Cứ ngỡ lương trăm triệu sẽ được nể trọng, ai ngờ lời thú nhận về thu nhập lại biến tôi thành kẻ “vô hình” trong mắt nhà chồng. Một sự thật phũ phàng khiến vị thế của tôi hoàn toàn sụp đổ ngay tại căn nhà ấy.
Cứ ngỡ lương trăm triệu sẽ được nể trọng, ai ngờ lời thú nhận về thu nhập lại biến tôi thành kẻ “vô hình” trong mắt nhà chồng. Một sự thật phũ phàng khiến vị thế của tôi hoàn toàn sụp đổ ngay tại căn nhà ấy.
Ánh đèn chùm trong sảnh tiệc của khách sạn năm sao tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng đến nghẹt thở. Hôm nay là kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của bố mẹ chồng tôi, một dịp mà bà Phương – mẹ chồng tôi – đã chuẩn bị suốt cả tháng trời chỉ để phô trương cái gọi là “gia thế và sự nề nếp”. Tôi ngồi đó, diện chiếc váy lụa kín đáo, nụ cười trên môi đã bắt đầu cứng đờ sau hai tiếng đồng hồ tiếp chuyện những bà cô, ông chú vốn chỉ thích xăm xoi hơn là chúc phúc.
Bà Thúy, cô ruột của Thành, nhấp một ngụm rượu vang rồi liếc nhìn chiếc túi xách tôi đặt cạnh ghế, giọng lơ lửng: “Cái túi này chắc cũng vài ba triệu nhỉ? Lan này, cô nghe nói dạo này cháu làm ăn khấm khá lắm, vị trí quản lý cấp cao ở tập đoàn nước ngoài cơ mà. Thu nhập chắc cũng phải bằng mấy năm lương của Thành cộng lại ấy nhỉ?”. Câu hỏi tưởng chừng vô tình nhưng lại khiến cả bàn tiệc im bặt, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía tôi như chờ đợi một miếng mồi ngon để xâu xé.
Tôi thoáng chút bối rối, cố gắng giữ giọng khiêm tốn nhất có thể: “Dạ, cũng chỉ là con may mắn gặp thời thôi cô ạ. Mỗi tháng sau thuế con nhận được khoảng 150 triệu, nhưng chi phí sinh hoạt và đầu tư cũng nhiều nên cũng không dư dả là bao đâu ạ”. Tôi vừa dứt lời, không gian như đông cứng lại, tiếng lanh lảnh của dao dĩa chạm vào đĩa sứ bỗng trở nên chói tai một cách lạ thường.
Bà Phương đang cười rạng rỡ bỗng tắt ngấm nụ cười, bà đặt ly rượu xuống bàn mạnh đến mức nước bắn cả ra ngoài, đôi mắt sắc lẹm nheo lại nhìn tôi. “Ôi dào, con gái mà kiếm tiền bạo thế thì thời gian đâu mà chà toilet, hầm xương cho chồng?” – Bà rít qua kẽ răng, giọng nói đầy sự châm chọc cay nghiệt. “Cái nhà này xưa nay trọng đức hơn trọng tiền, phụ nữ giỏi giang quá thường lại quên mất cái đạo làm vợ, làm dâu, cứ tưởng cầm mấy đồng bạc là được ngồi lên đầu lên cổ thiên hạ”.
Thành ngồi ngay bên cạnh tôi, gương mặt anh ta biến sắc từ đỏ gay sang tím tái, sự tự ái của một người đàn ông luôn tự hào về vị trí trưởng phòng của mình bị giáng một đòn chí mạng trước mặt họ hàng. Anh ta ném chiếc khăn ăn xuống bàn một cách thô bạo, tiếng “bạch” khô khốc vang lên giữa sự im lặng đáng sợ. “Em khoe khoang để làm gì? Để biến anh thành thằng hề ăn bám trong mắt họ hàng à?” – Thành gằn giọng, luồng điện từ sự tức giận của anh ta như muốn thiêu cháy tôi ngay tại chỗ.
Tôi bàng hoàng nhìn chồng, người đàn ông mới cách đây vài giờ còn thầm thì khen tôi xinh đẹp, giờ đây lại nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ thù không đội trời chung. Những lời mỉa mai bắt đầu bay lượn trên bàn tiệc như những mũi tên tẩm độc. Bà Thúy bồi thêm một câu cười cợt: “Đấy, tôi đã bảo mà, lấy vợ giàu quá là chồng dễ lép vế lắm. Thành ơi, sau này có muốn mua điếu thuốc cũng phải ngửa tay xin vợ thì nhục lắm cháu ạ”. Tiếng cười hô hố của đám đàn ông và tiếng xì xào của hội chị em khiến tôi cảm thấy mình như một tội đồ vừa phạm phải trọng tội là “biết kiếm tiền”.
