Tiền sinh hoạt và tiền nuôi con, tôi gửi đủ suốt những tháng làm việc xa nhà. Nhưng cảnh tượng mẹ chồng và con gái ngồi trước mâm cơm đạm bạc hôm ấy khiến tôi ch/ết lặng
Tiền sinh hoạt và tiền nuôi con, tôi gửi đủ suốt những tháng làm việc xa nhà. Nhưng cảnh tượng mẹ chồng và con gái ngồi trước mâm cơm đạm bạc hôm ấy khiến tôi chết lặng.
Dưới ánh nắng vàng vọt và oi nồng của một buổi chiều hè oi ả, con hẻm nhỏ dẫn vào nhà chồng tôi như dài hơn mọi khi, nhuốm màu u uất của những ký ức không mấy tốt đẹp. Tiếng bánh xe vali nghiến trên nền xi măng lồi lõm tạo nên những âm thanh khô khốc, báo hiệu sự trở về không mấy bình yên của một người con dâu đã bôn ba xứ người suốt bao năm tháng. Cánh cổng sắt rỉ sét, tróc lở từng mảng lớn, khẽ rên rỉ khi tôi đẩy nhẹ, mở ra một khung cảnh khiến tim tôi thắt lại, đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt. Giữa sân nắng cháy, trên cái chõng tre cũ kỹ đã mối mọt, mẹ chồng tôi – bà Hiền – đang ngồi thong thả lùa vội miếng cơm trắng khô khốc chấm với đĩa muối vừng xám xịt. Cạnh bà, cái Bống – con gái tôi mới lên năm – đang ngồi thu lù một góc, đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn nhìn trân trân vào đĩa muối vừng, ngón tay nhỏ nhắn thì mút lấy mút để như tìm kiếm chút vị ngọt xa xỉ nào đó.
“Mẹ! Sao hai bà cháu lại ăn uống khổ sở thế này giữa cái nắng như thiêu như đốt?” Tôi hét lên, chiếc túi xách đắt tiền rơi xuống đất không thương tiếc, lao đến ôm lấy đứa con bé bỏng vào lòng. Da thịt con bé nóng hổi, gầy rộc đi thấy rõ, mái tóc tơ vốn mượt mà giờ cháy nắng khét lẹt, xơ xác như cỏ dại ven đường. Cảm giác tội lỗi trào dâng, tôi nhìn đĩa muối vừng mà lòng đắng ngắt, không thể tin nổi số tiền mình chắt bóp gửi về hàng tháng lại biến thành những bữa cơm đạm bạc đến mức tàn nhẫn thế này.
Bà Hiền thong thả đặt bát cơm xuống, tiếng gốm chạm vào tre nghe lạch cạch khô khốc như chính tâm hồn bà, rồi bà ngước mắt nhìn tôi, một cái liếc xéo chứa đựng sự mỉa mai đặc trưng. “Ơ kìa, quý cô Bắc Ninh về đấy à? Tưởng đi làm xa rồi quên mất cái nhà nát này, quên mất bà già này với đứa trẻ tội nghiệp này rồi chứ.” Giọng bà cao vút, sắc lẹm như dao cạo, mang theo hơi thở của những lời chỉ trích luôn chực chờ bùng nổ. Bà vỗ vỗ vạt áo nâu sờn, môi trễ xuống khinh khỉnh: “Ăn thế này thì sao? Nhà nghèo, con dâu gửi về được có vài đồng bạc lẻ, tôi còn phải thắt lưng buộc bụng để dành tiền lo hậu sự cho chính mình, chứ trông mong gì vào cái loại đàn bà chỉ biết xách túi đi biền biệt, phấn son lòe loẹt.”
Tôi nghẹn đắng, uất ức dâng lên tận cổ họng khiến giọng nói run rẩy…
“Mẹ nói gì vậy? Mỗi tháng con đều đặn gửi về 5 triệu, chưa kể quà cáp thuốc thang, tính ra cả năm là 60 triệu. Ở cái vùng quê này, số tiền đó đủ để hai bà cháu ăn tôm cá hàng ngày, sống sung sướng hơn khối người, sao con tôi lại ra nông nỗi gầy gò thế này?” Tôi nhìn con, nước mắt chực trào ra, cảm giác như mình là một kẻ khờ dại bị lợi dụng niềm tin một cách trắng trợn nhất.
