dâu trả trước, nhưng giờ trước mặt bạn bè, lại không thể nói là mình… không có tài khoản hay không nhận được tiền. Ánh mắt mọi người đều dồn về phía bà.

Linh vẫn đứng đó, mỉm cười nhẹ nhàng, giọng lễ phép:
– Mẹ kiểm tra điện thoại xem anh Tuấn chuyển chưa ạ. Anh bảo mẹ cứ quét mã thanh toán cho tiện.

Mẹ chồng đỏ mặt. Bà vội vàng lục túi xách lấy điện thoại, tay run run mở màn hình. Dù có hay không có thông báo chuyển tiền, bà cũng không thể tiếp tục “quên ví” như mọi lần nữa. Cuối cùng, bà đành gượng cười:
– Ừ… ừ… để mẹ thanh toán.

Nhân viên đưa máy quét mã, mẹ chồng miễn cưỡng thanh toán xong. Ba người bạn liếc nhìn nhau, nở nụ cười hiểu ý. Một bà khẽ nói:
– Có con dâu khéo léo thế này là phúc của bà rồi đó.

Linh cúi đầu:
– Dạ, con chỉ nghĩ mẹ đi với bạn bè thì nên thoải mái, không nên để con xen vào chuyện tiền bạc làm mẹ khó xử.

Câu nói nhẹ nhàng mà đủ khiến mẹ chồng tẽn tò. Bà không trách được, cũng chẳng thể bắt bẻ, vì Linh vẫn giữ trọn lễ nghĩa, lại bảo vệ thể diện cho bà trước bạn bè.

Trên đường về, mẹ chồng im lặng suốt quãng. Từ hôm đó, mỗi lần đi ăn với bạn, bà đều tự chuẩn bị ví cẩn thận, không còn gọi Linh tới “thanh toán hộ” nữa.

Còn Linh, vẫn giữ nụ cười dịu dàng như hôm nào — nhẹ nhàng nhưng đủ cao tay để không ai có thể xem thường mình.

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!