Kể từ đêm định mệnh đó, căn nhà vốn dĩ êm đềm bỗng chốc trở thành một chiến trường không tiếng súng, nơi mọi nỗ lực của tôi đều bị đem ra mổ xẻ dưới lăng kính của sự đố kỵ. Sáng sớm hôm sau, khi tôi đang chuẩn bị đi làm, bà Phương đứng ở cầu thang, tay cầm tách trà, buông lời lơ lửng: “Nhà này nghèo thật, nhưng có gia phong, không cần thứ tiền ‘xộc mùi chợ búa’ của cô quyết định thay tôn ti trật tự. Đừng tưởng có vài đồng mà định đảo lộn cái nhà này lên nhé”.
*
Tôi nén một tiếng thở dài, cố giải thích: “Mẹ, con chưa bao giờ có ý đó. Con kiếm tiền cũng là để lo cho gia đình, cho bố mẹ dưỡng già và cho tương lai của chúng con thôi mà”. Bà Phương cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ quét qua bộ đồ công sở đắt tiền trên người tôi. “Lo cho gia đình hay lo để ra oai? Cô nhìn xem, từ ngày cô giàu lên, thằng Thành nó gầy rộc đi vì áp lực tâm lý đấy. Đàn bà giỏi việc nước nhưng phải đảm việc nhà, còn cô thì sao? Đến bát canh chua cũng nấu không ra hồn vì mải mê mấy cái bảng biểu chết tiệt”.
Sự áp bức bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống hôn nhân, khi Thành bắt đầu bộc lộ sự tự ti cực độ thông qua việc kiểm soát chi tiêu của tôi. Một buổi tối, khi tôi đang làm việc muộn, Thành bước vào phòng, ném một xấp giấy tờ lên bàn, giọng ra lệnh: “Từ tháng sau, em nộp toàn bộ lương vào tài khoản chung do mẹ đứng tên. Mẹ là người có kinh nghiệm quản lý, để bà giữ cho nó khách quan và tránh việc em tiêu xài hoang phí vào mấy món đồ phù phiếm rồi lại khinh bỉ chồng mình”.
Tôi ngẩng đầu lên, không tin nổi vào tai mình: “Anh nói gì cơ? Đó là mồ hôi nước mắt của em, em vẫn đóng góp vào sinh hoạt phí hàng tháng gấp ba lần anh, tại sao em phải giao hết cho mẹ?”. Thành gào lên, đôi mắt đỏ ngầu sự tự ti được bọc lót bằng sự hung hăng: “Cô giỏi, cô giàu, nên giờ cô coi cái nhà này là cái nhà trọ đúng không? Cô cầm tiền rồi em định làm mẹ thiên hạ à? Nếu cô còn muốn ở cái nhà này, thì phải tuân theo luật của nhà này!”.
*
Sự im lặng của tôi lúc đó không phải là sự hèn nhát, mà là một sự sụp đổ hoàn toàn về niềm tin. Tôi nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình, kẻ từng thề thốt sẽ là chỗ dựa cho tôi, giờ đây lại hiện nguyên hình là một kẻ hèn hạ, sẵn sàng cấu xé vợ mình chỉ để bảo vệ cái tôi nhỏ bé. “Thành, anh có biết anh đang nói gì không?” – Tôi hỏi lại, giọng bình thản đến lạ lùng. “Nếu cô còn cầm cái sấp tiền đó mà vênh mặt lên, thì mời cô đi tìm cái lâu đài nào xứng tầm với cô mà ở!” – Thành chỉ tay ra cửa, hơi thở dồn dập vì tức giận.
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, chỉ thấy một khoảng không tăm tối của sự ích kỷ. Tôi bắt đầu nhận ra, trong cái gia đình này, tôi không bao giờ là người thân, tôi chỉ là một công cụ để họ tự hào khi tôi thấp kém, và là một mối đe dọa khi tôi vươn cao. Một kế hoạch âm thầm được hình thành trong đầu tôi, một phép thử cuối cùng để lột trần bộ mặt thật của những kẻ đang nhân danh “gia phong” để chèn ép tôi.
Hai tuần sau, tôi trở về nhà với khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì giả vờ thiếu ngủ. Trong bữa cơm tối lạnh lẽo, tôi buông đũa, giọng run rẩy: “Con… con bị sa thải rồi. Công ty đang vướng vào một vụ kiện tụng nợ nần lớn, con là quản lý nên phải chịu trách nhiệm liên đới. Toàn bộ tài sản ký quỹ đã bị phong tỏa, có lẽ sắp tới con sẽ phải gánh một khoản nợ không nhỏ”.
Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bà Phương đang định gắp miếng thịt bỗng khựng lại, đôi đũa run lên bần bật. Thành buông bát cơm xuống, giọng lạc đi: “Cái gì? Nợ nần? Em nói cái gì cơ? Thế còn số tiền 150 triệu mỗi tháng, rồi tiền tiết kiệm đâu?”. Tôi gục đầu xuống: “Mất hết rồi anh ạ, thậm chí nếu không giải quyết êm đẹp, con còn có nguy cơ bị khởi tố. Mẹ… mẹ có thể cho con mượn ít tiền để trang trải trước mắt không?”.