Bà Hiền bỗng cười khẩy, tiếng cười chát chúa vang lên giữa sân vắng như tiếng quạ kêu điềm gở: “5 triệu của cô to bằng cái nong cái nia ấy nhỉ? Cô tưởng cô là bà hoàng ban phát ơn huệ chắc? Cô đi làm hay đi trình diễn thời trang mà sắm sửa lượt là, váy vóc xanh đỏ thế kia?” Bà đứng dậy, tiến lại gần tôi, hơi thở nồng mùi trầu thuốc ép sát: “Tiền cô gửi, tôi còn phải lo đóng góp họ hàng, lễ lạt, đình đám để giữ cái mặt của chồng cô ở làng này khỏi bị thiên hạ cười chê là lấy phải hạng vợ chỉ biết tiền. Còn đứa nhỏ, nó ăn muối vừng cho nó chắc dạ, sau này lớn lên mới biết thương cái nghèo, biết quý trọng đồng tiền. Chứ nuông chiều nó cho sướng thân như cái loại mẹ nó, rồi lại chỉ giỏi cãi chày cãi cối, coi trời bằng vung!”
Đúng lúc không khí đang căng như dây đàn, Thành – chồng tôi – từ trong nhà bước ra, dáng vẻ ung dung đến phát ghét. Anh ta đi đôi dép lê bằng da thật đắt tiền, tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, màn hình vẫn còn đang sáng bóng loáng. Ánh mắt anh ta nhìn tôi không có lấy một chút ấm áp của ngày gặp lại, chỉ có sự lạnh nhạt và đầy tính toán: “Em vừa về đến nhà đã làm rùm beng lên thế? Mẹ nói đúng đấy, em gửi được mấy đồng bạc lẻ mà cứ làm như mình là đại gia không bằng. Đòi hỏi cơm dẻo canh ngọt gì ở đây khi cả nhà đang phải lo bao nhiêu việc đại sự?”
Tôi nhìn đôi dép của anh ta – thứ đồ xa xỉ có giá bằng cả tháng lương của tôi, rồi nhìn lại đĩa muối vừng và gương mặt lem luốc của con gái, bỗng nhiên tôi bật cười trong nước mắt. Đó là một điệu cười đầy mỉa mai, cay độc hướng về phía hai con người mà tôi từng coi là gia đình: “Việc lớn của mẹ là mua điện thoại xịn cho con trai, hay là để anh nuôi cái sĩ diện hão ngoài quán bia, bao bạn bè nhậu nhẹt để chứng tỏ mình tài giỏi? Tôi đi làm đầu tắt mặt tối, tăng ca đến kiệt sức, chắt bóp từng đồng gửi về nuôi con, hóa ra là để nuôi một bầy ký sinh trùng núp bóng ‘gia đình lễ giáo’ này sao?”
*
Tôi nghiến răng, từng chữ thốt ra như ném đá vào mặt họ: “Anh nói tiền đó ít à? Được thôi! Từ giây phút này, từ tháng sau tôi không gửi một xu nào nữa, để xem cái mặt của anh và cái ‘hậu sự’ của mẹ anh có được đĩa muối vừng nó bồi đắp cho không! Để xem lúc không có tiền của loại ‘vợ lăng loàn’ này, anh còn có thể ra oai với thiên hạ bằng cái điện thoại xịn đó không hay lại phải vác mặt đi vay nợ khắp làng!” Sự bộc phát của tôi khiến Thành tím tái mặt mày vì bị chạm vào nọc độc của lòng tự trọng hão huyền.
Tôi biết nếu mang con đi ngay lúc này, họ sẽ dùng những chiêu bài đạo đức giả, rêu rao với làng xóm rằng tôi là loại phụ nữ trắc nết, thấy giàu bỏ nghèo, bỏ chồng bỏ mẹ để đi theo hư vinh. Tôi không thể để họ chiến thắng bằng những lời lẽ đổi trắng thay đen ấy, nên tôi quyết định ở lại một tuần với lý do “nghỉ phép” để lột bỏ từng lớp mặt nạ của cái gọi là gia đình này. Một tuần đó đối với họ sẽ là khởi đầu của một cuộc thanh trừng âm thầm nhưng tàn khốc, khi tôi bắt đầu sử dụng chính những vũ khí tâm lý mà bà Hiền đã từng dùng để áp chế tôi.
