Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì. Ngày ông mất bố tôi đến thắp hương cho ông thì chút út n//ém cho cái ba lô cũ

Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì. Ngày ông mất bố tôi đến thắp hương cho ông thì chút út n//ém cho cái ba lô cũ: “Bố cho anh đấy” rồi cười lớn. Bố tôi lẳng lặng ôm cái balo về, tối mở ra thì cả nhà haihung khi thấy…

Năm chú út lấy vợ, ông nội cắt một mảnh đất mặt đường và xây tặng chú căn nhà hai tầng khang trang nhất vùng, kèm theo hai mảnh đất vườn màu mỡ. Trong khi đó, gia đình tôi bốn miệng ăn vẫn chen chúc trong căn nhà lá lụp xụp ven đê, mỗi mùa mưa về là cả nhà lại thức trắng đêm để hứng nước dột.

Ông nội giàu có, sở hữu căn biệt thự 5 tầng nguy nga nhất phố huyện, nhưng chưa bao giờ ông bước chân qua cửa nhà tôi. Ngày chị em tôi thiếu tiền đóng học, mẹ đánh bạo sang hỏi vay, ông chỉ lạnh lùng bảo: “Tiền tao để lo cho tương lai của chú út, tụi mày tự làm tự ăn”.

Nghèo khó là thế, nhưng bố tôi chưa bao giờ một lời oán trách. Ông vốn tính lầm lì, chỉ biết làm lụng. Bố có cái nghề chài lưới trên sông. Mỗi lần may mắn kéo được con cá trắm to hay con cá lăng quý, mẹ mừng rỡ bảo: “Cái này mang ra chợ bán cũng đủ tiền gạo cho mấy đứ/a nh/ỏ cả tuần, anh để em mang đi nha”.

Nhưng bố nhất định không chịu. Ông lặng lẽ làm sạch cá, gói ghém cẩn thận rồi đạp chiếc xe cà tàng mang sang biếu nội. Đáp lại lòng thành của bố, chưa bao giờ nội mời bố lấy một chén trà tử tế.

Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, ông nội đổ bệ//nh rồi qua đời đột ngột. Ngày ta/ng lễ, nhà chú út thuê dàn kèn trống rình rang, người xe tấp nập. Gia đình tôi chỉ lặng lẽ lo việc hậu cần, ai sai gì làm nấy, không một lời tranh giành.

Ngày mãn ta/ng, khi con cháu tề tựu đông đủ để nghe về phân chia tài sản, chú út hất hàm nhìn bố tôi – lúc này vẫn mặc bộ quần áo lao động sờn cũ, đứng nép mình ở góc sân. Chú cười lớn, một điệu cười đầy vẻ đắc thắng và khi/nh m/iệt:

“À, suýt nữa thì em quên. Lúc lâm chung bố có dặn lại, anh cả tuy chẳng giúp được gì cho dòng tộc nhưng cũng là m/áu m/ủ. Đây, bố cho anh cái này làm kỷ niệm!”

Nói rồi, chú v/ứt cái ba lô vải cũ rích, sờn rách và bám đầy bụi bặm xuống nền gạch, ngay sát chân bố. Đám con cháu nhà chú út cười rộ lên: “Đấy, ông công bằng thế còn gì, đúng là người nào đồ nấy!”… Bố tôi chẳng nói nửa lời, cúi xuống nhặt cái ba lô cũ, ôm chặt vào lòng như ôm một báu vật rồi lẳng lặng dắt xe ra về…

…Tối hôm đó, căn nhà lá im lìm trong gió lạnh. Bố tôi đặt cái ba lô cũ lên chiếc phản gỗ ọp ẹp giữa nhà. Mẹ nhìn cái ba lô, thở dài:

“Thôi ông ạ, của người ta cho thế nào thì mình nhận thế ấy…”

Bố không đáp. Ông chậm rãi mở khóa kéo đã gỉ sét.

Một mùi ẩm mốc xộc lên. Bên trong không phải quần áo, cũng chẳng phải tiền bạc như ai đó vẫn thầm hy vọng. Thứ đầu tiên hiện ra là một xấp giấy cũ, được bọc trong túi nilon đã ngả màu vàng, phía trên cùng là… giấy khai sinh.

Tên người được khai sinh: chính là bố tôi.

Cả nhà sững lại. Bố run run lật tiếp. Dưới xấp giấy đó là một cuốn sổ đỏ cũ, rồi một bản di chúc viết tay, nét chữ run rẩy nhưng quen thuộc đến đau lòng.

Mẹ tôi bật khóc.
Còn bố… ông ngồi thụp xuống, hai bàn tay chai sần ôm chặt tập giấy như sợ chúng tan biến.

Trong di chúc, ông nội viết:

“Thằng Cả không phải con tao sinh ra, nhưng là đứa tao nợ nhiều nhất.
Ngày tao cưới mẹ nó, vì dòng họ mà tao bỏ rơi hai mẹ con. Tao cho nó mang họ khác, sống đời nghèo khó để che mắt thiên hạ.

Bao năm qua, tao giả vờ lạnh lùng, cắt đứt quan hệ, để bảo vệ nó khỏi tranh chấp, khỏi thù hằn.

Ba căn nhà, năm mảnh đất đứng tên chú út chỉ là đứng tên hộ.

Tất cả tài sản thật sự của tao – gồm căn biệt thự 5 tầng, ba mảnh đất mặt phố và toàn bộ sổ tiết kiệm – đều thuộc về thằng Cả.

Cái ba lô tao đưa nó, là thứ duy nhất tao có thể đưa ra trước mặt thiên hạ, để nó mang về trong yên ổn…”

Trang cuối cùng, ông nội viết thêm một dòng, mực đã nhòe:

“Nếu một ngày nó mở ra, nghĩa là tao đã không còn cơ hội nói lời xin lỗi.”

Bố tôi gục mặt xuống, khóc như một đứa trẻ.
Tiếng khóc nghẹn ngào, uất ức của mấy chục năm bị coi thường, bị khinh rẻ, bị xem là người ngoài… dồn lại vỡ òa trong căn nhà lá nhỏ bé.

Ba ngày sau, luật sư của ông nội tìm đến nhà chú út.
Buổi họp gia đình hôm ấy, nụ cười đắc thắng trên mặt chú tắt ngấm khi nghe đọc di chúc gốc đã được công chứng từ mười năm trước.

Những thứ chú út đang ở, đang đứng tên… chỉ là tạm giữ.

Còn bố tôi – người đàn ông cả đời cúi đầu – mới là người thừa kế duy nhất.

Ngày nhận lại căn biệt thự, bố tôi vẫn mặc bộ quần áo lao động cũ.
Ông chỉ nói một câu, rất khẽ:

“Bố cho tôi tài sản, nhưng cả đời tôi chỉ cần một lời nhìn nhận… tiếc là đến lúc này mới có.”

Cái ba lô cũ ấy, bố tôi không vứt.
Ông treo nó cẩn thận trên vách nhà mới, coi như thứ gia tài quý giá nhất đời mình
bởi trong đó không chỉ có đất đai, tiền bạc…
mà là sự thật, danh phận và nỗi ân hận muộn màng của một người cha.

Nếu bạn muốn, mình có thể viết tiếp đoạn kết hậu vận của chú út, hoặc khắc sâu thêm tâm lý của bố trong khoảnh khắc bị ném chiếc ba lô để câu chuyện thêm ám ảnh.