Phản ứng của họ nhanh chóng và tàn nhẫn đến mức khiến trái tim tôi lạnh ngắt. Bà Phương bật dậy, ném đôi đũa xuống mâm cơm, giọng rít lên như một con rắn độc: “Tiền à? Cô mơ à? Lúc làm ra tiền thì tinh tướng, khinh rẻ cả nhà chồng, lúc trắng tay nợ nần thì về báo hại chồng con. Nhà này không có chỗ cho loại người vô dụng mà còn mang tai họa về đâu!”. Sự “gia phong” cao quý mà bà luôn miệng nhắc đến bỗng biến mất, thay vào đó là bộ mặt của một kẻ trục lợi đáng ghê tởm.
Thành cũng không còn giả vờ đạo đức, anh ta đứng bật dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm như nhìn một mầm bệnh. “Anh đã bảo rồi mà, đàn bà giỏi giang cái nỗi gì, chỉ toàn làm chuyện bao đồng. Giờ thì hay rồi, em định kéo cả anh xuống hố cùng em à? Anh không thể gánh thêm nợ cho em được, chúng ta nên tạm chia tay để em… tự soi gương lại mình”. Anh ta đi thẳng vào phòng ngủ, và chỉ mười phút sau, chiếc vali của tôi bị ném ra giữa phòng khách một cách thô bạo.
“Đi đi! Đi mà tìm cái lâu đài của cô!” – Thành quát lớn. Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn những người mà tôi đã từng gọi là gia đình. Sự kịch tính của vở kịch này đã lên đến đỉnh điểm, và giờ là lúc hạ màn. Tôi không khóc, trái lại, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi cúi xuống, chậm rãi mở chiếc túi xách, lấy ra một sấp giấy tờ và đặt lên bàn trà.
“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng của tôi trong sáng nay, các người nhìn cho kỹ đi, con số vẫn đang nhảy đều đặn đấy” – Tôi nói, giọng trong trẻo và quyền uy. Bà Phương và Thành khựng lại, tò mò nhìn vào tờ giấy. Đôi mắt họ mở to khi thấy những con số không hề có dấu hiệu của sự sụp đổ. “Và đây,” – Tôi rút tiếp một tờ giấy khác – “đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Tôi chỉ muốn thử xem, khi tôi không còn là ‘mỏ vàng’, các người sẽ đối xử với tôi như thế nào. Và kết quả thật sự còn tệ hơn tôi tưởng”.
Gương mặt Thành tái mét, đôi môi anh ta run rẩy: “Lan… em… em lừa anh? Em không hề bị sa thải?”. Tôi cười nhạt, ánh mắt đầy sự khinh bỉ: “Tôi không lừa anh, tôi chỉ cho anh thấy bản chất thật của chính mình. Các người luôn mồm nói sợ tiền của tôi làm hỏng gia phong, nhưng thực chất các người lại sợ hãi hơn khi không có nó để đào mỏ, đúng không? Một gia đình mà tình thương chỉ dựa trên con số trong tài khoản thì thật thảm hại”.
Tôi quay sang bà Phương, người đang cố lắp bắp điều gì đó: “Mẹ ạ, tiếng nói của con không mất đi vì thu nhập trăm triệu, nó chỉ biến mất khi con cố nói đạo lý với những kẻ không có lòng tự trọng như mọi người thôi. Chúc mọi người ở lại với cái ‘gia phong’ trống rỗng của mình”. Tôi xách vali, hiên ngang bước ra khỏi cánh cửa đó, không một lần ngoảnh lại. Tiếng gào thét của Thành gọi tên tôi phía sau chỉ càng làm tăng thêm sự ghê tởm trong lòng.
Một tháng sau, tôi chuyển hẳn đến một căn hộ cao cấp nhìn ra sông Sài Gòn, nơi mà mỗi buổi sáng tôi đều có thể hít căng lồng ngực bầu không khí tự do. Công việc của tôi vẫn thăng tiến, cuộc sống của tôi vẫn rực rỡ nhưng giờ đây nó chỉ thuộc về riêng tôi. Thành đã tìm đến văn phòng tôi nhiều lần, quỳ gối cầu xin sự tha thứ, nói rằng anh ta bị áp lực từ mẹ, rằng anh ta vẫn còn yêu tôi.
Tôi ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng, nhìn qua lớp kính đen mờ, thấy bóng dáng hèn mọn của anh ta đang đứng dưới nắng gắt. Tôi không thấy đau lòng, cũng không thấy hận thù, chỉ thấy một sự tội nghiệp sâu sắc cho một kẻ đã đánh mất kim cương để chọn lấy những viên sỏi bẩn thỉu của lòng tự ái. Tôi nổ máy, chiếc xe lướt đi êm ái, để lại quá khứ phía sau lưng. Cái kết có hậu nhất không phải là sự tha thứ cho những kẻ không xứng đáng, mà là sự tự do hoàn mỹ trong tâm hồn của chính mình.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.