Mỗi ngày, tôi vẫn tỏ ra hiền lành, nhẫn nhịn nhưng dứt khoát cắt đứt mọi nguồn tiếp tế lương thực cho nhà bếp chính của bà Hiền. Tôi ra chợ mua đủ loại đồ ngon, từ tôm hùm đến thịt bò thượng hạng, nhưng tuyệt đối chỉ nấu riêng trong một chiếc bếp nhỏ trong phòng cho tôi và bé Bống ăn. Mùi thơm của thức ăn bay khắp nhà, len lỏi vào tận mũi bà mẹ chồng đang ngồi bên mâm cơm muối vừng nhạt nhẽo của bà ta. Khi bà Hiền không chịu nổi, xông vào phòng mắng mỏ tôi là “đồ bất hiếu, hạng ăn mảnh, đồ mất dạy”, tôi chỉ thản nhiên gắp một miếng thịt ngon cho con rồi quay lại nhìn bà với ánh mắt đầy thương hại.
“Ơ kìa mẹ, mẹ bảo muối vừng chắc dạ lắm mà? Mẹ từng dạy con rằng ăn khổ cho biết giá trị cuộc sống, con đang làm theo đúng lời mẹ dạy đấy chứ!” Tôi mỉm cười, nụ cười không chạm đến ánh mắt: “Mẹ già rồi, huyết áp lại cao, ăn nhiều đạm như con thế này mẹ lại đột quỵ thì con gánh không nổi tội bất hiếu đâu. Con đang thương mẹ, để mẹ ăn uống thanh tịnh cho nhẹ lòng, nhẹ cả xác đấy mẹ ạ. Mẹ cứ tận hưởng món quà ‘chắc dạ’ của mẹ đi nhé!” Bà Hiền cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận nhưng không thể tìm được lý lẽ nào để phản bác lại chính những lời bà đã thốt ra.
*
Trong những ngày ở lại, tôi bắt đầu âm thầm điều tra những góc tối mà Thành luôn che giấu dưới vỏ bọc một người chồng thất nghiệp đáng thương. Tôi phát hiện ra anh ta không hề thất nghiệp như lời bà Hiền hay than vãn để vòi tiền tôi, trái lại, anh ta vẫn đang nhận lương từ một công ty nhỏ nhưng toàn bộ số tiền đó, cộng với tiền tôi gửi về, đều nướng sạch vào những trang web cá độ bóng đá và những cuộc vui thâu đêm. Thậm chí, anh ta còn lén lút bàn với bà Hiền kế hoạch bán mảnh đất hương hỏa mà bố đẻ tôi từng giúp tiền mua cho hai vợ chồng để có vốn “làm ăn lớn”, nhưng thực chất là để trả khoản nợ đỏ đen đang bị dân xã hội đen ráo riết đòi.
*
Sự đáp trả sắc sảo nhất của tôi đến vào đúng ngày giỗ họ, khi tất cả các bậc bô lão và anh em trong dòng tộc đều có mặt đông đủ. Bà Hiền, như thói quen cũ, định diễn màn kịch “mẹ chồng đáng thương” để làm nhục tôi trước mặt mọi người, bà ta lên tiếng trách móc: “Con dâu nhà tôi đi làm xa về, chẳng lo được bữa giỗ cho ra hồn, lại còn để chồng nó phải gánh vác nợ nần, đúng là dâu hư thì nhà vô phúc các bác ạ.” Cả đám đông bắt đầu xì xào, những ánh mắt phán xét đổ dồn về phía tôi, nhưng họ không biết rằng tôi đã chuẩn bị sẵn một “món quà” đặc biệt cho buổi lễ này.
Tôi thong thả đứng dậy giữa sân, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ cùng xấp hóa đơn điện thoại, sao kê ngân hàng và những tờ giấy nợ có chữ ký của Thành mà tôi đã bí mật thu thập được qua một người bạn làm tín dụng. Tôi dõng dạc nói, giọng vang lên đầy đanh thép: “Thưa các bác, các chú, mẹ chồng cháu vừa bảo cháu là dâu hư vì không biết bảo ban chồng, không chịu để anh Thành bán mảnh đất tổ tiên đi để trả nợ lô đề bóng đá. Mẹ cháu luôn dạy cháu phải biết hy sinh tất cả vì cái sĩ diện của đàn ông, nên hôm nay, trước mặt tổ tiên, cháu quyết định sẽ hy sinh luôn cái danh ‘con dâu’ này để gia đình mình được ‘thanh thản’ hoàn toàn ạ!”
Tôi đưa những bằng chứng đó cho người trưởng tộc, rồi quay sang nhìn bà Hiền đang tái dại đi vì kinh ngạc: “Mẹ nhìn xem, đây là 500 triệu nợ cá độ của con trai quý tử của mẹ, và đây là hóa đơn những bữa tiệc sang trọng anh ta bao bạn bè bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi gửi về nuôi con Bống. Mẹ muốn tôi bán đất tổ tiên để nuôi cái thói hư thân mất nết này sao? Từ giờ, mẹ cứ giữ lấy anh ta mà nuôi bằng muối vừng, để xem lòng nhân đức của mẹ có trả nổi nợ cho anh ta không!” Trận lôi đình ấy khiến bà Hiền ngất lên ngất xuống vì xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu trước dòng họ, còn Thành thì phát điên, định lao vào hành hung tôi nhưng đã bị các anh em trong họ can ngăn.
Chiến thắng về mặt tâm lý đó chỉ là bước đầu, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn với tốc độ nhanh chóng nhờ những bằng chứng không thể chối cãi về việc Thành cờ bạc và không hề đóng góp nuôi con trong suốt nhiều năm. Tôi giành được quyền nuôi con tuyệt đối mà không gặp bất kỳ trở ngại pháp lý nào, vì ngay cả gia đình họ cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tranh chấp. Ngày tôi kéo vali đưa bé Bống rời khỏi căn nhà u ám đó, bà Hiền chạy theo ra tận cổng, miệng vẫn không ngừng chửi bới, bảo rằng loại đàn bà như tôi sẽ gặp quả báo, sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc khi dám đối xử với chồng và mẹ chồng như vậy.
Tôi dừng bước, xoay người lại nhìn bà ta bằng một ánh mắt thương hại sâu sắc – cái nhìn dành cho một kẻ đã tự tay hủy hoại chính cuộc đời mình và con trai mình: “Quả báo lớn nhất của mẹ không phải là tôi đi mất, mẹ ạ. Quả báo lớn nhất là mẹ đã thành công trong việc đào tạo ra một đứa con trai hoàn toàn vô dụng, một kẻ ký sinh chỉ biết bám vào đàn bà. Giờ thì mẹ cứ giữ chặt lấy anh ta, ôm lấy cái sĩ diện hão huyền của mẹ mà sống. Để xem tình mẫu tử thiêng liêng của mẹ có thắng nổi cái bụng đói và sự hung hãn của một kẻ lười biếng đang bị nợ nần bủa vây không nhé. Chúc mẹ ngon miệng với đĩa muối vừng suốt đời!”
Tôi đưa con về Bắc Ninh, bắt đầu một cuộc sống mới đầy nắng và gió trong một căn chung cư nhỏ xinh xắn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Sáng sáng tôi đưa con đi học, chiều đón con về, hai mẹ con lại cùng nhau đi ăn những món ngon mà con bé hằng ao ước bấy lâu nay. Bé Bống bắt đầu có da có thịt, đôi má phúng phính hồng hào trở lại, và tiếng cười giòn tan của con lấp đầy mọi khoảng trống trong căn nhà. Tôi làm việc hăng say hơn bao giờ hết, vì giờ đây mỗi đồng tiền tôi kiếm được đều thực sự mang lại hạnh phúc cho những người tôi yêu thương, chứ không phải để nuôi dưỡng những mầm mống độc hại.
Đôi khi, điện thoại của tôi lại rung lên bởi những tin nhắn xin tiền đê hèn của Thành, hay những cuộc gọi khóc lóc, kể khổ của bà Hiền về việc nhà cửa bị chủ nợ đến quấy phá, cuộc sống kiệt quệ không lối thoát. Tôi thản nhiên chặn từng số một, không một chút mảy may mủi lòng hay hối hận. Những người chỉ biết ăn trên xương máu và lòng tin của người thân, những kẻ dùng sự áp bức để che đậy sự yếu kém của bản thân thì không xứng đáng có tên dù chỉ là một dòng nhỏ trong cuốn sổ cuộc đời mới của tôi.
Đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường phố tấp nập, tôi ôm lấy con gái và cảm nhận hơi ấm thực sự của sự tự do. Trên mâm cơm của mẹ con tôi giờ đây có thể không phải lúc nào cũng là bào ngư vi cá sang trọng, nhưng tuyệt đối không bao giờ còn vị đắng chát của sự khinh khi, mỉa mai hay những toan tính bẩn thỉu. Hạnh phúc thực sự không nằm ở những gì người khác ban phát, mà nằm ở sức mạnh của chúng ta khi dám rũ bỏ những gông xiềng nhân danh tình thân để đứng vững trên đôi chân mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.